Thầy bói nói, nhà chúng tôi có một ngôi sao Thiên Sát Cô Thần. Chỉ cần có nó ở đây, những người còn lại đều sẽ bị khắc ch*t.
Ở kiếp đầu tiên, cả nhà chúng tôi đều coi thường lời tiên tri này. Kết quả là nửa đêm bùng ch/áy, cả nhà ch*t ch/áy thành than.
Kiếp thứ hai, bố lập tức ly hôn với mẹ, đẩy hết chúng tôi sang cho mẹ nuôi. Kết cục là khi bố chở hàng, đúng lúc mẹ dẫn cả nhà đi ăn. Phanh hỏng, cả nhà gọn ghẽ nằm dưới bánh xe, không thiếu một ai.
Kiếp thứ ba, chính là hiện tại.
Trong ánh đèn mờ ảo, gương mặt bố méo mó dữ tợn. Ông giơ cao con d/ao phay, chuẩn bị ch/ém ch*t tất cả chúng tôi.
1.
"Các người đừng trách tao!"
Bố dựa lưng vào cửa, hai tay giương d/ao, đôi mắt đỏ ngầu.
"Tao chịu hết nổi rồi, ngày nào cũng sống trong chờ đợi cái ch*t!"
"Các người cũng hiểu cảm giác này kinh khủng thế nào, đúng không?"
"Nói mau, rốt cuộc ai mới là Thiên Sát Cô Thần."
"Không chịu khai ra, tao sẽ ch/ém ch*t hết tất cả!"
Mẹ ngồi bất động trên ghế, mặt lạnh như tiền, chẳng thèm nhích cả mí mắt.
"Được, ch/ém ch*t mẹ đi."
"Sống kiếp này, mẹ cũng chán ngấy rồi."
Bóng đèn trên đầu chớp tắt, gương mặt g/ầy guộc xám xịt của mẹ ẩn hiện trong ánh sáng. Không hiểu sao, tôi thấy dáng vẻ tiều tụy của bà còn đ/áng s/ợ hơn cả bộ mặt gi/ận dữ của bố.
Anh trai nắm ch/ặt chảo rán, trừng mắt với bố:
"Lão già, mày tỉnh táo chút đi!"
"Gi*t ch*t cả nhà, mày cũng chỉ có đường ăn đạn."
"Chờ ch*t trong tù với chờ ch*t tại hiện trường, khác nhau chỗ nào?"
Nghe vậy, bố như phát đi/ên. Ông vung d/ao ch/ém tới tấp vào giá treo quần áo cạnh cửa.
"Aaaaa!"
"Tao không chịu nổi nữa rồi!"
Mạt gỗ văng tứ tung, giá đổ ầm xuống đất.
Tôi siết ch/ặt tay chị gái, cố gom chút hơi ấm từ người chị. Nhưng bàn tay chị lạnh hơn cả tôi. Nắm trong tay như cầm tảng băng, hơi lạnh thấu tận xươ/ng tủy.
2.
"Bố, bình tĩnh lại đi."
Anh trai giơ cao chảo, giọng trầm đặc:
"Thiên Sát Cô Thần không phải bố hay mẹ."
"Con nghi ngờ, nó nằm trong số hai đứa em gái."
"Khả năng cao nhất là chị Hai và em Út."
Tay tôi bị gi/ật phăng ra. Chị gái mặt tái mét lùi hai bước, tạo khoảng cách với tôi. Chị nhìn tôi đầy h/oảng s/ợ, môi run bần bật:
"Không phải em, chắc chắn là con Út! Đúng, nhất định là nó!"
Anh trai là người học giỏi nhất nhà, cũng là sinh viên đại học duy nhất. Chị gái năm nay lớp 11, tôi lớp 10. So với chúng tôi, lời anh trai đương nhiên có trọng lượng hơn.
Nghe anh nói xong, bố dần bình tĩnh lại. Ông liếc nhìn tôi và chị gái với ánh mắt lạnh lùng, nhưng khi nhìn anh trai thì dịu giọng hẳn:
"Con trai, nói rõ hơn cho bố nghe."
Anh trai kéo ghế ngồi xuống, mắt cảnh giác nhìn quanh. Anh ngồi thẳng lưng, một chân giương sẵn, chuẩn bị tư thế bật dậy bất cứ lúc nào. Bố vẫn dựa cửa, tay nắm d/ao chưa một giây buông lỏng. Chị gái - người vừa mới nắm tay tôi - giờ co ro một góc, mắt đảo lia lịa đầy hoảng lo/ạn.
