Con trai dường như đã hiểu ra điều gì đó, lắc đầu bất lực.
"Mẹ vẫn còn gi/ận chuyện dì Tiểu Nhu à?"
"Thôi được rồi, dù con không bằng người ta nhưng rốt cuộc mẹ vẫn là mẹ ruột của con. Chỉ cần bây giờ mẹ chịu chia sẻ áp lực cho con, sau này con vẫn sẽ phụng dưỡng mẹ."
"Mau về với con, trước tiên xin lỗi Lili đi, từ nay mẹ sẽ ở nhà con giúp con trông cháu."
Tôi gi/ật tay khỏi hắn: "Lâm Nhất Châu, con nghe cho kỹ đây. Từ giờ phút này, mẹ con ta đoạn tuyệt qu/an h/ệ mẫu tử. Chuyện của con, mẹ sẽ không quản nữa."
Lời vừa dứt, Lâm Nhất Châu đứng sững người tại chỗ, gương mặt méo mó như vừa nghe được chuyện không tưởng.
Mấy chị em già trong khu biệt thự chạy đến tìm tôi.
Vừa tới cửa đã nghe thấy tiếng cãi vã giữa tôi và Lâm Nhất Châu.
Họ xông vào, đứng che chắn sau lưng tôi, từng người một buông lời m/ắng nhiếc Lâm Nhất Châu thậm tệ.
Lâm Nhất Châu tức gi/ận đến đỏ mặt, nhưng lại không thể động thủ với mấy bà lão.
Hắn chỉ còn biết quăng lại một câu đe dọa rồi đạp mạnh cửa bỏ đi.
Sau khi dọn dẹp lại nhà cửa, tôi đổi mã số cửa chính.
Từ nay ngôi nhà này, ngoài tôi ra không ai có thể vào được.
10
Để cảm ơn sự giúp đỡ của mọi người, tôi mời ăn trưa nhưng lại gặp Lâm Hướng Vãn.
Cô ta khoác tay bạn trai bước đến bàn, khịt mũi lạnh lùng:
"Bà già ch*t ti/ệt, chỉ biết hưởng thụ một mình, khiến con mấy hôm nay phải ăn đồ hộp. Có bà làm mẹ đúng là xui xẻo."
Chưa kịp mở miệng, cô ta đã dắt bạn trai ngồi vào bàn bên cạnh.
"Nhân viên đâu, mang hết đặc sản đắt tiền nhất của quán lên đây!"
Chẳng mấy chốc, bàn cô ta chất đầy hải sản đủ loại cùng một con cua hoàng đế b/éo ngậy.
Tôi tiếp tục dùng bữa trò chuyện với các chị em, phớt lờ hành động khiêu khích của cô ta.
Đến lúc tính tiền, tôi gi/ật mình kinh hãi.
"Cô nói bao nhiêu?"
"83.900 ạ."
"Không thể nào, bọn tôi đâu có gọi đồ đắt tiền..."
Mãi đến khi nhân viên đưa hóa đơn, tôi mới biết Lâm Hướng Vãn đã tính n/ợ cả phần ăn của cô ta vào tôi.
Tôi đặt hóa đơn xuống, nghiêm nghị nói: "Tôi không quen cô ta, tôi chỉ trả tiền cho bàn của tôi."
"Nhưng..."
"Tôi khuyên cô nên đuổi theo nhanh đi, có khi cô ta còn là kẻ chuyên l/ừa đ/ảo."
Mặt nhân viên lập tức biến sắc.
Lâm Hướng Vãn và bạn trai bị nhân viên coi là kẻ trốn n/ợ, giọng điệu khi chặn họ lại cũng chẳng còn lịch sự.
Cô ta mất mặt giữa phố, ánh mắt nhìn tôi như nhìn kẻ th/ù.
Tôi không thèm để ý, quay lưng bỏ đi không chút do dự.
Trước đây vì xót con gái, mỗi tuần tôi đều dành vài ngày đến dọn nhà nấu cơm cho nó.
Nhưng nó luôn coi đó là việc đương nhiên, chưa từng biết ơn.
Thậm chí có lần s/ay rư/ợu, nó còn lớn tiếng chê bai trước mặt tôi và bạn bè:
"Nghĩ đến việc một quả thận của mình là của bà già đó mà phát ốm. Sợ lắm, sợ gen x/ấu của bà ấy đ/âm rễ trong người mình..."
Đã chê tôi, cho rằng tôi làm nó x/ấu hổ.
Vậy tôi sẽ chiều lòng nó, để nó đi nhận cô phụ nữ xinh đẹp học cao kia làm mẹ.
Chẳng bao lâu sau, có người gửi tôi bức ảnh chụp màn hình từ trang cá nhân của Lâm Hướng Vãn.
Trong ảnh, cô ta thân thiết dựa vào Trương Nhu, bên cạnh là vài túi hàng hiệu đắt tiền.
Phần chú thích viết: [Đưa mẹ xinh đẹp tiến sĩ của em đi shopping nào!]
[P/s: Để cho mụ x/ấu xí mặt vàng kia cứ gh/en tức mà nghiến răng!]
Rõ ràng "mụ x/ấu xí mặt vàng" chính là ám chỉ tôi.
Tôi tưởng mình sẽ tức gi/ận, nhưng kỳ lạ thay, trong lòng lại chẳng chút gợn sóng.
Sau này tôi mới biết, trong khi tiếp cận Lâm Đông Hải, Trương Nhu còn tham gia dự án "đầu tư" ở nước ngoài, lôi kéo nhiều người tham gia.
Lúc đó tôi vẫn thắc mắc, một tiến sĩ mới ra trường sao có nhiều tiền để phung phí thế.
Mãi đến vài năm sau, khi vụ l/ừa đ/ảo xuyên quốc gia bị phanh phui, tôi mới vỡ lẽ.
Từ đầu cô ta đã không định chung sống lâu dài với Lâm Đông Hải, chỉ coi ông ta như chiếc thẻ ăn miễn phí dài hạn.
11
Trở về khu biệt thự, tôi tiếp tục cuộc sống hưu trí nhàn nhã.
Một hôm, số máy quen thuộc gửi tin nhắn:
[Vũ Yến, dạo này em sao rồi?]
Là Lâm Đông Hải.
Tôi phớt lờ.
Nhưng ông ta vẫn kiên trì, vài ngày lại gửi một câu hỏi thăm.
Tôi không hiểu ông ta muốn gì.
Ông ta đòi tình yêu, đòi tự do, tôi đã chiều lòng.
Giờ lại quan tâm tôi sống ra sao, chẳng khiến tôi cảm động mà chỉ thấy buồn cười.
12
Lại thêm vài tháng trôi qua, một hôm tôi bất ngờ nhận cuộc gọi lạ.
Tiếng con gái khóc lóc vang lên từ điện thoại:
"Má ơi, ba con bị t/ai n/ạn nhập viện rồi! Má đến ngay đi!"
T/ai n/ạn? Bàn tay tôi nắm ch/ặt điện thoại.
Lần trước Lâm Đông Hải cũng vì nghe tin Trương Nhu kết hôn mà thất thần, đ/âm xe vào gốc cây.
Vào viện được chẩn đoán liệt tứ chi, nằm một chỗ suốt đời.
Tôi tưởng đời này chiều theo ý ông ta thì có thể tránh được t/ai n/ạn đó, nào ngờ...
Cúp máy, tôi vẫn đi đ/á/nh bài với các chị em như thường lệ.
Đã ly hôn thì ông ta chẳng liên quan gì đến tôi nữa.
Pháp luật cũng không quy định nghĩa vụ chăm sóc chồng cũ.
Mấy ngày sau, bất kể ai gọi tôi cũng không nghe máy.
Hôm đó, tôi đi chợ về định trở lại khu biệt thự thì bị Lâm Nhất Châu túm ch/ặt.
Mớ rau trên tay rơi vãi khắp sàn.
"Mẹ lẩm cẩm rồi hả? Chỗ đó là nơi tùy tiện ai muốn vào cũng được sao?"
"Tôi sống ở đó."
Lâm Nhất Châu cười lạnh: "Con thấy mẹ thật đi/ên rồi, dám cả nói mình sống trong khu biệt thự quân đội. Tiếp theo lại tưởng mình là Vương Mẫu Nương Nương chắc?"
Tôi hít sâu: "Con muốn gì?"
"Về với con, ba con liệt rồi, ông ấy cần mẹ."
Tôi gi/ật tay khỏi hắn: "Con nên tìm Trương Nhu, chúng tôi đã ly hôn rồi."
"Ly hôn thì ông ấy vẫn là ba con! Dù là vì con, vì Hướng Vãn mẹ cũng phải về!"
Thấy tôi không động lòng, Lâm Nhất Châu dịu giọng.
"Mấy ngày ba hôn mê trước khi mổ, ông cứ gọi tên mẹ suốt. Tụi con biết, trong lòng ba vẫn có mẹ."