Còn nữa, mấy hôm mẹ không ở nhà, hai chị em con thấy thiếu vắng lắm."
"Mẹ ơi, về với tụi con đi, tụi con cần mẹ."
"Cần cái gì? Cần mẹ tiếp tục về làm trâu ngựa cho các ngươi?"
Gương mặt Lâm Nhất Chu đờ đẫn. "Mẹ sao lại nói thế? Chúng ta là một nhà mà..."
"Một nhà? Một nhà để mặc cha mày vì con tiểu tam mà đuổi mẹ đi."
"Một nhà? Mày cùng cha nói mẹ chỉ là con ở không công trong nhà."
"Một nhà? Hai đứa mày vì c/ứu mẹ kế mà bỏ mặc mẹ sống ch*t."
"Lâm Nhất Chu, mày không thấy x/ấu hổ sao?!"
Tôi không kìm được cảm xúc, gào thét những uất ức chất chứa bao năm.
Mặt Lâm Nhất Chu tái mét, hắn há mồm định cãi lại nhưng không thốt nên lời.
Vừa định quay lưng, hắn lại túm ch/ặt lấy cánh tay tôi.
"Không được! Hôm nay mẹ phải về với con! Không có mẹ ai chăm sóc cha con!"
Hắn sắp sửa lôi tôi lên xe thì cổng khu biệt thự quân đội bật mở. Mười mấy người mặc đồng phục ào tới.
Lâm Nhất Chu chưa từng thấy cảnh này, r/un r/ẩy đứng không vững.
Bọn họ chẳng thèm động thủ, người đứng đầu nghiêm trang chào tôi.
"Cô Trương, cô về trước đi, bọn cháu sẽ xử lý việc này."
Tôi gật đầu, bước vào khu biệt thự dưới ánh mắt kinh ngạc của Lâm Nhất Chu.
13
Không rõ thuộc hạ của nhị ca đã nói gì với Lâm Nhất Chu, từ đó về sau tôi không còn nhận được cuộc gọi quấy rối nào.
Mấy chị em già rủ nhau đi du lịch vòng quanh thế giới, hỏi ý kiến tôi.
Đương nhiên tôi muốn đi, nhị ca cũng ủng hộ hết mực, còn chu cấp thêm tiền túi.
Ngày trước vì chăm sóc Lâm Đông Hải, cả tuổi già gần như bị giam lỏng trong nhà.
Sau này, hắn bỏ đi, tôi cũng lăn ra ốm.
Mười mấy năm còn lại, nằm liệt giường trong viện dưỡng lão, sống không bằng ch*t.
Ở khu biệt thự quân đội đủ ăn đủ mặc, tôi cũng dành dụm được ít tiền.
Nhưng muốn phóng tay tiêu xài thì vẫn hơi chật vật, nghĩ đi nghĩ lại quyết định b/án căn nhà cũ.
Không ngờ người đầu tiên tới xem nhà lại là Lâm Nhất Chu.
Hắn mắt đỏ ngầu nhưng không dám tới gần.
"Mẹ ơi, chúng ta sống ở đây mấy chục năm rồi, mẹ nỡ lòng sao?"
"Nơi này chứa đựng bao tâm huyết của mẹ, con phải giữ lại nó."
Tôi mặt lạnh như tiền: "M/ua hay không? Đừng có làm phí thời gian của tôi."
"Trước đây con bị Trương Nhu mê hoặc nên mới... Thôi, giờ nói cũng muộn rồi."
Nhìn vẻ mặt vừa hối h/ận vừa x/ấu hổ của hắn, tôi chỉ thấy diễn sâu.
"Mẹ ơi, cha và em gái nhớ mẹ lắm, con cũng nhớ..."
"Đặc biệt là cha, khi biết tin ông ấy bị liệt, con đĩ đó lập tức cuốn gói bỏ trốn."
"Cha thường nói, nếu là mẹ thì sẽ không bỏ rơi ông ấy..."
"Mẹ ơi, tụi con biết lỗi rồi."
Nói tới cuối câu, hắn nghẹn ngào, nhưng lòng tôi chẳng chút lay động.
Lâm Nhất Chu cuối cùng vẫn m/ua căn nhà này bằng tiền v/ay ngân hàng.
Công ty hắn dạo này làm ăn thua lỗ, nghe đâu sắp phá sản.
Tôi không hiểu, lúc này hắn đang cần tiền gấp, sao lại đi m/ua căn nhà cũ này?
Nhưng, chuyện đó đã chẳng liên quan gì tới tôi nữa.
14
Mấy chị em già đặt vé giúp tôi. Trước ngày lên đường một hôm, lính canh báo có người đợi ở cổng.
Là Lâm Hướng Vãn.
Mấy tháng không gặp, cô ta g/ầy hẳn đi, trên tay xách giỏ măng c/ụt tôi thích.
Thấy tôi, cô ta gượng gạo nở nụ cười nịnh nọt.
"Con nghe anh trai nói mẹ sống ở đây. Mẹ có người thân quyền thế thế này sao không nói với tụi con?"
"Vì mẹ không muốn dựa vào thế lực để m/ua sự tôn trọng của các ngươi."
Tôi nhìn thẳng, mặt Lâm Hướng Vãn thoáng nét hổ thẹn.
"Mẹ ơi, dạo này con suy nghĩ nhiều lắm."
"Con đĩ Trương Nhu đó cuỗm hết tiền của cha bỏ trốn, tụi con mới biết trước đây nó tiếp cận chỉ để chia rẽ tình mẹ con..."
"Ngày xưa tụi con ng/u dại quá, bị mấy lời ngon ngọt của nó mê hoặc..."
