người mắc chứng mất ngôn ngữ

Chương 1

25/03/2026 23:06

Tôi mắc chứng mất ngôn ngữ. Triệu chứng biểu hiện là khi người khác hỏi, tôi chỉ có thể lặp lại hai từ cuối câu. Kẻ th/ù không đội trời chung biết được khả năng bị động này của tôi, bắt đầu lợi dụng triệt để:

"Văn Trĩ, cậu giúp tớ làm bài tập được không?"

Tôi: "Được."

"Văn Trĩ, cậu xóa anh chàng thể thao sinh kia đi được không?"

Tôi: "Đi."

"A Trĩ, cậu thấy tớ thế nào, có thích không?"

Tôi: "Thích."

Hình như có gì đó không ổn, tôi cuống quýt vẫy tay lia lịa. Ai ngờ hắn lập tức áp sát, nở nụ cười tà khí:

"Vậy... hôn một cái cũng được?"

"Được."

1.

Ngày phát hiện mình mất ngôn ngữ, tôi sợ đến nỗi lắp bắp, tay chân luống cuống. Bác sĩ kiểm tra hồi lâu, rồi trầm giọng bảo tôi gọi người nhà tới.

Tôi vội viết lên giấy:

*Xin lỗi, gia đình tôi rất bận, không thể đến được.*

Rồi đẩy tờ giấy về phía trước, ánh mắt kiên định:

*Nói cho tôi biết đi, tôi chấp nhận được.*

Bác sĩ thở dài, gương mặt đầy phức tạp:

"Theo như mô tả của cô, gần hai tháng nay cô không tiếp xúc với ai. Việc tách biệt khỏi xã hội loài người là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến chứng mất ngôn ngữ."

Tôi lẩm bẩm nhắc lại: "Trực tiếp..."

"Cứ tiếp tục thế này, có xu hướng t/âm th/ần phân liệt đấy."

Tôi: "Xu hướng..."

Thấy tôi đờ đẫn như gỗ, bác sĩ vội an ủi: "Đừng nản chí cô gái, tích cực hợp tác điều trị vẫn có hy vọng khỏi bệ/nh. Nếu được, tốt nhất nên nhờ người nhà đưa cô tới đây."

Tôi: "Tới đây..."

Bước ra khỏi cổng bệ/nh viện, tôi cười khẽ đắng chát. Tôi đâu còn người thân nào nữa.

Năm năm tuổi, bố qu/a đ/ời vì u/ng t/hư dạ dày, mẹ đi bước nữa. Tôi lớn lên trong vòng tay bà nội. Nhưng hai tháng trước, bà nắm ch/ặt tay tôi, đôi mắt nhăn nheo ánh lên tình thương và nỗi lưu luyến:

"Tiểu Trĩ à, cuộc đời còn nhiều cảnh đẹp lắm, cháu phải sống thật tốt nhé."

Tôi ôm chầm lấy bà, nước mắt lặng lẽ rơi: "Bà ơi, cháu sẽ ổn."

"Bà nhất định phải cố gắng, vượt qua khó khăn này, đợi cháu thi đỗ đại học nhé?"

Bà mỉm cười: "Nhé."

Nhưng tôi vẫn mất đi người thân cuối cùng. Tôi nh/ốt mình trong nhà suốt hai tháng trời, không bước chân ra ngoài. Tôi gần như quên mất cảm giác trò chuyện với người khác.

Cho đến khi Giang M/ộ gọi đến cuộc thứ ba mươi hai, tôi mới chậm chạp bắt máy. Giọng nói gi/ận dữ bên kia khiến màng nhĩ tôi đ/au nhói:

"Văn Trĩ cậu đi đâu rồi? Không biết hôm nay là ngày thứ ba khai giảng sao!?"

"Tớ biết rồi, cậu sợ không đậu nổi bài kiểm tra đầu năm nên trốn đi phải không!"

"Tớ không quan tâm, hôm nay cậu phải cho tớ lời giải thích!"

Tôi bám ch/ặt vạt áo, chưa kịp nghĩ ra cách trả lời. Miệng tôi bỗng bật ra hai từ:

"Giải thích."

Đầu dây bên kia im lặng hai giây. Giang M/ộ nghiến răng: "Văn Trĩ, cậu cho rằng trò đùa này rất buồn cười à?"

"...Buồn cười."

Không không không, không phải thế! Lưỡi tôi như thắt nút, không thể thốt nên lời. Giọng Giang M/ộ bỗng chốc băng giá: "Văn Trĩ... cậu dám lắm! Thứ hai mà không thấy cậu ở trường, tớ sẽ khiến cậu sống không bằng ch*t!"

Tôi: "Bằng ch*t."

Đối phương như sắp tức đi/ên, vội cúp máy. Và tôi cũng phát hiện ra hệ thống ngôn ngữ của mình gặp vấn đề!

2.

Nghĩ đến lời bác sĩ, tôi thở dài nhìn tấm ảnh đen trắng của bà trên tường. Bà lão nhỏ này lúc nào cũng hiền lành phúc hậu. Mảnh vườn nhỏ từng là ng/uồn sống mong manh của chúng tôi giờ đã hoang phế. Tôi đã hứa với bà sẽ sống thật tốt.

