Săn Rồng

Chương 8

26/03/2026 05:35

Cháu trai Bàng Mông là Bàng Tá, đang ở sau qu/an t/ài, đ/è lên một tiểu đồng lắc lư.

"Chật quá... để gia gia yêu thương ngươi."

Cảm giác kinh t/ởm trào lên đỉnh đầu.

Tay ta đã nắm lấy roj da nơi thắt lưng, chẳng nói lời nào, roj đầu tiên đã quất xuống.

Bàng Tá kêu thảm thiết.

Roj này nối tiếp roj kia.

Ta dùng hết mười hai phần lực, mỗi nhát đều x/é ra một đường m/áu.

Những giọt m/áu b/ắn lên phướn trắng và qu/an t/ài, cũng văng lên mặt ta.

Bàng Tá lăn ra từ sau qu/an t/ài, không chỗ trốn.

"Quận chúa tha mạng! Quận chúa tha mạng!"

Hắn nằm rạp dưới đất, người đầy m/áu.

Khóc rồi gào, gào rồi khóc.

Ta không thèm để ý, gi/ật lấy dây gai treo phướn trắng, vài nhát đã trói hắn lại.

Lôi ra khỏi linh đường, buộc sau yên ngựa.

Roj quất vào mông ngựa, nhát này nối nhát kia.

Ngựa phóng đi, hắn bị lê lết phía sau.

Gió đêm quất vào mặt, mang theo mùi m/áu tanh, hương vị càng lúc càng nồng.

Tiếng van xin sau lưng nhỏ dần, lời nguyền rủa cũng ngắn lại.

Rồi sau đó, chẳng còn âm thanh nào nữa.

Một vòng... hai vòng...

Năm vòng... mười vòng...

Trời hừng sáng, ta trở về trước phủ tướng quân.

Sợi dây gai kéo lê phía sau, từ con người đã biến thành giẻ rá/ch, mềm nhũn rũ xuống.

Ta ném dây cương cho vệ sĩ cổng thành, định bước vào, chợt nghe tiếng thét.

"Tướng công!"

Phu nhân Bàng Tá từ trong phủ lao ra, ôm bọc trẻ trong lòng, phủ lên đống th!t nát kia.

"Tướng công... tướng công..."

Nàng ngẩng đầu nhìn ta, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống.

"Hàn Ngọc Thiền! Chồng ta phạm tội gì? Ngươi dám hànhz hạz hắn thế!"

Nàng khóc mặt đầm đìa, đứa trẻ trong lòng bị đá/nh thức, oà lên khóc.

Phu nhân Bàng Tá, họ gì ta quên mất.

Chỉ biết do Bàng Mông lúc sống đính hôn, cưới về chưa đầy hai năm, sinh một đứa con.

Ta nghe nói, Bàng Tá s/ay rư/ợu đá/nh nàng tới ch*t.

Chê nàng trên giường cứng nhắc, đẻ ra lại là đứa con gái vô giá trị.

Nàng trong phủ, sống còn không bằng chó.

Ta hơi khó hiểu: "Lúc hắn sống, hànhz hạz ngươi thảm thiết. Giờ ch*t, ngươi không nên vui sao?"

Nàng quỳ đó, ôm đống th!t nát, lệ rơi.

"Hắn là thú vật. Nhưng cũng là chồng ta."

"Gả gà theo gà, gả chó theo chó, ta đã là hoa tàn phai úa, lại có Bảo Nhi, đó là mệnh của ta."

Mệnh?

Ngủ với người một đêm, sinh ra đứa con, liền là mệnh rồi sao?

Ta đột nhiên không muốn hỏi nữa, cúi người, một tay nắm lấy bọc trẻ trong lòng nàng, tay kia rút thương bạc trên lưng ngựa.

Mũi thương lóe lên.

Bọc trẻ bay ra, rơi xuống đất cách ba trượng, lăn hai vòng rồi bất động.

Tiếng khóc ngừng bặt.

Nàng quỳ đó, há mồm, mắt trợn tròn.

Ta vẩy m/áu trên mũi thương, cắm thương về chỗ cũ.

"Tốt rồi. Giờ không ai trói buộc ngươi nữa."