Tôi chợt cảm thấy một nỗi bi thương tận đáy lòng.
Nhà chúng tôi tuy không hạnh phúc ngập tràn, nhưng cũng từng có những khoảnh khắc ấm áp. Giờ đây, giữa những người thân chỉ còn lại nghi kỵ và đề phòng.
3.
"Thầy bói nói, Thiên Sát Cô Thần trong nhà ta có thể khắc hết lục thân."
"Lục thân là gì?"
"Cha mẹ, anh em, chị em, vợ chồng, con cái, ông cháu."
"Nếu Thiên Sát Cô Thần là bố hoặc mẹ, thì sau khi ly hôn c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ vợ chồng, đáng lẽ không thể tiếp tục gặp họa."
"Vì thế, Thiên Sát Cô Thần chỉ có thể nằm trong số anh chị em chúng ta."
"Qu/an h/ệ huyết thống, dù ly hôn trăm lần cũng không thể chối bỏ."
Lời vừa dứt, căn phòng chìm vào im lặng ch*t chóc. Tôi nghe rõ tiếng thở gấp gáp của bố. Giọng ông khàn đặc, đôi mắt đục ngầu không ngừng liếc nhìn anh trai:
"Tiếp tục đi."
"Tại sao mày có thể loại trừ bản thân khỏi nghi ngờ?"
Thế giới này thật đi/ên rồ.
Có một thời, anh trai là người bố coi trọng nhất trong nhà. Bố cũng như bao người đàn ông nông thôn bình thường khác. Tính tình không tốt lắm, với con cái cũng chẳng kiên nhẫn. Làm ông tức gi/ận sẽ ăn ngay trận đò/n.
Nhưng ông cũng cày ngày cày đêm, làm việc đến kiệt sức. Ki/ếm được đồng nào, ngoài chút tiền m/ua th/uốc, đều đưa hết cho mẹ. Một đôi vợ chồng nông thôn nuôi ba đứa con ăn học, quả thực không dễ dàng gì. Mẹ bao năm chưa m/ua áo mới, giày bố bong đế cũng vá đi vá lại. Nhưng họ chưa từng một lời oán thán.
Đặc biệt khi anh trai đỗ đại học, bố vui mừng khôn xiết. Ông bảo anh là hy vọng của cả nhà, khiến ông nở mày nở mặt, ch*t rồi cũng xứng mặt với tổ tiên.
4.
Tôi từng nghĩ, trong lòng bố, anh trai còn quan trọng hơn mạng sống của ông. Giờ mới biết, không phải vậy.
Nhưng tôi cũng hiểu cho bố. Bởi cảm giác sống trong chờ đợi cái ch*t ập đến bất cứ lúc nào, thực sự quá kinh khủng.
Lần đầu bị th/iêu ch*t, da thịt từng mảng ch/áy xém cuộn lại. Nỗi đ/au ấy như th/iêu đ/ốt cả linh h/ồn.
Lần thứ hai bị xe đ/âm, tôi không ch*t ngay. Động mạch đùi bị thanh sắt đ/âm thủng, m/áu phun ra như suối. Tôi cảm nhận rõ mạng sống đang từng giọt trôi đi, trước mắt dần tối sầm. Nỗi sợ hãi và tuyệt vọng ấy đến giờ nghĩ lại vẫn khiến toàn thân run bần bật.
Ch*t không đ/áng s/ợ. Quá trình chờ đợi cái ch*t mới là thứ k/inh h/oàng nhất.
Mà chúng tôi, đang không ngừng lặp lại sự chờ đợi ấy.
Giờ đây, đã là lần thứ ba.
"Nói mau, tại sao không phải mày là Thiên Sát Cô Thần!"
Bố vung d/ao gào thét, giọng rá/ch bươm. Ông như kẻ đi/ên sắp bùng n/ổ, chỉ cần chút gió lay cỏ động cũng khiến ông cuồ/ng lo/ạn.
Anh trai cắn môi, do dự hồi lâu mới hít sâu một hơi:
"Bởi vì... chính con đã cho mọi người tái sinh."
"Cơ hội trọng sinh của chúng ta... chỉ còn một lần cuối cùng."
5.
Anh trai nói trên người anh gắn hệ thống trọng sinh. Hệ thống này cho anh ba cơ hội tái sinh. Anh cũng không rõ vì sao tất cả chúng tôi đều giữ được ký ức những kiếp trước.