Vậy chuyện gấp này là... đổi tên?

12

Đã gần đến giờ làm lễ vĩnh biệt, th* th/ể Cố Đạt được đẩy ra ngoài.

Bên cạnh qu/an t/ài vẫn là những nhà sư mặc áo cà sa.

Đồng nghiệp ở ICU thấy ánh mắt tôi đổ dồn vào các nhà sư, tiếp tục thì thầm trò chuyện:

- Cô không biết đâu, hôm Lục khoa trưởng mất, gia đình cũng mời đám sư này tới tụng kinh mấy tiếng đồng hồ trong nhà x/á/c.

- Nếu không phải do ông ấy là lãnh đạo, ai cho phép làm thế chứ!

- Quả nhiên nhà làm kinh doanh, tin phong thủy q/uỷ thần lắm.

- Tôi còn nghe phòng y vụ nhắc qua, hình như tên Lục Trường Canh của Lục khoa trưởng cũng do thầy phong thủy đặt cho.

- Bảo cái tên này vượng khí nên mới đổi.

Buổi lễ bắt đầu, chúng tôi không nói chuyện nữa, mỗi người đứng vào vị trí.

Buổi truy điệu này khác hẳn những lễ tang tôi từng tham dự trước đây.

Nhóm sư tăng vẫn ngồi vây quanh th* th/ể, tụng kinh không ngừng nghỉ.

Người dẫn chương trình đứng trên bục đọc điếu văn, họ vẫn ngồi yên bất động.

Ngay cả khi đến phần chiêm bái di ảnh, chúng tôi cũng chỉ có thể nhìn qua đám nhà sư từ xa.

Tiểu Hắc cảm thấy khó chịu, chắc là do mấy nhà sư này gây ra.

Còn tôi đang dùng thân x/á/c người sống nên không bị ảnh hưởng.

Nhìn xuyên qua đám đông, th* th/ể được phủ bằng chăn gấm màu vàng chói, thêu đầy những câu kinh văn dày đặc.

Khi lễ kết thúc, tôi theo dòng người ra ngoài, nhìn gia quyến đưa th* th/ể vào phòng hỏa táng.

Hôm nay đã hỏa táng rồi thì việc thu xếp sau cùng giao cho Tiểu Hắc là được.

Nghĩ vậy, trong lòng tôi hơi nhẹ nhõm.

Đang định quay đi thì gặp Lục Trường Canh... à không, phải gọi là con trai Cố Đạt.

Tôi gật đầu chào hỏi.

Không ngờ chàng trai trẻ lại nhiệt tình gọi tôi lại:

- Bác sĩ Bạch, ngài thật có tâm, đến tiễn biệt cha cháu lần cuối.

Tôi vừa định đáp lời lại bí từ xưng hô.

Hắn như nhìn thấu sự do dự của tôi, mỉm cười nói:

- Tên khai sinh của cháu là Cố Nguyên.

- Nhưng không biết Thôi tiên sinh có cho cháu đổi tên không.

- Bác biết không? Tên Lục Trường Canh của phụ thân cháu chính là do Thôi tiên sinh bảo đổi.

13

Tôi đứng ch*t trân.

Cố Nguyên có vẻ thích thú với vẻ bối rối của tôi, lại cười nói:

- Bác không biết đâu, ông nội cháu lúc sinh thời cũng tên Lục Trường Canh.

- Năm đó ông chọn người kế nghiệp, bác cả nhất quyết không chịu đổi tên.

- Nên giờ vẫn ở mãi quê nhà, cơ nghiệp lớn này đương nhiên không có phần họ.

- Nếu Thôi tiên sinh bảo cháu đổi tên, cháu cầu còn không được.

- Bác hiểu mà, nhà giàu có ai không tin những chuyện này.

- Cháu đã tiếp quản công việc của cha, lời Thôi tiên sinh đương nhiên phải nghe.

- Thôi tiên sinh... - Cổ họng tôi nghẹn lại, vô thức hỏi - quả là bậc cao nhân.

Trong lòng dậy sóng cuồ/ng phong, họ Thôi... có phải trùng hợp?

Tôi nén giọng r/un r/ẩy:

- Không biết... tiểu Cố có thể dẫn ta gặp vị cao nhân này được chăng?

Tưởng Cố Nguyên sẽ từ chối, nào ngờ hắn đồng ý ngay:

- Có gì khó đâu!

- Bác sĩ Bạch cảm thấy làm bác sĩ cấp c/ứu cả đời cũng chẳng nên cơm cháo gì phải không?

- Nếu được Thôi tiên sinh chỉ điểm đôi điều, ích lợi cả đời đấy!

- Mai vừa hay hẹn Thôi tiên sinh tới nhà điều chỉnh phong thủy.

- Cha mất rồi, phong thủy trong nhà cần sắp xếp lại.

- Bác sĩ Bạch có hứng thú thì mai cùng đến nhé?

Tôi đồng ý ngay, rồi dò hỏi:

- Vị Thôi tiên sinh này lại thân thiết với lệnh tôn, lệnh khảo, quả thực thâm bất khả trắc.

Cố Nguyên giọng đầy kính nể:

- Đúng vậy, Thôi tiên sinh đúng là thần bí thật.

- Ngay cả hậu sự của cha cháu cũng nhờ một tay tiên sinh lo liệu.

- Mấy vị sư này cũng do tiên sinh tự tay tìm đến.

- Nhà cháu vốn định ra chùa trong thành lập bài vị, làm vài lễ cúng là xong.

- Nhưng tiên sinh không những tìm giúp người, mà từng bước đều sắp xếp chu toàn.

- Ngay cả tấm chăn Đà La Ni phủ trên người cha cháu cũng do tiên sinh mang tới.

- Nói thật x/ấu hổ, thành ra bọn con cháu chúng cháu lại tỏ ra bất hiếu.

- Nghề nào cũng có chuyên gia mà... - Tôi lại dò hỏi - thế... Thôi tiên sinh với lệnh tôn hẳn là tình cảm thâm giao?

- Đúng thế - Cố Nguyên gật đầu - Hồi nhỏ cháu đã thấy Thôi tiên sinh thường lui tới. Cha cháu nghe lời tiên sinh từng chữ.

Tôi nói tiếp:

- Ắt hẳn tiên sinh phong thái tiên phong đạo cốt, mong sớm được bái kiến.

Cố Nguyên cười bí ẩn:

- Không hẳn thế đâu.

- Bao năm rồi, dung mạo Thôi tiên sinh gần như không thay đổi.

- Tinh thần còn hơn cả thanh niên như cháu.

Trò chuyện đến đây, tôi chỉ thấy sống lưnh lạnh toát.

Hẹn xong thời gian địa điểm gặp mặt ngày mai với Cố Nguyên, tôi vội vã rời nhà tang lễ.

14

Tiểu Hắc quả nhiên đang đợi trước cửa nhà tang lễ.

Chưa kịp mở miệng, tôi đã hỏi trước:

- Tấm chăn Đà La Ni, làm có khó không?

Tiểu Hắc ngơ ngác:

- Sao đột nhiên hỏi cái này? Chăn chưa đ/ốt à?

Tôi lắc đầu:

- Không phải, cậu nói trước đi.

Tiểu Hắc suy nghĩ rồi trả lời:

- Thật sự rất phiền phức.

- Chăn Đà La Ni chính hiệu không chỉ cần kỹ thuật dệt và nguyên liệu cực kỳ cầu kỳ.

- Sau khi hoàn thành, còn phải được Phật sống tụng kinh gia trì, thiếu một bước cũng không được.

Tôi gặng hỏi:

- Nếu chuẩn bị trước vài năm thậm chí vài chục năm, chỉ cần có chút tài lực là làm được chứ?

Tiểu Hắc lắc đầu:

- Thứ này không thể chuẩn bị trước được.

- Phật sống phải tụng kinh bảy lần bảy bốn chín ngày (49 ngày).

- Nhưng sau khi xong, nếu không dùng ngay, chưa đầy bảy ngày hiệu lực sẽ tan hết.

Trong lòng tôi chấn động, thứ phức tạp quý giá thế này, sao có thể Cố Đạt vừa ch*t là Thôi tiên sinh lập tức lấy ra được?

15

Tôi thuật lại toàn bộ cuộc trò chuyện với Cố Nguyên cùng suy đoán trong lòng cho Tiểu Hắc nghe.

- Hôm đó ở phòng cấp c/ứu, thấy quá giờ vẫn không ai đến, tôi định đi tìm cậu ngay.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm