“Tiểu nô này da dẻ quả thực tốt lắm, phía trên xem qua rất hài lòng.”
Chú ta không nói gì.
“Nuôi thêm vài năm nữa, đợi mười lăm mười sáu tuổi là có thể đưa tới.”
“Được.”
“Tới lúc đó, nhà các ngươi sẽ sống sung túc.”
Người đàn ông cười khành khạch mấy tiếng, rồi tiếng bước chân dần xa.
Ta chạy vội lên giường, nhắm nghiền mắt. Cửa mở, chú bước vào, đứng một lúc rồi lại đi ra.
Mở mắt thao láo, tim đ/ập thình thịch.
Họ nói “tiểu nô này”, là ta sao?
8
Hôm sau ta không hỏi.
Nhưng bắt đầu để ý - để ý ánh mắt chú nhìn ta.
Vẻ mặt của Di khi lau sữa bò, ánh nhìn của dân làng khi đi ngang qua.
Trước đây chẳng thấy có gì. Giờ nhìn lại, chỗ nào cũng đáng ngờ.
Có lần ta lên núi sau hái nấm, đi ngang khu rừng nhỏ, nghe mấy bà hàng xóm đang nói chuyện.
“...Nhà Châu năm nay lại tuyển người rồi phải không?”
“Tuyển rồi, nghe nói đứa cháu gái nhà họ Liễu da dẻ nuôi tốt lắm.”
“Đứa bé đó số sướng, được lên kinh thành hưởng phúc.”
“Đúng vậy, mỗi năm gửi về bao nhiêu tiền, bà dì nó cũng được nhờ.”
“Cha mẹ nó mất sớm, đây cũng coi như là bù đắp vậy.”
“Nhưng các người nghe nói chưa? Có đạo sĩ dẫn theo nữ đồ đệ, đang khắp nơi hỏi thăm những cô gái bị tuyển đi.”
“Hình như đang điều tra xưởng ô của nhà Châu.”
“Suỵt!” Một bà lão liếc mắt nhìn quanh, “Bây giờ nhiều chuyện không bằng ít chuyện. Thôi đừng nói nữa!”
Ta núp sau gốc cây, không dám thở mạnh.
Đợi họ đi hết mới ló ra. Lòng bàn tay đẫm mồ hôi.
Bù đắp? Điều tra xưởng ô nhà Châu... nghĩa là sao?
9
Mùa đông năm đó, người nhà Châu lại tới. Lần này là để định người.
Chú gọi ta vào nhà chính, quản sự nhà Châu ngồi ghế trên, nhìn ta từ đầu tới chân: “Tiểu nô này nuôi tốt đấy.”
Di đứng bên cạnh nở nụ cười: “Dạ vâng, ngày nào cũng dùng sữa bò xoa người, không ngày nào gián đoạn.”
Quản sự gật đầu: “Được, định rồi. Đợi mười lăm tuổi thì đưa tới.”
Ông ta rời đi.
Di nắm tay ta: “A Liên, cháu có tiền đồ rồi.”
Ta nhìn bà: “Di, những cô gái được tuyển chọn, thật sự đều gả lên kinh thành sao?”
Di cười: “Còn giả sao được? Con gái nhà họ Vương mỗi năm đều gửi tiền về, cháu không thấy sao?”
“Vậy sao họ không về thăm?”
Di khựng lại: “Về làm gì? Kinh thành xa xôi thế. Hơn nữa đã gả đi là người ta rồi, làm sao tùy tiện về ngoại gia được.”
Ta suy nghĩ một chút, hình như cũng có lý.
“Di,” ta nói, “chuyện cha mẹ cháu, Di biết bao nhiêu?”
Sắc mặt bà biến đổi.
“Sao lại nhắc tới chuyện này?”
“Cháu chỉ muốn biết.”
Bà không nói gì, nhìn ta. Rất lâu sau.
“A Liên, có chuyện đợi khi cháu từ kinh thành trở về, Di sẽ nói.”
Ta sững sờ: “Từ kinh thành trở về?”
“Ừm.” Bà gật đầu, “Lúc đó cháu có tiền đồ rồi, biết cũng không sợ.”
Mắt bà thoáng đỏ lên. Rồi lại bình thường.
10
Đêm hôm đó, tiểu muội lại tới.
Ôm gối đứng bên giường ta: “Chị ơi, em ngủ với chị được không?”
Ta dịch vào trong.
Nó trèo lên giường, nằm cạnh ta. Một lát sau: “Chị ơi, chị thật sự phải đi nhà Châu sao?”
“Ừ.”
“Vậy chị có về nữa không?”
Ta không đáp.
Nó quay người, dưới ánh trăng đôi mắt long lanh: “Chị ơi, chị về thăm em nhé?”