Giờ tôi cần tìm việc làm và tiết kiệm tiền chữa bệ/nh. Lấy điện thoại ra, tôi nhắn tin xin nghỉ học với giáo viên chủ nhiệm. Thầy vốn nghiêm khắc và lạnh lùng. Tôi chuẩn bị đống lý do để giải thích, bụng cồn cào lo lắng.

Nhưng chưa kịp nhận tin nhắn của thầy, Giang M/ộ đã đ/ập cửa nhà tôi.

"Văn Trĩ đừng có trốn trong đó! Tao biết mày ở nhà! Có gan nghỉ học mà không dám mở cửa à! Mở ra!"

Cánh cửa gỗ rung lên bần bật, tưởng chừng sắp vỡ tan. Tôi hoảng hốt nhìn qua lỗ nhòm, chạm phải ánh mắt âm trầm của Giang M/ộ.

"Văn Trĩ, không mở cửa thì tao đ/ập nát nhà mày tin không?"

Chưa kịp suy nghĩ, miệng tôi đã bật ra: "Không tin."

Ch*t ti/ệt cái miệng này! Tôi vội mở cửa ngay không dám chậm trễ. Tính bướng bỉnh của Giang M/ộ, tôi hiểu rõ lắm.

Hồi mới vào lớp 10, tôi hơn Giang M/ộ một điểm để trở thành thủ khoa toàn trường. Chúng tôi thành bạn cùng bàn, lúc đó tôi không biết hắn là cậu ấm nhà họ Giang nổi tiếng, ngày ngày lặng lẽ làm bài tập.

Nhưng tôi phát hiện Giang M/ộ thường lén liếc nhìn tôi. Cuối cùng tôi không nhịn được hỏi: "Sao cậu nhìn tr/ộm tớ?"

Hắn gi/ật mình rồi kh/inh khỉnh đáp:

"Tao chỉ xem mày đang làm bài gì thôi, đừng có ảo tưởng..."

"Với lại, hình như mày để ý tao lâu rồi? Không thì sao biết tao làm gì?"

Tôi vừa định nói, hắn lập tức đặt ngón trỏ lên môi tôi: "Thôi khỏi giải thích, tao không yêu đương sớm đâu, mày bỏ đi nhé."

Tôi gạt tay hắn ra, nghiêm túc phản bác: "Không có, tớ không thích cậu."

"Cái gì!?" Giọng hắn cao vút, "Tao đẹp trai, giàu có, học giỏi, sao mày không thích?"

"À tao biết rồi, vì mày học cũng giỏi nên hết mê tao rồi đúng không?" Hắn xoa cằm ra vẻ suy tư.

"Văn Trĩ, tao nhất định sẽ vượt mặt mày! Lúc đó xem mày còn lý do gì để chối!"

Tính hiếu thắng trỗi dậy, tôi thẳng thừng tuyên chiến: "Được, miễn cậu thi cao hơn tớ, muốn làm gì tớ cũng chiều!"

Từ đó, Giang M/ộ như cỗ máy vĩnh cửu không biết mệt, bám riết lấy tôi. Hôm nay đòi giảng toán, mai kéo ra học tiếng Anh, còn viện cớ là hai đứa cùng học sẽ có động lực hơn.

Buồn cười, tôi đâu có ngốc. Hắn chỉ thèm khát ngôi vị đầu bảng của tôi! Giảng bài với học hành gì chứ, chỉ là muốn đ/á/nh cắp bí quyết học tập để cạnh tranh khốc liệt hơn thôi!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nanny Trốn Trong Cốp Xe Chồng Tôi Để Ngoại Tình, Tôi Đạp Thẳng Chân Ga Phóng Xe Xuống Sông

Chương 5
Nửa đêm tỉnh giấc, chồng không ở bên cạnh, gọi điện cũng không ai bắt máy. Tôi lục khắp nhà, chồng mất tích, cô bảo mẫu mới đến cũng biến mất. Vừa bước đến cửa nhà để xe, bỗng nghe thấy âm thanh mập mờ vọng ra. Tôi tức giận xông vào, định bắt quả tang đôi gian phu dâm phụ này. Nhưng vừa mở cửa, lại thấy chồng xách hộp dụng cụ phẫu thuật chuẩn bị lái xe đi. "Vợ à, ở Hải Thị có bệnh nhân cần mổ gấp, anh phải đáp máy bay ngay. Em ngủ sớm đi." Tôi thở phào nhẹ nhõm, đang định tự cười mình đa nghi, chợt những dòng bình luận nổi lập lòe trước mắt: [Gay cấn quá! Suýt nữa thì bị phát hiện, may mà nữ chính nhanh trí chui vào cốp xe! Đợi nam chính lái xe đi là lão vợ khốn này không tìm ra đâu!] [Ai hiểu được không? Cặp đôi bác sĩ thiên tài lạnh lùng kìm nén × cô bảo mẫu mềm mại như mặt trời nhỏ đúng là đỉnh cao! Tôn Ninh này đồ khốn lấy gì tranh giành với công chúa nhỏ của chúng ta?] Tôi nhìn chiếc cốp xe đóng chặt, mỉm cười ngồi vào ghế lái. "Chồng ơi, để em đưa anh ra sân bay."
Hiện đại
Gia Đình
Tình cảm
0
Hiểu Ta Chương 6