Cam Thơm Sùng Bái

Chương 3

25/03/2026 22:39

Nghĩ vậy, tôi liền lấy điện thoại định gọi cho Nguyên Cảnh.

Nguyên Cảnh là bạn cùng đại học của tôi. Hồi đó ở xứ người, một nhóm người Hoa đam mê âm nhạc tụ tập mỗi ngày, tán gẫu đủ thứ chuyện trên trời dưới biển, tình cảm nảy sinh tự nhiên như nước chảy mây trôi. Sau khi tốt nghiệp, tôi ở lại trường học cao hơn, còn anh ấy về nước kế thừa công ty giải trí gia đình. Nghe nói mấy năm gần đây công ty càng làm càng lớn.

Nhưng điện thoại chưa kịp bấm gọi, phía cuối hành lang đột nhiên xôn xao. Trong tiếng hít hà liên tục, Giang Phàm bước ra từ ánh đèn rực rỡ với đôi chân dài hơn mét, nụ cười tạo hình chuẩn chỉnh ngôi sao nhẹ nhàng nở trên môi.

Rồi trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người, chàng ta đi thẳng tới trước mặt tôi, chớp mắt một cái như muốn nói: "Không ngờ đúng không?"

[Sao cậu lại ở đây?]

Tôi trợn mắt dùng ánh nhìn chất vấn. Đáng lẽ giờ này hắn phải ở bên kia Đại Tây Dương chứ?

Giang Phàm cúi sát tai tôi, giọng đủ hai người nghe thấy:

"Em đã hỏi chị rồi mà, có được đến tìm chị không? Chị không trả lời, em đương nhiên hiểu là đồng ý rồi."

? Thằng nhóc này hỏi lúc nào chứ?

Tôi đang định truy vấn tiếp thì đoàn làm phim cùng đạo diễn chương trình đã tới nơi, long trọng giới thiệu Giang Phàm:

"Chắc mọi người đều biết thầy Giang Phàm rồi phải không? Lần này thầy đặc biệt từ Mỹ về nước. Trong thời gian tới, thầy sẽ tham gia với tư cách cố vấn khách mời cho chương trình. Chúng ta hãy cùng chào đón!"

Tiếng vỗ tay rào rào xen lẫn tiếng bàn tán của các đào tạo sinh:

"Đoàn làm phim xuống tay mạnh thật, thầy Giang Phàm không phải sang Mỹ tu nghiệp sao? Thế mà mời về được."

"Đúng đấy, dù Lục Khiêm cũng là cựu đỉnh cao nhưng đã là chuyện mười năm trước. Giang Phàm bây giờ mới là đỉnh cao thực thụ, ra mắt đã đứng đầu bảng rồi."

"Cậu nghe đồn chưa? Đoàn làm phim không dám mời đâu, nếu không truyền thông đã réo ầm trời rồi. Chính thầy Giang Phàm chủ động liên hệ họ đấy."

"Thế thầy Giang Phàm vì ai mà về thế nhỉ?"

"Còn vì ai nữa? Cậu không biết à? Trong giới đồn thầy Giang Phàm có một nàng thơ khai sáng học ở Berkeley. Lần trước sang Mỹ cũng là tới Berkeley. Mà Vivian chính là sinh viên ưu tú tốt nghiệp Berkeley."

"Ý cậu là lần này thầy về vì Vivian?"

"Chín phần mười là thế."

Hóa ra Vivian này cũng từ Berkeley, lại còn là sinh viên ưu tú. Trước giờ tôi chưa nghe nói tới.

Vivian đứng bên cạnh rõ ràng cũng nghe thấy tin đồn, trên mặt lộ rõ nụ cười ngọt ngào, má ửng hồng quay đầu bảo mấy đào tạo sinh im lặng.

Cử chỉ này của cô ta như khẳng định mối qu/an h/ệ đặc biệt với Giang Phàm.

Nhưng hiện tại tôi không quan tâm chuyện tình ái của Giang Phàm. Vụ phòng tập vẫn chưa giải quyết xong. Nếu lát nữa hắn đứng về phía tôi thì không sao, còn nếu đứng về phía "nàng thơ" kia thì đừng trách tôi vô tình.

Đúng lúc tổng sản xuất có mặt, tôi gọi điện cho Nguyên Cảnh trước mặt họ. Chỉ vài câu, anh ấy đã hiểu ngay tình huống của tôi, vừa cười nhạo tôi "cũng có ngày hôm nay" vừa bảo trợ lý gọi điện cho đoàn làm phim.

