Không ngờ tiểu thư có th/ai rồi mà vẫn bị đem tặng nha hoàn.
Ta lắc đầu rồi gác chuyện này sang một bên, nào ngờ chưa đầy mấy hôm sau, tiểu thư đỏ mắt đề nghị nạp thứ thiếp cho thế tử.
Ta hơi chấn động, hỏi duyên cớ, nàng cười khổ một tiếng:
- Phu quân quý là thế tử, rồi cũng phải nạp thiếp. Thà ta tự chọn còn hơn đợi người khác chọn cho.
Ta đ/au lòng lắm, nhưng không biết an ủi thế nào.
Sống lại một kiếp, rốt cuộc nhiều thứ đã thay đổi.
9
Tiểu thư định chọn một nha hoàn thân cận để hầu hạ thế tử, nạp làm lương thiếp.
Đối với đề nghị của tiểu thư, Kỳ Ngọc không từ chối.
Hắn ôm lấy tiểu thư, áp trán thương xót: - Nàng yên tâm, trong lòng ta nàng mãi là nhất, bất kể thứ thiếp nào cũng không vượt qua nàng được.
Trầm mặc giây lát, tiểu thư hỏi: - Không biết phu quân trong lòng đã có nhân tuyển nào chưa?
Kỳ Ngọc ngẩng mắt, ánh mắt như dừng lại trên người ta một chút, thanh âm nhạt nhẽo:
- Người bên nàng đều được, tốt nhất là thân cận với nàng, từ lâu hầu hạ nàng, nạp vào cũng đỡ phiền phức cho nàng.
Tiểu thư theo ánh mắt hắn nhìn sang, đối diện với ta một lát, khẽ mỉm cười nói: - Vâng.
Ta toàn thân đờ ra, người lạnh toát.
Tiểu thư nàng - đã phát hiện rồi.
Sau khi thế tử đi, ta quỵch xuống quỳ trước mặt tiểu thư, vội vàng hoảng hốt:
- Tiểu thư, nô tài đối với thế tử tuyệt không có ý này, cũng không muốn làm thiếp cho thế tử, xin tiểu thư đừng hiểu lầm.
Tiểu thư ngẩn một chút, đứng dậy đỡ ta lên, lắc đầu bất lực:
- Đồ ngốc, làm gì thế này, ta không định đưa ngươi cho thế tử đâu. Chỉ là...
Nói rồi giọng nàng mang theo chút tự giễu: - Chỉ là phát hiện hắn để ý ngươi, cố ý dẫn dụ thôi, không như thế sao ngươi yên ổn rời đi được.
Ta thở phào nhẹ nhõm, trong lòng ngũ vị tạp trần: - Tiểu thư... biết từ khi nào?
Lúc này ta mới biết, nguyên lai việc nạp thiếp vốn là kế của Kỳ Ngọc, hắn không muốn mở miệng làm tổn thương chính thất, mới để lão phu nhân lấy cớ tặng nha hoàn, người đưa về lại để lão phu nhân ngầm gây sức ép, sau cùng lại sai người khuyên tiểu thư nạp người nhà, mới có màn kịch này.
Tiểu thư không phải kẻ ngốc, dò hỏi mấy lần liền biết được nguyên nhân thật sự của việc nạp thiếp, cũng hiểu được tâm tư ẩn giấu của Kỳ Ngọc.
- Ta tuy không biết giữa các ngươi từng xảy ra chuyện gì khiến hắn không thể thiếu ngươi, nhưng ta thấy được, hắn với ngươi không phải lương nhân. Đồng Nguyệt, ngươi đi đi, đi ngay bây giờ, đi càng xa càng tốt.
Tiểu thư nắm ch/ặt tay ta, trong mắt như có thương đ/au ủy khuất, nhiều hơn là kiên định.
Ta hiểu nàng, trong lòng lương nhân không còn, trong nhà cũng không ai che chở, phần đời còn lại chỉ có thể dựa vào chính mình, bao nhiêu ủy khuất cũng phải ngậm lệ chịu đựng.
Ta há miệng muốn nói với nàng điều gì, lời đến cổ họng xoay một vòng, cuối cùng chỉ nói một câu 'tiểu thư trân trọng'.
10
Kỳ Ngọc dạo này tâm tình cực tốt.
Về việc nạp thiếp, vốn hắn còn chút hổ thẹn với vợ, nhưng khi nghĩ đến Đồng Nguyệt sắp thuộc về mình lại nữa, hắn liền quên hết mọi thứ.
