"Dù thái độ hắn không tốt, cũng chưa đến mức phải ch*t!"
Chu Nguyên Vũ thong thả bước xuống xe, đuôi mắt cong cong híp lại như hoa nở.
"Cô em, đó là một tên x/ấu..."
Tôi khẽ cười lạnh.
"Nhìn anh cũng chẳng giống người tốt!"
Hắn ngẩn người một chút, rồi bật cười ha hả.
"Cô em đúng là thẳng tính!"
"Hiếm khi gặp được tay chơi thú vị thế này, làm quen nhé. Anh là Chu Nguyên Vũ, còn em?"
Tôi liếc hắn một cái: "Tôi là Ngô Du."
Hắn khẽ rung vai, đường nét cơ ng/ực săn chắc lấp ló dưới lớp áo phông.
"Tiểu Du à, đi nào, anh mời em nhậu!"
Nghe mà nổi hết da gà.
"Gọi tôi là Ngô Du, đừng có đặt biệt danh linh tinh!"
Hắn nhướng đôi lông mày rậm, tỏ ra dễ dãi:
"Được rồi, được rồi, Ngô Du! Nào ta đi nhậu thôi!"
Tôi từ chối lời mời nhậu nhẹt, nhưng vẫn trao đổi liên lạc. Lúc đó, ngoài ông Trương - người dẫn tôi vào nghề thợ mã âm, hắn là pháp sư đầu tiên tôi gặp. Thật sự rất tò mò.
3
Sau mười mấy ngày bám đuổi, Chu Nguyên Vũ cuối cùng cũng nhận ra không thể tán tỉnh tôi.
"Hừ, đời người ngắn ngủi, Ngô Du em sống quá nghiêm túc làm gì? Thiệt thòi bao nhiêu thú vui!"
Tôi trợn mắt, hắn vẫn cười hề hề không để bụng. Từ đó về sau đổi thái độ, coi tôi như bạn bè đàng hoàng. Loại người như hắn, làm tình nhân thì không đáng tin, nhưng làm bạn lại rất tốt. Biết lắng nghe lại hào phóng.
Chu Nguyên Vũ mới đến địa phương chưa lâu đã kết thân cả đám bạn bè. Mỗi lần tụ tập ăn chơi, chín phần mười do hắn trả tiền. Quen biết hắn, tôi cũng theo vài lần, nhìn hắn nhậu nhẹt với đám bạn, gián tiếp hiểu thêm về quá khứ hắn.
Từ nhỏ mồ côi, họ hàng nuôi nấng, mười sáu tuổi bỏ học ki/ếm sống, vào xưởng, b/án hàng rong, rồi đi biển... Nhưng chẳng nghề nào bền. Mãi đến hai mươi hai tuổi, Chu Nguyên Vũ gặp một sư phụ xăm hình, bái sư học nghề rồi ổn định cuộc sống.
Một lần sau tiệc rư/ợu, tôi hỏi hắn:
"Pháp thuật của anh cũng học từ sư phụ xăm hình?"
Chu Nguyên Vũ móc điếu th/uốc mím trên môi, gật đầu:
"Ừ, môn phái chúng tôi phải học xăm trước rồi mới học pháp thuật, không thì không thi triển được."
Môn phái của Chu Nguyên Vũ gọi là Diệm Thanh Môn, tương truyền bắt ng/uồn từ một môn vu thuật cổ. Mọi người trong môn đều biết xăm hình, lấy hình xăm làm vật phụ thể, trói buộc linh h/ồn thú vật hùng mạnh vào đó để sai khiến. Loại linh thú này được gọi là H/ồn Xăm.
Chớ thấy Chu Nguyên Vũ ít nhận việc ở địa phương, thực ra hắn nổi tiếng trong giới. Một phần do tay nghề điêu luyện. Phần khác do hình xăm của hắn mang sức mạnh H/ồn Xăm, thực sự có thể giúp người tránh họa.
Nhưng sử dụng sức mạnh H/ồn Xăm không phải miễn phí. Những linh h/ồn đủ mạnh để phụ thể đều là mãnh thú lúc sống, thậm chí đã thành yêu. Càng mạnh, khi ch*t càng oán h/ận, luyến tiếc bộc lộ thì không siêu thoát được. Người Diệm Thanh Môn có nghĩa vụ giúp H/ồn Xăm hóa giải luyến tiếc, siêu độ chúng. Nếu không, sẽ gặp bất hạnh.