Tôi còn đang cãi lộn với Nguyên Cảnh thì bên kia tổng sản xuất đã cung kính cúp máy, quay sang nói với tôi:

"Phòng tập này là các bạn đến trước, đương nhiên các bạn sử dụng trước."

Anh ta còn dặn dò nếu sau này cần giúp gì cứ liên hệ trực tiếp với đạo diễn tổng Lý Đạo.

Qua một phen qua lại, thế thượng phong lại thuộc về chúng tôi. Thấy không thể ỷ thế hiếp người được nữa, Vivian lại hướng ánh mắt về phía Giang Phàm, giọng nũng nịu:

"Thầy Giang Phàm không sao đâu ạ. Dù bên đó ánh sáng hơi tối nhưng em có thể chịu được."

Nói xong, mắt cô ta chớp chớp, nước mắt lưng tròng như sắp khóc.

Giang Phàm bên kia nhíu mày trầm ngâm suy nghĩ, không nói gì.

Tôi cũng nhíu mày, im lặng.

Không hiểu nổi, thật sự không hiểu nổi. Chẳng qua chỉ là tranh nhau một phòng tập, có cần làm quá lên thế không? Không biết còn tưởng tôi cư/ớp người yêu cô ta chứ.

Thấy Giang Phàm không phản ứng, Vivian tiếp tục đổ thêm dầu vào lửa:

"Chỉ là bác sĩ có dặn, thị lực của em kém khá nặng, ánh sáng yếu nhìn đồ vật mắt sẽ đ/au..."

"Này," dưới ánh mắt mọi người, Giang Phàm cuối cùng lên tiếng. Ngay khi ai nấy đều nghĩ hắn sẽ bênh vực Vivian thì hắn lại bĩu môi, vẻ mặt oán trách kéo tay áo tôi:

"Lúc nãy chị gọi cho ai thế?"

"Nghe có vẻ... thân thiết lắm nhỉ?"

Giọng điệu chua lét đủ làm dưa chua.

? Thằng nhóc về nước xong sao kỳ cục thế.

"Là bạn đại học của chị. Bị b/ắt n/ạt ở đây, phải tìm người chống lưng chứ."

"Chị muốn chống lưng sao không tìm em? Em đã ở đây rồi, sẵn lưng cho chị chống ngay đây này."

Nói rồi còn ưỡn ưỡng thắt lưng, vòng eo săn chắc cùng cơ bụng lấp ló dưới lớp áo sơ mi.

...

Quả nhiên eo nam idol không phải eo, mà là lưỡi d/ao oan nghiệt. Chỉ liếc qua một cái, tim tôi đã lo/ạn nhịp, mặt đỏ bừng.

Nhắc tới chống lưng, tôi chợt nhớ:

"Hồi trước chị hỏi em có bao nhiêu fan, em bảo chỉ có một chút. Sao giờ thành đỉnh cao rồi?"

"Em nói rồi mà, có một... chút."

Giang Phàm cười với tôi vẻ vô hại.

Hồi đó tôi tưởng hắn giống An Đan, chỉ là ngôi sao nhỏ không mấy nổi ở trong nước nên muốn chăm sóc thêm. Không ngờ thằng này giả heo ăn thịt hổ.

Có lẽ vì hai chúng tôi nói chuyện quá vô tư, Vivian bên cạnh không nhịn được xen vào:

"Thầy Giang Phàm và An Giản quen nhau từ trước ạ?"

"Ừ."

Giang Phàm đáp một tiếng cho xong, rồi như chợt nhớ ra điều gì, nói thêm:

"Giữa đồng nghiệp nên tôn trọng nhau. Sau này gọi cô ấy là cô An Giản cho chuẩn."

Một câu nói như d/ao ch/ém đ/á, đám người lúc trước bảo Giang Phàm vì Vivian mà về giờ mặt nóng như bị t/át.

"Thầy Giang Phàm thật sự vì Vivian mà về ư? Sao chẳng giống thế nào?"

"Tránh hiềm nghi, chắc chắn là tránh hiềm nghi thôi!"

Tôi không quan tâm có phải tránh hiềm nghi hay không. Giang Phàm lần này xử lý rất tốt, không vì tình cảm mà mờ mắt, làm thầy rất hài lòng.

Vivian thấy không cư/ớp được phòng tập nữa, đành dẫn đám đào tạo sinh của mình lủi thủi rút lui.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm