Trộm hồng mai

Chương 1

26/03/2026 14:49

Từ nhỏ, ta đã nổi tiếng là kẻ tinh ranh.

Lại còn vận may trời cho.

Hôn phu đỗ Trạng Nguyên, ta cũng một bước lên mây, thành phu nhân tương lai của tân khoa.

Ai ngờ, hắn lại muốn hủy hôn.

Ta nhân hậu mở lời: "Người hướng chỗ cao sang, vốn là lẽ thường. Chỉ có điều vừa đỗ Trạng đã vội phụ bạc, sợ thiên hạ nghe được sẽ chê cười. Chi bằng..."

"Chi bằng thế nào?"

"Chi bằng ngài đưa ta ngàn lượng bạc, ta sẽ đối ngoại tuyên bố rằng chính ta không giữ được lòng chung thủy, đã ngoại tình khi ngài dùi mài kinh sử."

Nghe được chuyện tốt lành thế, hôn phu mừng rỡ khôn xiết.

Hắn đâu biết rằng, vị Tướng công họ Hứa phong thái tuấn nhã trong phủ Thừa tướng, sau lưng lại có sở thích tối tăm không thể để lộ.

Hắn thích tr/ộm.

Đặc biệt thích tr/ộm những nữ tử đã từng đính hôn, từng ngoại tình.

Thế là ta dọn nhà đến trước cổng phủ hắn, chỉ để cùng hắn...

Tr/ộm cho thỏa thích.

1.

"Cao cô nương, tại hạ thật có lỗi với nàng."

Kẻ trước mặt áo gấm ngựa xe, đóa hoa hồng trước ng/ực còn rực rỡ hơn cả mẫu đơn trên đầu Vương Mẫu Nương Nương.

Hắn vừa vinh quy bái tổ, khí thế ngất trời, việc đầu tiên sau khi lên bảng vàng là trở về tìm ta.

Tìm ta để hủy hôn.

Nghĩ cũng phải, từ nay về sau hắn là tân khoa Trạng Nguyên, ta chỉ là thôn nữ quê mùa; hắn như sao trời, ta tựa bùn đất.

Chẳng xứng đôi, chẳng hợp lứa.

Nhưng thứ không xứng nhất, vẫn là dung mạo đôi ta.

Vị Trạng nguyên của chúng ta kia ấy à - mặt tựa dạ xoa đuổi q/uỷ, hình như la sát h/ồn bay. Bên bờ soi bóng cá lặn, dưới trăng ngắm chim kêu mồ.

Thoáng nhìn, mắt như vạc đen khoét khe hở; nhìn kỹ, miệng tợ giấy trắng vẽ vòng tròn.

Nhìn gần, lỗ mũi như hang nhện giăng; ngắm xa, hàm răng tựa Nam Thiên Môn.

Nhớ lại hồi xưa, mối lái dẫn hắn đến nhà cầu hôn, bị Vương thẩm hàng xóm trông thấy. Bà Vương thẩm này là đồng cốt nổi tiếng khắp mười dặm tám làng, tự nhận thông thiên đạt địa, triệu gọi q/uỷ thần.

Vương thẩm thấy hắn, cách hai dặm đã vung một nắm gạo nếp, vừa niệm chú vừa vẽ bùa.

Nếu không có ta ngăn lại, bà suýt nữa gi*t cả con chó đen nhà mình - bà bảo vật này không phải yêu tầm thường, phải huyết chó đen mới trấn được.

Sau đó, khuyên dỗ mãi, Vương thẩm mới tin rằng kẻ mang hình hài này... đích thị là con người.

Bà x/ấu hổ gãi đầu, cười nói: "Xin lỗi nhé, hậu sinh! Lão tưởng chuột nhà nào tr/ộm dầu Phật rồi thành tinh đấy!"

Một kẻ x/ấu xí như thế, khi cầu hôn lại hứa với ta: Nếu ta chu cấp cho hắn đỗ Cử nhân, hắn sẽ giúp ta mở tiệm nhỏ trong trấn.

Thánh thượng cầu hiền như khát, phàm đỗ Cử nhân đều được miễn thuế. Nếu ta thành thê tử hắn, buôn b/án sẽ chẳng phải nộp thuế.

Bàn tính của ta vốn hay, nào ngờ hắn thi cử còn hay hơn.

Chẳng ai ngờ, hắn đỗ không phải Cử nhân, mà là Trạng Nguyên tuyển một trong vạn người.

Thôi thì, ép duyên chẳng ngọt, huống chi còn là quả đắng.

Ta độ lượng vẫy tay: "Người hướng chỗ cao sang vốn là lẽ thường, đôi ta chưa từng thề non hẹn biển, có gì mà áy náy?"

Trạng x/ấu nghe xong, hai mắt sáng rỡ: "Không ngờ Cao cô nương tuy thôn nữ, lại có tấm lòng quảng đại thế!"

"Quá khen quá khen. Chỉ là..."

Ta làm bộ khó xử, thở dài n/ão nuột.

"Công tử mới đăng khoa đã vội thoái hôn, nếu kẻ ngoài không rõ ngọn ngành nghe được, sợ rằng sẽ ví ngài như Trần Thế Mỹ bội tín vo/ng nghĩa, ảnh hưởng thanh danh và quan lộ của ngài."

Hắn nghe vậy, sốt ruột nóng lòng: "Thế... thế phải làm sao đây!"

