1
Bổn tọa tên Bình Tịch Tịch.
Cùng chủ tử giả dạng huynh muội, mai phục ở Đại Lương đã hai năm.
Nhờ vào sự mặt dày mày dạn, hai ta đã lê lết len lỏi vào vòng ngoài quyền quý — chỉ còn thiếu một bước chót.
Đúng lúc sắp thành công, hắn đột nhiên mất trí nhớ.
Trên yến Quỳnh Lâm, Hoàng thượng vừa toan mở miệng ban thưởng,
hắn đứng dậy ngắt lời:
“Kẻ m/ù nào dám để muội muội ta ngồi chỗ gió lộng? Nàng yếu đuối liễu bồ ai chẳng hay?”
— Bổn tọa đang cắm đầu ăn chiếc bánh bao thứ tám ngẩng đầu lên:
“Ai? Ai yếu đuối liễu bồ?”
2
Bổn tọa là ám vệ duy nhất bên cạnh lục hoàng tử Nam Chiếu.
Vì sao chỉ có một?
Bởi bổn tọa quá... hay ăn.
Nuôi nổi ta, hắn đã chẳng còn đủ lương thực nuôi kẻ thứ hai.
Chủ tử ta dung mạo chẳng giống phụ hoàng, cũng chẳng tựa mẫu hậu.
Ngược lại hao hao vị cữu phụ uy chấn thiên hạ của hắn.
Thế nên Hoàng thượng mỗi lần thấy mặt đều nhăn mặt, cách vài ba ngày lại tống giam hắn vào lãnh cung.
Hôm ấy hắn lại bị đày vào lãnh cung.
Hai ta nhịn đói cả ngày, cuối cùng cũng đợi được bánh bao.
Bổn tọa nhìn chằm chằm chiếc bánh, nuốt nước miếng ực:
“Chủ tử... chỉ một chiếc, ngài dùng đi.”
Hắn nhíu mày:
“Ngươi ăn đi, nước miếng ngươi nhỏ đầy rồi.”
Sợ hắn đổi ý, bổn tọa há miệng đớp ngay:
“Tạ ơn chủ...”
Hắn thở dài:
“Đây là lần thứ năm vào đây, phụ hoàng thật lòng sắt đ/á...”
Bổn tọa nhai bánh bao ngấu nghiến:
“Chủ tử nghĩ tích cực lên, ít ra ngài cũng tha cho ngài bốn lần rồi?”
Hắn uất ức:
“Chỉ vì ta giống cữu phụ, ngài lại hành hạ ta thế này?”
Bổn tọa tiếp tục nhồm nhoàm:
“Ừm, nhà bếp cũng quá đáng, bánh bao này cứng như đ/á.”
Hắn vỗ đầu ta:
“Bình Tịch Tịch, muốn đổi chỗ khác ăn bánh bao không?”
Mắt ta sáng rực:
“Nơi nào? Nơi nào bánh bao ngon?”
Hắn: “Nước Lương. N/ão ta cộng sức ngươi, tất làm nên nghiệp lớn.”
Bổn tọa: “Lớn nhỏ không quan trọng, miễn no bụng là được!”
3
Hai ngày sau, đại thọ Nam Đế.
Các hoàng tử xếp hàng dâng lễ, Nam Đế vừa lật lễ đơn vừa gật gù:
Đại hoàng tử — một tòa san hô đỏ;
Nhị hoàng tử — một đôi dạ minh châu;
Tam hoàng tử — một tượng Phật ngọc phỉ thúy;
Tứ hoàng tử — một thanh ki/ếm huyền thiết;
Ngũ hoàng tử — một hộp kim đan;
Lục hoàng tử —
“Một chiếc bánh bao?”
Ngài đ/á bàn lật nhào:
“Lục hoàng tử đâu? Bảo hắn cút lên đây!”
Thị vệ ba chân bốn cẳng chạy đi, lát sau lại lết vào:
“Bệ hạ, không... không ổn rồi! Lãnh cung phát hỏa, lục hoàng tử người... chỉ còn nắm tro tàn.”
Nam Đế trợn mắt ngã lăn ra ngất.
...
Cùng lúc, cỗ xe bình thản hướng về biên ải.
Trong xe, bổn tọa cắm đầu gặm bánh bao.
Chủ tử bên cạnh lẩm bẩm kế hoạch:
“Tới Đại Lương, ta hóa danh Đoàn Bình, tìm đường ứng thí. Đối ngoại xưng huynh muội.”
Hắn cúi sát, hạ giọng:
“Ta dò la rồi, Trưởng công chúa Đại Lương thuở trẻ từng thầm thương cữu phụ ta.”
“Chỉ cần ta đậu Hội thí, dựa vào dung mạo này, tất thành công.”
Bổn tọa gật đầu, liếc nhìn bánh bao trong tay hắn:
“Huynh... huynh còn ăn nữa không?”
Hắn đỏ mặt:
“Chỉ... chỉ đối ngoại xưng vậy thôi, ngươi đừng thật nhận.”
4
Một năm sau, Đoàn Bình quả nhiên đậu Cử nhân.
Hai ta moi hết của nải, gom góp chút lộ phí,
chạy như bay đến kinh đô Đại Lương ứng thí.
Vừa đặt chân vào kinh thành, tim đã ng/uội lạnh nửa phần.
Hỡi ôi, người đông thế này?
Đường phố ngập xe ngựa kim biên,
người qua kẻ lại tề chỉnh hơn hai ta gấp bội.
Đang ngẩn ngơ, Đoàn Bình túm ngay tay ta:
“Muội muội, ta phải ki/ếm tiền gấp, ki/ếm thật nhiều tiền!”
Bổn tọa mắt dán vào tiệm bánh bao góc phố:
“Bánh bao kia trông to thật.”
Chùi nước miếng,
“Không biết hoàng tử nơi này... có chiêu ám vệ không?”
5
Đoàn Bình mặt đen như cột nhà ch/áy:
“Ngươi nghĩa là gì? Muốn phản chủ à?”
Bổn tọa vội vàng khoát tay:
“Sao dám! Tiện nữ này là ám vệ vàng!”
Hắn nhìn ta từ đầu đến chân:
“Ngươi thật là cữu phụ phái tới? Ông ấy khó tính đến mức ta còn chẳng ưa, lại chọn ngươi?”
Bổn tọa ưỡn ng/ực, đầy tự tin:
“Đại tướng quân khen ta trung thành dữ dội!”
Đoàn Bình gật gù nghi ngờ:
“Được thôi, chỉ cần ngươi đủ trung, ta cũng chẳng bạc đãi.”
Vừa thở phào, bổn tọa đã bị hắn lôi vào ngõ hẻm.
“Muội muội,” hắn cười gian xảo,
“Đến lúc thử lòng trung rồi. Thấy cỗ xe kia không? Lát nữa nó tới, ngươi xông ra nằm phía trước!”
Bổn tọa: ???
“Không... ngài nói ki/ếm tiền là bằng cách giả vờ bị xe đ/âm à???”
Đoàn Bình khoanh tay, đầy hiển nhiên:
“Ám vệ vàng, không có chút bản lĩnh này sao?”
Bổn tọa lắc đầu như chong chóng:
“Không được, ám vệ vàng không thể làm chuyện mất mặt!”
Hắn nghiến răng, hạ quyết tâm:
“Thành công, ta sẽ m/ua lại tiệm bánh bao đầu phố cho ngươi!”
Không chần chừ một giây,
bổn tọa vụt xông ra.
6
Chọn đúng thời cơ, vận nội lực dấy lên cơn gió.
Nhân lúc người đ/á/nh xe nheo mắt,
bổn tọa đã hoàn thành va xe, ngã xuống, giả ch*t —
một chuỗi động tác mượt như lụa.
“Muội... ơi!!!”
Tiếng Đoàn Bình vang lên, cả phố im phăng phắc.
Hắn lao tới lắc bổn tọa đi/ên cuồ/ng:
“Muội muội! Muội muội tỉnh lại đi!”
Bổn tọa nhắm ch/ặt mắt, bất động.
Giọng hắn r/un r/ẩy:
“Ngươi... ngươi đừng dọa huynh...”
Bổn tọa nín thở luôn.
Hắn ôm chầm ta, ngửa mặt than trời:
“Trời xanh ơi — trả lại muội muội cho ta —”
Xung quanh xì xào:
“Ôi chao, hắn không biết đây là xe của Trưởng công chúa sao?”
“Không thể nào, biết còn dám giở trò? Muốn ch*t à?”
“Chà chà, tiếc thay, dung mạo cũng khá...”
Hỏng bét, khởi đầu bất lợi!
Bổn tọa bí mật véo hắn một cái, ám hiệu rút lui.
Hắn khựng lại, bế ta vừa khóc vừa đi:
“Muội muội, huynh đưa em về... ta về nhà...”
Đằng sau bỗng vang lên tiếng cười khẽ:
“Bổn cung thấy muội muội nhà ngươi chưa ch*t hẳn, sao không c/ứu?”
Lời vừa dứt, thị vệ ập đến vây quanh.
7
Trưởng công chúa ra lệnh:
“Truyền ngự y tới, châm c/ứu cho đến khi tỉnh.”
...
Mũi kim đầu tiên, bổn tọa ch*t lặng như tượng.
Mũi thứ hai, vẫn bất động.
Mũi thứ ba, thực sự như x/á/c ch*t.
Hừ, chỉ thế này thôi? Bổn tọa thầm cười.
Hôm nay để bọn họ mở mang, thế nào là diễn ch*t cứng đờ đỉnh cao!
...
Đếm tới mũi thứ chín, ngự y bắt đầu châm vào trán bổn tọa.