Ta nhìn gương mặt trắng trẻo ấy.
“Được.”
Nó cười, cọ cọ vào ta, ôm ch/ặt cánh tay: “Chị ơi, em không nỡ xa chị.”
Ta lặng thinh.
Một lát sau, nó đã ngủ say.
Ta mở mắt thao láo, nhớ lại lời mấy bà hàng xóm - “bù đắp”.
Nhớ lời Di nói - “đợi cháu từ kinh thành trở về”.
Nhớ lời chú nói với người nhà Châu đêm đó - “tới lúc nhà các ngươi sẽ sung túc”.
Ta siết ch/ặt bàn tay.
Tiên ô thật sự là đi hưởng phúc sao?
11
Mùa xuân năm mười lăm tuổi, người xưởng nhà Châu lại tới.
Chiếc xe ngựa vải xanh dừng ở đầu làng, Di thay cho ta bộ quần áo sạch sẽ, nhét túi đồ vào tay ta: “A Liên, tới nhà Châu phải nghe lời, học tốt nghề. Sau này lên kinh thành...”
Ta gật đầu.
Tiểu muội đứng sau lưng bà, mắt đỏ hoe, chạy tới kéo tay áo ta: “Chị ơi, nhớ về thăm em nhé.”
“Được.”
Nó buông tay. Ta bước lên xe ngựa.
Màn che buông xuống, xe bắt đầu chuyển bánh.
Ta vén rèm nhìn lại, Di và tiểu muội đứng ở đầu làng, nhỏ dần cho đến khi khuất hẳn.
Ta buông rèm xuống.
Trong xe còn một người nữa, con gái nhà họ Vương ở phía đông, nhỏ hơn ta nửa tuổi, năm nay cũng được tuyển.
Nó co rúm trong góc, liếc nhìn ta rồi lại cúi đầu.
Xe ngựa lắc lư hơn nửa ngày. Dừng lại.
Người nhà xưởng vén rèm lên: “Tới nơi rồi, xuống đi.”
Ta nhảy xuống xe. Trước mắt là một tòa đại viện, tường bao cao ngất không thấy rõ bên trong.
Cổng treo bảng hiệu: Chu Gia Tản Phường.
Người nhà xưởng dẫn chúng tôi đi qua cổng phụ.
Xuyên qua hành lang dài, hai bên là dãy nhà thấp, cửa sổ dán giấy.
Tới ngã rẽ, gặp hai người nhà xưởng đang khiêng bó tre. Khi đi ngang qua, ta nghe họ thì thào.
“Lần này đưa tới mấy đứa?”
“Hai.”
“Da dẻ thế nào?”
“Đều hạng nhất.” Người dẫn đường hạ giọng, “Đứa bên trong là con gái nhà họ Lưu năm đó.”
Bước chân ta khựng lại.
Nhà họ Lưu? Cha ta họ Lưu.
Họ nói “nhà họ Lưu”, là nhà ta sao?
Hai người nhà xưởng đi xa. Ta đứng tại chỗ, tim đ/ập nhanh hơn vài nhịp.
“Đứng trơ ra làm gì?” Người dẫn đường quay đầu thúc giục, “Đi nhanh lên.”
Ta đuổi theo.
Nhưng câu nói đó ta đã khắc ghi - “con gái nhà họ Lưu năm đó”.
Năm đó? Năm nào?
12
Người dẫn đường đưa chúng tôi vào một gian phòng. Trong phòng thắp đèn, trên tường treo bức họa vẽ tiên nữ tay cầm chiếc ô.
“Đợi ở đây.” Người nhà xưởng đóng cửa rời đi.
Ta và con gái nhà họ Vương ngồi trên ghế, không ai nói lời nào.
Đợi không biết bao lâu, cửa mở.
Một người bước vào, mặc trường sam, khoảng bốn mươi, giống quản sự.
Đằng sau theo hai tỳ nữ, bưng khay trà.
Quản sự liếc nhìn chúng tôi, gật đầu: “Đều ngồi xuống đi.”
Chúng tôi ngồi xuống.
Ông ta ngồi đối diện, nhìn chúng tôi: “Hai người các ngươi, là tự nguyện tới đây sao?”
Ta khựng lại: “Tự nguyện?”
“Đúng vậy.” Ông nói, “Xưởng nhà Châu chỉ nhận người tự nguyện. Các ngươi có muốn trở thành Tiên ô không?”
Ta quay sang nhìn con gái nhà họ Vương. Nó căng thẳng gật đầu.
Ta cũng gật đầu: “Nguyện ý.”
Quản sự cười: “Tốt. Vậy hãy uống cạn chén trà này.”