Hắn vốn tưởng mình h/ận Đồng Nguyệt, rốt cuộc chính vì nàng kiếp trước hắn mới lỡ mất Nhu Ý, mới khiến Nhu Ý chịu nhiều khổ cực, thậm chí sau khi trùng sinh vẫn từng lần chế giễu nàng không cho nàng bám vào mình.
Cho đến hôm đó, Nhu Ý cười nói câu 'Đồng Nguyệt đã đồng ý', hắn chợt thấy hoảng hốt, phải chăng cô gái đã theo hắn nhiều năm kiếp trước, cô gái chỉ có hắn trong lòng kia không còn thuộc về hắn nữa?
Hay đó lại là th/ủ đo/ạn của nàng, muốn giương đông kích tây?
Hắn không dám nghĩ, vạn nhất là thật thì sao? Hắn phải làm sao? Vạn nhất nàng thật không muốn hắn nữa thì sao?
Phải chăng hắn đã quá hung á/c với nàng, hay chuyện kiếp trước khiến nàng thất vọng về hắn, bắt đầu h/ận hắn?
Hắn muốn thử đối xử tốt hơn với nàng, mang cho nàng bánh mai hoa nàng thích, lại muốn nạp nàng làm thiếp lần nữa.
Đúng vậy, hắn đã tha thứ cho nàng rồi, chỉ cần nàng sau này ngoan ngoãn hầu hạ hắn và Nhu Ý, hắn sẽ không tính toán chuyện quá khứ nữa.
Hắn nghĩ rất nhiều cảnh động phòng hoa chúc, tưởng tượng Đồng Nguyệt sẽ vui mừng, sẽ e thẹn, duy không ngờ nàng căn bản không muốn gả cho mình.
Khuôn mặt nữ tử xa lạ dội một gáo nước lạnh vào nhiệt huyết của hắn.
Hắn như đi/ên xông đến viện chủ, nghe thấy giọng mình thảm hại mang theo tức gi/ận:
- Đồng Nguyệt đâu? Sao không phải Đồng Nguyệt?
Tiếc thay, Nhu Ý vấn tóc, thản nhiên nói với hắn, Đồng Nguyệt đã rời đi từ lâu.
Trong lòng trống rỗng, như bị khoét mất một mảng lớn, hắn lần đầu nổi gi/ận lớn với Nhu Ý.
Hai người cãi nhau to, chia tay trong bất hòa.
11
Huynh trưởng nói, Kỳ Ngọc đi/ên cuồ/ng tìm ta.
Người tìm ta thậm chí đã đến tận Lĩnh Nam.
Ta khẽ ho, không tiếp lời.
Có kẻ được Lũng lại muốn Thục, được một người lại muốn người khác, cuối cùng mất cả chì lẫn chài.
Từ khi đến đô đốc phủ, ta sống những ngày tiên nhân bất lực.
Ăn mặc không lo, không phải quản gì, lại có nha đầu hầu hạ.
Nếu có phiền tâm gì, đó chính là cuộc chính biến sắp tới.
Mỗi ngày ta luôn vô ý nhắc vài câu, chỉ mong huynh trưởng nghe được vào.
Kỳ Ngọc rốt cuộc vẫn tìm được ta.
Trong yến sinh nhật trưởng công chúa, huynh trưởng s/ay rư/ợu, ta đến đón hắn về phủ.
Không ngờ vừa xuống xe, đụng mặt Kỳ Ngọc.
Hắn hai mắt đỏ ngầu, chằm chằm nhìn ta:
- Đồng Nguyệt, ngươi khiến ta tìm khổ quá!
Ta nhíu mày, không muốn đáp lời, quay người muốn đi.
Chân vừa nhấc đã bị hắn nắm lấy cánh tay, lực hắn rất mạnh gần như bẻ g/ãy tay ta, giọng cũng hung dữ:
- Còn muốn đi? Ngươi tưởng ngươi đi được đâu? Theo ta về hầu phủ -
Ta gắng sức giãy giụa không thoát, đang định gọi người, đột nhiên một chiếc quạt gấp bay tới, chỉ nghe Kỳ Ngọc 'a' thét lên một tiếng rụt tay lại, cả người ngã sóng soài xuống đất.
Huynh trưởng một tay kéo ta về phía mình, thu lại quạt gấp, cười tủm tỉm nhìn hắn nằm dưới đất, giọng the thé:
- Đây chẳng phải thế tử Kỳ sao? Thế tử không sao hành đại lễ thế này làm gì?