Thật kỳ lạ, bụng tôi lập tức có động tĩnh. Không còn là những cú đạp lo/ạn xạ nữa, mà trở nên vô cùng nhịp nhàng, nhấp nhô từng nhịp, như thể... đang múa lân?
Tần Vọng nhìn cảnh tượng hỗn lo/ạn này, mặt mày biến sắc. "Đây chính là... gu thẩm mỹ của người kế thừa Tần gia sau này?" Hắn bất lực đưa tay xoa trán, vẻ mặt như người mất h/ồn.
【Ái chà! Lên đỉnh luôn nha! Ba ơi! Đừng đứng hình nữa! Lắc lư theo điệu đi chứ!】
【Nếu ba không nhảy, con sẽ khiến ba gặp á/c mộng tối nay! Mơ thấy Lâm Uyển còn nhẹ, mơ thấy ba phá sản đi ăn mày mới kinh!】
Tôi nín cười: "Tam Gia, con bảo anh cũng vận động chút đi, tương tác cha con mà."
Tần Vọng hít sâu một hơi, nhìn bụng bầu tròn vo của tôi, cuối cùng đành miễn cưỡng gật đầu theo điệu nhạc Phượng Hoàng Truyền Kỳ, cử động cứng đờ.
Đêm đó, Tần Vọng bị ép mở chế độ disco lão niên.
11
Ngày tháng trôi qua trong cảnh gà bay chó nhảy, tôi và nhóc tỳ hợp tác ngày càng ăn ý, vơ vét từ Tần Vọng cũng ngày càng nhiều.
Tôi vẫn tưởng Tần Vọng chỉ may mắn, hoặc thực sự yêu tôi (dù khó tin), nên mới chiều chuộng tôi hết mực.
Cho đến hôm đi khám th/ai, siêu âm 4D.
Nhóc tỳ phấn khích quá, nhìn hình ảnh mờ ảo trên màn liền bắt đầu khoe mẽ đi/ên cuồ/ng.
【Ái chà! Nhìn đôi chân dài này xem! Chắc chắn phải giống mẹ! May mà không giống cái bộ mặt đơ kia.】
【Lúc con ra đời, sẽ moi hết số tiền túi ông lão giấu trong ngăn bí mật phòng sách! Toàn là mấy hòm vàng thỏi đấy nhé!】
【Con biết mật khẩu, là sinh nhật tình đầu của ổng... À không, hình như là sinh nhật Lâm Uyển? Phịch! Đồ khốn!】
Tôi và Tần Vọng đang chăm chú nhìn màn hình.
Nghe vậy, sắc mặt Tần Vọng đen kịt. Hắn quay sang, ánh mắt đóng băng trên bụng tôi.
"Mật khẩu đã đổi thành sinh nhật mẹ con lâu rồi, trong ngăn bí mật chỉ có vàng thỏi và giấy chứng nhận bất động sản cho hai mẹ con."
Bầu không khí đóng băng.
Bác sĩ siêu âm run tay làm rơi đầu dò.
Tôi kinh hãi bịt miệng, trợn mắt nhìn hắn: "Anh... anh nghe thấy sao?!"
【Vãi!!!】
【Có gián điệp! Hủy giao dịch ngay! Ông già này hack n/ão à?!】
【Ổng nghe được từ khi nào thế? Vậy những lần con ch/ửi ổng là đồ già, thằng ngốc, t*** t**** yếu... ổng đều nghe hết?】
【Toang rồi! Xong đời! Giờ thành cháu nội rồi!】
Tần Vọng cười lạnh, đưa tay véo má tôi: "Đồ già? Thằng ngốc? Hửm?"
Tôi co rúm người.
"Thảo nào! Thảo nào hôm trước Lâm Uyển rút dây anh đến nhanh thế! Thảo nào tượng Phật vàng của Trương Tổng anh nhìn một cái đã biết có vấn đề! Hóa ra anh nghe được từ lâu rồi?!"
"Bây giờ mới phát hiện, có hơi muộn không?"
Tần Vọng tiến sát tôi, "Thẩm Kinh Hồng, phản xạ của em quả là có một không hai."
【Mẹ ơi! Đừng sợ! Cứng lên! Lộ rồi thì thẳng thắn luôn đi!】
【Ba ơi! Đã nghe được thì tốt quá!】
【Từ nay việc lớn mẹ quyết, việc nhỏ mẹ quyết, tiền mẹ giữ, ba thuộc về mẹ! Không đồng ý con bỏ nhà đi!】
【Dắt mẹ đi tái giá! Con thấy lão Vương hàng xóm cũng được, dù hói tí nhưng tính tình tốt!】
Gân xanh trên thái dương Tần Vọng gi/ật giật. Bầu bí mà còn đòi tái giá? Lão Vương hàng xóm?
Hắn hít một hơi sâu, nghiến răng nhìn bụng tôi: "Mày dám. Chưa lọt lòng đã muốn tạo phản?"
"Sao nói chuyện với con như vậy?"
Tôi lập tức ôm ch/ặt bụng.
"Con nói đúng đấy, cuộc sống này qua được không? Không được thì ly!"
Tần Vọng thở dài n/ão nề.
"Được."
Hắn xoa xoa thái dương, "Nghe theo hai mẹ con hết. Tao là cháu nội, vậy được chưa?"
Giây phút ấy, Tần Vọng - ông trùm giải trí - chính thức rơi xuống đáy chuỗi thức ăn.
12
Kể từ khi lớp màn bị vén lên, biệt thự Tần gia hoàn toàn biến thành "sân khấu hài kịch".
Tần Vọng cố gắng khôi phục uy quyền người chồng, nhưng lần nào cũng bị hai mẹ con tôi hợp lực đàn áp.