Ta chuyển giọng: "Chi bằng thế này, công tử xuất ngàn lượng bạch ngân, ta đối ngoại sẽ nói chính ta đào hoa lẳng lơ, đào tơ liễu yếu."

"Ngàn lượng!" Cái đầu x/ấu xí của hắn lắc như chong chóng, hai tai quạt như lá chuối: "Nhiều quá đấy!"

"Chẳng nhiều đâu, công tử nghe ta phân tích lợi hại.

Trạng x/ấu được Thánh thượng khâm phong, trong điện thí còn ban thêm ngàn lượng bạch ngân.

"Ngàn lượng này, m/ua thanh danh ngài, b/án tiết hạnh ta, từ nay đôi ta đường ai nấy bước. Chẳng phải món hời sao?"

"Lời tuy vậy, nhưng ngàn lượng giờ là sinh mệnh của tại hạ..."

"Ôi, công tử mê rồi! Công tử dùi mài kinh sử, hôn thê lại thay lòng đổi dạ. Đến khi công tử vinh quy, chẳng những không trả th/ù, lại còn đường ai nấy đi. Chuyện này đồn ra, ai chẳng khen công tử một câu nhân đức cao thượng? E rằng thiên hạ cha mẹ sẽ chạy xô, cầu công tử làm con rể như rồng!"

Qua lại đôi ba lời, Trạng x/ấu cuối cùng xiêu lòng.

Ngàn lượng ngân phiếu vào tay, ta trao trả hôn thư và tín vật không chút do dự.

Hủy hôn xong, hắn nhẹ nhõm như trút gánh, mơ màng trong ảo vọng, ngẩng cao đầu bước đi.

Ta gọi gi/ật lại: "Này, công tử!"

Hắn như sợ ta đổi ý, nét mặt x/ấu xí đề phòng.

Ta hảo tâm nhắc nhở: "Công tử đừng đi hướng đông, hôm nay tiểu nữ chưa nhặt phân bò, sợ làm bẩn hài ngài."

Hắn thở phào, chắp tay: "Đa tạ Cao cô nương nhắc nhở, tại hạ còn phải mang đôi hài này nhậm chức."

Ta nở nụ cười hoa, tiễn hắn đi xa: "Công tử đi nhé! Thăng quan phát tài!"

Khi hắn khuất bóng, Vương thẩm hàng xóm hắt chậu nước bẩn: "Đồ x/ấu xa bạc bẽo! Cô Cao cũng thật, loại phụ tình như thế mà còn chỉ đường!"

Ta lấy ngân phiếu quạt quạt, cười đáp: "Bầy bò đều ở phía tây, hắn lại mặc đồ đỏ, ha ha, húc ch*t thằng khốn!"

2.

Hôm sau, ta đổi ngàn lượng ngân phiếu, vác hành lý lên thành.

Ta đã sớm muốn mở tiệm trong thành, b/án khăn tay, túi thơm thêu thùa ngày thường.

Nhắc đến túi thơm - hồi đó Trạng x/ấu tặng ta chuỗi ngọc làm tín vật, ta cũng thêu tặng hắn cái túi, còn lén nhét mười lượng bạc làm lộ phí lên kinh ứng thí.

Mười lượng ngày ấy, đổi thành ngàn lượng hôm nay, lời gấp trăm lần.

Nếu ta cố chấp không chịu thoái hôn, nhất định lấy Trạng x/ấu, sau này dành dụm tiền riêng, không biết đến năm nào mới tích cóp được nhiều thế.

Xem ra nữ tử muốn lên trời, cần có trí mưu biết thời thế, khí độ dứt khoát đúng lúc, th/ủ đo/ạn mạnh mẽ tranh hơn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tiểu Câm Và Đại Ngốc

Chương 14
Tôi là một đứa trẻ câm bị gia tộc giàu có của mình ghét bỏ, ném đến trấn cổ tự sinh tự diệt. Thế rồi một ngày, tôi tình cờ nhặt được một Alpha cao lớn, gương mặt tuấn mỹ vô song. Đáng tiếc, anh ấy lại là một tên ngốc. Người ta bảo, kẻ câm với thằng khờ đúng là một cặp trời sinh. Thế là tôi dắt anh về nhà, thuận nước đẩy thuyền mà rơi vào lưới tình. Nhưng rồi đến một ngày, tên ngốc ấy không còn ngốc nữa. Qua khe cửa hẹp, tôi thấy ánh mắt anh lạnh thấu xương, thần thái hờ hững, giọng nói thanh lãnh vang lên: "Cậu nghĩ tôi sẽ thích một đứa câm sao?" "Dĩ nhiên rồi, quanh thiếu gia vốn chẳng thiếu những Omega ưu tú..." Trong phút chốc, tôi như rơi xuống hầm băng, cả người lạnh toát. Tôi quyết định giấu nhẹm tờ giấy khám thai, dứt khoát bỏ trốn. Chẳng bao lâu sau, tôi bị gia tộc bắt về để ép liên hôn. Trong căn phòng tối, Alpha ấy ép sát tôi vào đầu giường, khuôn mặt quen thuộc tiến lại gần. Ánh mắt anh nguy hiểm và u tối: "Chu Chu, em định mang bảo bối của anh trốn đi đâu hả?"
937
4 Ba Kiếp Nạn Chương 13
9 Duyên Hết Chương 10
12 Tro Tàn Chương 29

Mới cập nhật

Xem thêm