Đây là phương thuật đã tồn tại mấy trăm năm."
Chí thuần chí thiện?
Không trách cứ bấy lâu họ vẫn nhồi nhét vào đầu dân làng rằng làm họa tiên sẽ được ăn ngon mặc đẹp.
Không trách trước khi uống trà nhất định phải hỏi có tự nguyện không.
“Thế nếu không tự nguyện thì sao?”
“Sẽ trở thành oán họa, giống như những gì ngươi thấy đêm nay, không biết chân tướng mà nói tự nguyện cũng vô dụng!”
Ta cúi đầu.
“Những đồng tiền ấy… tiền gửi về nhà hàng năm…”
“Họ Chu cho đấy.” Sư tỷ đáp, “Tiền mạng. Để người nhà im miệng, để ngươi ch*t cho yên lòng.”
“Chuyện phụ mẫu ngươi chúng ta đã điều tra. Một lần tình cờ chẩn bệ/nh, họ phát hiện chân tướng về nữ họa, định đi tố cáo. Nhưng cậu ngươi đã báo trước với họ Chu.”
Ta gật đầu: “Ta biết. Vì thế ta mới chủ động tìm các vị trừng trị họ Chu. Ta đã đợi cơ hội này nhiều năm rồi.”
Nàng khựng lại: “Ngươi đều biết cả?”
Ta gật đầu.
Nàng nhìn ta, không hỏi thêm.
Vị tiểu đạo sĩ bên cạnh xen vào: “Thế nên may mà ngươi chủ động tìm tiểu gia ta. Không thì đêm nay bị trói trên giàn th/iêu chính là ngươi đấy.”
Ta mỉm cười: “Phải, nhờ hai vị đạo trưởng tương trợ.”
Ta chắp tay thi lễ. Vừa cúi xuống đã bị sư tỷ đỡ lấy.
“Thôi, khỏi cần khách sáo.”
Ta đứng thẳng người.
Nàng nhìn ta: “Về sau tính sao?”
Ta suy nghĩ: “Chưa biết. Đi tới đâu hay tới đó.”
Nàng gật đầu, từ trong ng/ực lấy ra một vật đưa cho – là một đạo bùa.
“Giữ lấy, biết đâu sau này có lúc dùng đến.”
Ta tiếp nhận, nắm ch/ặt trong lòng bàn tay.
Tiểu đạo sĩ ngáp dài: “Được rồi được rồi, trời sắp sáng rồi, chúng ta cũng nên đi thôi. Sư tỷ?”
Sư tỷ gật đầu. Nàng nhìn ta lần cuối: “Bảo trọng.”
Quay người, hai người biến mất trong rừng cây.
Ta đứng nguyên chỗ cũ, nhìn theo bóng lưng họ.
23
Về sau ta đi rất xa. Định cư ở một thị trấn nhỏ không ai quen biết.
Thỉnh thoảng nghe người ta nói, xưởng họ Chu một đêm ch*t sạch, toàn thân khô quắt.
Trong làng cũng ch*t mấy hộ, cả gia chủ lẫn phụ nữ đều mất mạng.
Quan phủ nói là dị/ch bệ/nh, sớm kết án.
Ta nghe xong, chẳng nói gì.
Rồi hái th/uốc, chẩn bệ/nh, sắc th/uốc, nối nghiệp phụ mẫu.
Đôi khi soi gương vẫn gi/ật mình, khuôn mặt trong gương là gương mặt muội muội.
Trắng trẻo, đôi mắt sáng long lanh.
Năm mười một tuổi, muội dùng khuôn mặt ấy nói với ta: “Chị à, sau này em sẽ bảo vệ chị.”
Giờ đây ta dùng khuôn mặt ấy tiếp tục sống.
Trời xanh.
Xanh như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
[Hết]