Lâm Hướng Vãn nức nở đến nghẹn lời.
Tôi lạnh lùng nhìn cô ta, không mảy may xúc động, cũng không ra lệnh mở cổng.
Lâm Hướng Vãn đành đưa giỏ măng c/ụt qua song sắt. Tôi không nhận, cô ta đành thừa thãi thu về.
"Mẹ ơi, dạo này con nghĩ thông rồi, trước đây tụi con quá bất hiếu, mẹ tha thứ cho tụi con nhé?"
"Lâm Hướng Vãn, các ngươi đều ngoài ba mươi rồi, không còn là trẻ con nữa." Tôi lạnh giọng ngắt lời.
"Các ngươi không phải không hiểu chuyện, mà là không thèm để ý tới cảm nhận của mẹ thôi."
"Mẹ đừng nói thế..."
Giọng Lâm Hướng Vãn càng thêm nghẹn ngào.
Ngày trước, mỗi khi cô ta ấm ức, tôi đều ôm vào lòng dỗ dành, sẵn sàng dốc hết gan ruột.
Nhưng sau này, cô ta đối đãi với tôi thế nào?
Tôi không muốn phí lời, chỉ ra lệnh cho cô ta cút xéo.
Quay lưng bỏ vào nhà, mặc kệ cô ta đứng đó.
Lát sau, trời đổ mưa như trút nước.
Nghe lính canh kể, Lâm Hướng Vãn đứng dưới mưa ba tiếng đồng hồ, cuối cùng bị một người đàn ông kéo đi.
15
Sáng hôm sau, tôi cùng mấy chị em già lên xe ra sân bay, bắt đầu hành trình khám phá thế giới.
Ban đầu đối diện với thế giới rộng lớn, tôi vẫn còn chút e dè, bỡ ngỡ.
Nhưng dần dà buông bỏ tự ti, chuyến đi trở nên thú vị khôn cùng.
Tôi bắt đầu học chụp ảnh, làm thợ chụp hình bất đắc dĩ cho mấy chị em già.
Không còn nhút nhát, thậm chí chủ động bắt chuyện với người nước ngoài, khả năng giao tiếp lên hẳn.
Sau khi mở mang tầm mắt, tôi chợt nhận ra trước đây mình bị gia đình trói buộc không chỉ thể x/á/c mà cả tâm h/ồn.
Vì thế sau khi về nước, tôi bắt đầu đi học lại, phát triển sở thích cá nhân, cùng mấy chị em mở tiệm kinh doanh nhỏ.
Mỗi ngày bận rộn như con thoi, tuy mệt nhưng lòng vui khôn xiết.
Không lâu sau, tin tức công ty Lâm Nhất Chu phá sản lan truyền.
Vợ hắn cũng đòi ly hôn vì chuyện này.
Lâm Hướng Vãn phạm sai lầm nghiêm trọng trong công việc, bị công ty sa thải.
Cô ta mắt cao tay thấp, mãi không tìm được việc ưng ý, đành ở nhà ăn bám.
Hai chị em giờ sống dựa vào đồng lương giáo sư ít ỏi của Lâm Đông Hải, người giúp việc cũng không thuê nổi.
Vì chuyện chăm sóc cha già, chúng thường xuyên cãi vã, thậm chí một lần còn đ/á/nh nhau trước mặt Lâm Đông Hải.
Ông ta tức gi/ận ngã từ giường xuống đất, va đầu mạnh khiến n/ão bị tổn thương.
Một giáo sư lừng lẫy ngày nào giờ nói không rõ chữ, trí nhớ suy giảm, tính khí trở nên trẻ con.
Chuyện sau đó là họ hàng kể lại cho tôi nghe.
Lâm Đông Hải quên hết mọi người, duy chỉ nhớ tên tôi, gặp ai cũng hỏi:
"Vũ Yến đâu? Gọi Vũ Yến của ta tới đây..."
Thêm thời gian nữa, hai chị em không kiên nhẫn nổi, đành gửi Lâm Đông Hải vào viện dưỡng lão.
Đúng cái viện dưỡng lão năm xưa tôi từng sống.
Nơi này nhiều lần bị tố ng/ược đ/ãi người già, cả thành phố đều biết.
Tôi tưởng chúng chỉ tà/n nh/ẫn với mình.
Không ngờ với Lâm Đông Hải hết giá trị lợi dụng, chúng cũng đ/ộc á/c như vậy.
Về sau, Trương Nhu bị bắt về nước vì liên quan đến vụ l/ừa đ/ảo xuyên quốc gia.
Xử ph/ạt 13 năm tù.
Hai chị em lập tức báo tin này cho tôi.
Chúng tưởng tôi vui mừng, nào ngờ tôi chỉ thản nhiên "Ừ".
Tôi đã tỉnh ngộ rồi, không có Trương Nhu thì cũng sẽ có Triệu Nhu, Lý Nhu...
Thứ gây ra mọi chuyện, xưa nay chưa từng là kẻ thứ ba.
Mà chính là bản chất bạc bẽo, giả dối, ích kỷ của ba bố con chúng.
Mấy năm sau, lần nghe tin tức chúng là khi Lâm Đông Hải qu/a đ/ời.
Ngày trước, dưới sự chăm sóc của tôi ông ta sống được 15 năm.
Giờ chưa đầy 5 năm đã tắt thở.
Sau khi ông ta ch*t, hai chị em không muốn m/ua đất ch/ôn, nhà tang lễ gọi điện hỏi ý tôi.
"Không muốn giữ thì đem hỏa táng rồi rải xuống sông cho xong!" Tôi dập máy.
Đang đỏ tay, chuyện xui xẻo này đừng có dính vào...
Hết