"Ngươi đã tự do. Muốn đi đâu thì đi, muốn làm gì thì làm."

Ta giải thoát cho nàng, nhưng nàng vẫn quỳ, bất động.

Chốc lát, nàng đột nhiên thét lên, từ đất đứng dậy, lao vào ta, hai tay bóp cổ ta.

"Ta gi*t ngươi! Ta gi*t ngươi đây!!! Đồ tiện nhân! Đồ đi/ên! Trả con ta! Trả chồng ta!"

Ta nắm ch/ặt cổ tay nàng, kéo nàng ra khỏi người.

Nàng như đi/ên, giãy giụa, miệng vẫn hét.

"Đồ khốn! Đó là Bảo Nhi của ta, m/áu th!t của ta, ngươi sao dám! Ta phải gi*t ngươi!"

Nàng giãy giụa, ch/ửi rủa gào thét.

Ta thấy phiền, loại người này thật không biết ơn.

Thà rút d/ao găm nơi thắt lưng, đ/âm một nhát.

Nàng dừng lại, cúi nhìn ngựk mình, há mồm muốn nói nhưng chỉ trào m/áu đỏ.

Như cái cây bị ch/ặt đ/ứt, ngã thẳng xuống đất.

Trời đã sáng rõ.

Một nhà ba người, ch*t chung một chỗ, chỉnh tề ngay ngắn.

Đây chẳng phải là một loại viên mãn sao?

Trước cổng phủ tướng quân vây kín người, đứng xa nhìn, không ai dám tới gần.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nuông Chiều Bảo Bối Ốm Yếu Của Ông Trùm

Tỉnh lại, tôi phát hiện mình là đứa con ruột bị người người ghét bỏ trong một quyển truyện tình cảm nam nam. Hành động hằng ngày chính là không ngừng tìm đường chết, hãm hại đứa con nuôi, sau đó bị người thân bạn bè chán ghét ruồng bỏ. Đùa gì thế? Chỉ dựa vào việc tôi đi một bước ho một trận nhỏ, đi ba bước ho một trận lớn, ba ngày hai lượt cảm lạnh nóng sốt, rồi đau bụng đau đầu không rõ nguyên nhân. Ngay cả cử động thêm một cái tôi cũng ngại tốn sức, chứ đừng nói tới chuyện đi hãm hại người khác. Sau đó tôi hạ quyết tâm, nằm thẳng chịu mắng, ăn rồi chờ chết, chỉ hy vọng có thể thư thái thoải mái vượt qua những ngày kế tiếp. Sau này, người nhà đã từng chán ghét tôi đều van xin tôi về nhà. Mà vị ông trùm che giấu thân phận kia, thuần thục quỳ gối xuống đất, đưa bàn tay lau nhẹ lên mắt cá chân lạnh lẽo của tôi: "Bảo bối, xin em, đừng để bị lạnh." 01 Kẻ gánh tội ác độc trong sách, cũng chính là tôi, là đứa con ruột đã thất lạc hơn hai mươi năm của nhà họ Vân. Còn Vân Hoài, đứa con nuôi khi còn bé đánh bậy đánh bạ cùng tôi đổi thân phận, là nhân vật cậu chính của quyển sách này, người gặp người yêu, được mọi người cung phụng. Vào năm tôi hai mươi hai tuổi, được nhà họ Vân tìm thấy, mang về nhà. Cả đời chịu hết khổ nạn vất vả, tôi cho là mình rốt cuộc có một mái ấm, cùng với những người nhà yêu thương mình. Nhưng sự thật là ba mẹ, anh trai và cả Cố Bùi, người thừa kế nhà họ Cố có quan hệ tốt với nhà họ Vân... Tất cả mọi người dường như có xu hướng thích Vân Hoài hơn, luôn đặt cậu ta lên hàng đầu. Mỗi khi tôi và Vân Hoài nảy sinh mâu thuẫn tranh chấp, bọn họ cũng sẽ không chút do dự đứng về phía Vân Hoài, không phân biệt phải trái đúng sai đều chỉ trích tôi. Kết quả cuối cùng đều giống nhau, tôi chỉ nhận được ánh mắt chán ghét từ người thân và bạn bè, cùng với một nụ cười gian xảo của Vân Hoài.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
0