Nữ tản

Chương 3

26/03/2026 06:28

Nha hoàn bưng khay lên, hai chén trà khói bay nghi ngút.

Ta liếc nhìn nha hoàn ấy - nàng cúi đầu, đặt trà trước mặt ta. Ngón tay thô ráp, chẳng giống kẻ quanh năm làm việc tinh tế.

Nàng ngẩng mắt, thoáng nhìn ta một cái. Rồi khẽ thốt lời, tiếng nhỏ như muỗi:

- Trà chớ uống hết.

Ta sững sờ.

Nàng lùi lại, đứng thẳng, mặt không chút biểu cảm.

Quản sự ho khẽ một tiếng: - Đây là an thần trà, uống xong thì từ biệt dĩ vãng. Tỉnh giấc sẽ bắt đầu học nghề tán tiên.

Vương gia tiểu thư nâng chén trà, uống một hơi cạn sạch.

Ta nâng chén trà, đưa đến miệng. Trà âm ấm, thoảng mùi th/uốc nhẹ.

Ta nhớ lại lời nha hoàn ấy.

Ta đưa chén trà đến miệng, uống một ngụm lớn. Rồi giả cách lau miệng, dùng tay áo che miệng, nhổ ngụm trà vào trong ống tay áo.

Nước trà chảy vào cổ tay áo, làm ướt một mảng nhỏ.

Ta đặt chén trà xuống: - Uống xong rồi.

Quản sự nhìn ta, lại nhìn chén không của Vương gia tiểu thư, gật đầu: - Được rồi, đưa hai nàng đi nghỉ.

Nha hoàn bước tới, dẫn chúng ta đi ra.

Ta ngoái lại nhìn - quản sự ngồi đó, nhìn theo bọn ta, thở dài một hơi.

Cái vẻ mặt ấy, không phải hài lòng, mà tựa hồ thở phào nhẹ nhõm.

13

Nha hoàn đưa chúng ta vào một gian phòng, hai chiếc giường, trải chăn đệm sạch sẽ.

Vương gia tiểu thư nằm lên giường, mắt đã díp lại. Nàng liếc nhìn ta, lẩm bẩm điều gì đó rồi thiếp đi.

Ta nằm lên giường kia, nhắm mắt nhưng không ngủ. Chén trà ta chỉ uống một ngụm nhỏ, giờ chỉ hơi choáng váng, đầu óc vẫn tỉnh táo.

Nha hoàn kia là ai? Vì sao nàng cảnh báo ta?

Ngoài cửa vang tiếng bước chân. Hai nha hoàn đi ngang qua cửa, tiếng nói vọng vào.

- Đều an trí xong cả rồi?

- Xong rồi, đều đã mê man.

- Lần này hai đứa này, da th!t thật tuyệt.

- Đúng thế. Nhất là đứa họ Lưu kia, nghe nói năm xưa cha nàng...

- Suỵt - đừng nói bừa.

Tiếng bước chân xa dần.

Ta mở mắt, nhìn lên trần nhà.

Tiểu thư họ Lưu. Cha ta. Chuyện gì đã xảy ra?

Ta muốn ngồi dậy, nhưng thân mình mềm nhũn.

Ngụm trà kia dược tính không nhỏ.

Ta cắn răng, cố mở mắt, không cho mình ngủ thiếp đi.

Không biết bao lâu sau, cửa mở. Có người bước vào.

Là quản sự. Hắn đứng bên giường, cúi nhìn chúng ta.

- Đều ngủ say cả rồi?

- Say rồi. - Tiếng nha hoàn đáp.

- Được, vậy thì chờ đi.

- Quản sự, - nha hoàn khẽ hỏi, - tiểu nữ mãi thắc mắc, vì sao mỗi lần đều phải hỏi câu ấy? 'Có phải tự nguyện không'?

- Mi hiểu gì?

- Chính vì không hiểu mới hỏi mà.

Quản sự im lặng giây lát: - Chỉ có kẻ tự nguyện, làm ra nữ nhi tán mới thành.

Nữ nhi tán? Là gì? Chẳng phải học làm tán tiên sao?

- Nữ nhi tán là gì? - Nha hoàn hỏi.

- Đừng nhiều lời.

- Vâng.

Tiếng bước chân đi ra ngoài. Cửa đóng lại.

Trong phòng yên tĩnh. Ta nằm trên giường, tim đ/ập thình thịch.

14

Ta nhắm mắt, đầu óc quay cuồ/ng.

Nữ nhi tán. Làm ra nữ nhi tán. Chỉ có người tự nguyện mới thành.

Chén trà ấy. An thần trà. Từ biệt dĩ vãng.