Tôi liếc nhìn Chu Nguyên Vũ từ đầu đến chân:
"Cái bộ dạng rư/ợu chè be bét này mà làm được việc của người tu hành?"
Chu Nguyên Vũ xoa mắt say:
"Siêu độ H/ồn Xăm có hai cách. Một là sống thanh tịnh, dưỡng khí, mài giũa từ từ hóa giải bất mãn trong lòng chúng."
"Cách thứ hai là như tôi, chiều theo tính cách của H/ồn Xăm."
Thú vật tu đạo trước hết phải hóa người. Cách làm của Chu Nguyên Vũ là gián tiếp giúp H/ồn Xăm nếm trải kiếp người, giải tỏa luyến tiếc chưa thành.
"Chỉ là cách này cũng có cái giá..."
Hắn cố ý bỏ lửng không nói rõ, chỉ cười:
"Nhưng lão tử đã hưởng thụ rồi, trả giá chút cũng đáng."
Dù dùng cách nào siêu độ H/ồn Xăm, khi mượn sức chúng đều không được thấy 'á/c huyết' - tức vết m/áu vương khí tội á/c của kẻ phạm pháp. Một khi thấy, sẽ kí/ch th/ích tính hung dữ của chúng.
Tôi gi/ật mình, nghĩ đến gã đàn ông suýt bị gi*t hôm đó. Thế ra lúc ấy là H/ồn Xăm mất kh/ống ch/ế?
4
Sau bữa rư/ợu đó, Chu Nguyên Vũ đột nhiên biến mất, nhưng chiếc xe RV vẫn đậu ở quảng trường. Đang nghi ngờ hắn gặp chuyện, tôi bỗng nhận điện từ đồn cảnh sát.
Chu Nguyên Vũ bị tạm giữ vì đ/á/nh người. Hắn không người thân ở đây nên để lại số liên lạc của tôi. Đồn cảnh sát gọi thông báo tôi đến đón và nộp ph/ạt.
Tôi ngơ ngác đến đón hắn. Chu Nguyên Vũ ủ rũ như cà tím bị sương đ/á/nh, chẳng còn vẻ phong lưu.
"Cảm ơn nhé Ngô Du, anh nhận việc xong sẽ trả em tiền."
Tôi nhún vai tỏ ý không sao, hỏi thăm:
"Sao lại đ/á/nh nhau?"
Hắn tránh ánh mắt tôi, ấp a ấp úng:
"Chuyện nhỏ thôi..."
Chưa dứt lời, hắn gi/ật mình, ánh mắt lạnh băng hướng về phía xa. Tôi theo ánh mắt nhìn lại, thấy ba thanh niên hai nam một nữ. Hai nam khoảng hai mươi, gương mặt giống nhau đầy vết bầm tím, một người còn bó bột tay phải. Cô gái trông lớn tuổi hơn, cao g/ầy, gương mặt trái xoan thanh tú, da trắng đến mức lộ mạch m/áu, hai gò má ửng hồng.
Ba người tiến lại, gã bó bột lên tiếng trước:
"Vũ ca, đ/á/nh bọn em thế này, ít ra cũng bồi thường viện phí chứ!"
Chu Nguyên Vũ cười lạnh:
"Ăn của tao uống của tao, dám chơi cả bẫy tình với tao. Không thương chị mày, tao đã tố cáo hết trò bẩn của các người rồi!"
"Còn đòi tiền? Thật coi tao là thằng ngốc à!"
Gã bó bột sờ mũi, quay sang tôi đe dọa:
"Vũ ca, anh không phải dân địa phương không sợ, còn bạn gái anh..."
Tôi đang đứng xem bỗng c/ắt ngang:
"Dừng! Thứ nhất, tôi không phải bạn gái hắn!"
"Thứ hai, các người muốn động thủ thì cứ thử!"
Tôi đọc địa chỉ cửa hàng tang lễ đang làm việc:
"Tôi làm ở đây, lúc nào cũng tiếp đón."
Chủ cũ cửa hàng là sư phụ Trương Thọ của tôi. Khi còn sống, ông nổi tiếng khắp vùng, người địa phương gặp chuyện lạ đều tìm ông giải quyết.