"Tối nay ăn đồ Tây, bít tết." Tần Vọng cố giành quyền phát ngôn.
【Con muốn ăn sủi cảo! Nhân thịt heo dưa chua! Không cho ăn là con khóc đấy!】
【Mẹ ơi! Cứ nói là mẹ thèm sủi cảo! Xem ổng có dám không cho ăn!】
Tôi lập tức ôm bụng: "Ái chà, tự nhiên thèm sủi cảo quá, không ăn được là tim đ/ập lo/ạn lên mất."
Tần Vọng: "... Đổi đầu bếp, gói sủi cảo."
Lại ví dụ.
"Cái váy này hở hang quá, không được mặc." Tần Vọng chỉ vào váy hai dây của tôi.
【Gọi là thời trang! Gọi là hot mom! Ông già mày hiểu cái đéo gì về thẩm mỹ!】
【Mẹ ơi! Đừng nghe ổng! Mẹ mặc cái này đẹp lắm! Mê ch*t người luôn! Cứ mặc ra ngoài cho thằng đối thủ của ổng xem, tức ch*t nó!】
Tôi xoay một vòng: "Tam Gia, đây là mẫu mới nhất mùa này, với lại em mặc ở nhà thôi, cho ai xem nữa? Cho anh xem không được sao?"
Tần Vọng đỏ mặt, lặng lẽ đưa áo khoác cho tôi: "Khoác vào, kẻo lạnh."
Trong cuộc chiến cha con này, Tần Vọng thua trận liên miên.
Cho đến một ngày, hắn mang về một tập hồ sơ, vẻ mặt nghiêm túc.
"Đây là giấy chuyển nhượng cổ phần." Hắn đặt tập tài liệu trước mặt tôi, "80% cổ phần dưới tên anh, chuyển cho em và con."
Tôi sửng sốt: "Anh đi/ên rồi? Đây là bao nhiêu tiền?"
【Vãi! Ông già chơi thật đấy à? Nhiều tiền thế?】
Nhóc tỳ cũng kinh ngạc, 【Đây là định đưa hết cả đồ lót cho bọn mình à?】
Tần Vọng nhìn tôi, "Kinh Hồng, trước kia anh là thằng khốn. Đã có gia đình rồi, tiền cho vợ con quản là lẽ đương nhiên."
"Nhưng mà..."
Giọng hắn chuyển hướng, nhìn về phía bụng tôi, "Thằng nhóc, từ nay về sau đỡ ch/ửi ba trong đầu, cho ba chút thể diện."
【Xem trên tiền... cũng không phải không được.】
Nhóc tỳ hừ mũi kiêu ngạo, 【Được rồi, từ nay tạm gọi ông một tiếng ba vậy.】
Khoảnh khắc ấy, tôi nhìn nụ cười nơi khóe mắt Tần Vọng, đây có lẽ là kết thúc đẹp nhất.
13
Mười tháng mang nặng, một ngày đẻ đ/au.
Ngày tôi lâm bồn, cả bệ/nh viện bị Tần Vọng bao trọn.
Trong phòng sinh, bác sĩ y tá túc trực, Tần Vọng mặc đồ vô trùng.
"Hít thở sâu! Rặn!"
Tôi đ/au đớn toát mồ hôi.
【Ái chà mẹ ơi! Chật quá!】
【Ông già đứng ngoài hò hét có tác dụng gì? Vào đẩy con một cái đi! Không thấy con kẹt à?】
【Biết lái xe không? Không biết thì xuống đẩy xe đi! Ái chà con không chịu nổi nữa rồi, đường này chật quá! Ai thiết kế thế!】
Tần Vọng nắm ch/ặt tay tôi, lòng bàn tay đẫm mồ hôi.
Nghe con trai ch/ửi bới, muốn cười mà không dám, biểu cảm méo mó như meme.
"Kinh Hồng, cố lên! Con bảo nó sắp ra rồi! Nó đang lùi xe vào chỗ đỗ!"
Tần Vọng lắp bắp.
Tôi suýt bật cười vì hắn: "Lùi cái con khỉ! A——!"
Theo tiếng rặn cuối cùng, tiếng khóc vang lên khắp phòng sinh.
"Oa——!"
"Sinh rồi sinh rồi! Là một cậu ấm!"
Tần Vọng cúi xuống nhìn, nhíu mày: "Sao x/ấu thế? Như con khỉ vậy."
Đứa bé đang khóc bỗng im bặt.
Trong đầu hai vợ chồng tôi đồng thời vang lên suy nghĩ cuối cùng, đầy kh/inh bỉ:
【Vãi! Ông chê ai x/ấu? Ông mới x/ấu! Cả nhà ông x/ấu!】
【Bản thiếu gia này chưa nở nang thôi! Đợi vài ngày hết sưng, mê ch*t hàng vạn thiếu nữ!】
【Còn nữa, ông già, ông chuẩn bị sữa chưa? Dám cho con uống hàng rẻ tiền, con sẽ tố cáo chuyện tè dầm của ông!】
Tần Vọng mặt đen lại, cúi sát tai con trai thì thầm:
"Tiền sữa của mày, ba c/ắt một nửa rồi, phần còn lại m/ua túi xách cho mẹ mày. Với lại, ba chưa bao giờ tè dầm."
"Oa——!!!"
Tiếng khóc lại vang trời.
Lời gào thét cuối cùng của nhóc tỳ dần xa: 【Ông già lục này! Tiền sữa cũng c/ắt! Độc á/c không vậy! Con đấu với ông!】
Tôi nằm trên giường, nhìn hai cha con cãi nhau, không nhịn được bật cười.
Đây chính là gia đình tôi.
Gà bay chó nhảy, nhưng ấm áp vô cùng.
(Hết)