Ta nhớ lại những cô gái được chọn - họ mỗi năm gửi tiền về nhà, không bao giờ trở lại, gả vào kinh thành hưởng giàu sang.

Nhưng nếu thực sự hưởng phúc nơi kinh thành, vì sao phải hỏi 'có phải tự nguyện không'?

Vì sao phải uống chén trà 'từ biệt dĩ vãng' này?

Vì sao quản sự thở phào ấy, tựa hồ cuối cùng đã bắt được chúng ta?

Ta nghĩ không thông. Nhưng ta biết, trong này có vấn đề.

Ngoài trời tối đen. Trong phòng cũng tối om. Trăng lên cao, chiếu qua cửa sổ.

Ta thử cử động ngón tay. Vẫn cử động được.

Lại thử giơ tay lên.

Vẫn có thể cử động.

Ta từ từ ngồi dậy, tựa vào đầu giường.

Ngay lúc ấy, cửa lại mở. Ta vội nằm xuống, nhắm mắt.

Mấy người bước vào, bước chân nhẹ nhàng.

- Đứa này, mang đi trước. - Giọng quản sự.

Có người đến bên giường ta, dừng lại. Tim ta như ngừng đ/ập. Rồi tiếng bước chân dịch chuyển.

Ta nghe thấy họ khiêng chiếc giường kia - giường của Vương gia tiểu thư.

- Nhẹ tay, đừng có va chạm.

Tiếng bước chân đi ra ngoài. Cửa đóng lại. Trong phòng yên tĩnh.

Ta mở mắt.

Chiếc giường bên cạnh đã trống không.

15

Không biết bao lâu sau. Ta ngồi dậy. Cửa không đóng ch/ặt, lọt vào một tia sáng.

Ta đi chân đất, lén đến bên cửa, kéo hé một khe hở.

Ngoài kia là hành lang, cuối đường có ánh đèn. Ta lẻn ra, áp sát tường, đi về phía có ánh sáng.

Đến cuối hành lang là một cánh cửa. Cửa hé mở, bên trong vọng ra tiếng nói.

Ta áp vào khe cửa, nhìn vào trong.

Trong phòng thắp đèn. Chính giữa bày khúc gỗ, trên đất vẽ hình th/ù kỳ dị màu đỏ.

Vương gia tiểu thư bị trói trên giá, nhắm nghiền mắt, bất động.

Bên cạnh đứng mấy người - quản sự, hai tên tiểu nhị.

Phía trong cùng có một người ngồi ghế thái sư, mặc áo gấm, cầm chén trà.

Chu gia lão gia.

Quản sự bước tới trước mặt hắn, cúi người: - Lão gia, bắt đầu được rồi.

Chu gia lão gia gật đầu, nhấp ngụm trà: - Năm nay da th!t xem ra không tệ.

- Vâng, đều là loại thượng hạng.

- Được, động thủ đi.

Hai tên tiểu nhị bước tới.

Một tên cầm con d/ao nhỏ, rạ/ch một đường sau gáy Vương cô nương, không dài, chỉ độ một tấc.

M/áu rỉ ra.

Không biết trong trà bỏ thứ gì, Vương cô nương hoàn toàn không tỉnh.

Tên tiểu nhị kia cầm lọ bình, đổ thứ gì vào vết rạ/ch.

Màu trắng bạc, lấp lánh.

Là thủy ngân!

Ta bụm miệng.

Thủy ngân đổ vào, da th!t Vương cô nương bắt đầu phồng lên.

Từ cổ bắt đầu, từ từ lan xuống - vai, lưng, eo, chân.

Từng chút một, da và th!t tách rời. Như cởi áo vậy.

Rồi họ bắt đầu l/ột.

Da l/ột ra, nguyên một tấm. Trắng, mờ đục.

Tiểu nhị bưng tấm da lên, đưa đến trước mặt Chu gia lão gia: - Lão gia xem màu sắc.

Chu gia lão gia đặt chén trà xuống, đưa tay sờ thử. Mịn màng, mềm mại, vẫn còn hơi ấm.

Hắn gật đầu: - Lô này không tệ. Những quý nhân kinh thành, chỉ nhận tán của Chu gia chúng ta.

Quản sự bên cạnh nở nụ cười nịnh: - Đúng vậy, thiên hạ chỉ có chúng ta biết nghề này.

Lão gia khịt mũi: - Nghề ư? Bọn họ đâu cần biết nghề gì. Họ tin cái tán này có thể trừ tà yêu bảo vệ bình an. Quan lại sợ ch*t, kẻ giàu cũng sợ ch*t.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7