Giáo viên chủ nhiệm cũng không muốn chuyện đi quá xa, lỡ may lên báo hay trend mạng xã hội thì đồng lương ít ỏi của cô chẳng đủ bù. Cô vội vàng xoa dịu: "Phải rồi chị Lương, bọn trẻ cãi vã tí chút thôi mà. Làm to chuyện thì sau này Thừa Phong ra đường cũng bị người ta chỉ trỏ. Chị yên tâm, nhà trường sẽ điều tra kỹ, không để ai ảnh hưởng việc học của cháu."

Dì Lương nghi ngờ nhìn cậu ta, rồi lại nhìn tôi. Cuối cùng cắn răng bỏ đi.

Hành lang chỉ còn lại tôi và Cố Thừa Phong. Hắn cúi người xuống, hạ giọng: "Dạo này em làm cái gì vậy? Đổi chỗ rồi đ/á/nh nhau, giờ còn định báo cảnh sát? Em nhất định phải gây rối cho anh hả?"

Tôi cười nhạt: "Cố Thừa Phong, anh hiểu cho rõ đi. Chúng ta chỉ là hàng xóm bình thường. Mẹ anh vu oan cho tôi, anh làm chứng gian cho Liễu Uyên, giờ còn muốn đổ tội lên đầu tôi nữa. Lẽ nào tôi không được phản kháng?"

Mặt hắn tái xanh, không thốt nên lời.

"Đừng có tự nâng mình lên." Tôi xách cặp lên. "Tôi chẳng hứng thú gây khó dễ cho anh, anh cũng đừng có đến quấy rầy tôi nữa."

Khi đi ngang qua hắn, Thừa Phong chộp lấy tay tôi: "Lâm Chân Chân, trước đây em đâu có như..."

Tôi cười lạnh: "Cố Thừa Phong, tôi cũng từng nghĩ anh không phải người như thế."

Lần này, tôi gi/ật tay lại mà không ngoảnh đầu.

7

Dì Lương vẫn không yên tâm về tôi. Bà ta lắp camera ở cầu thang để theo dõi giờ giấc về nhà của tôi. Còn rình mò tất cả tài khoản mạng xã hội, đăng ảnh đi chơi là lập tức chụp màn hình hỏi mẹ tôi có dắt con trai bà đi cùng không.

Mẹ tôi sợ ảnh hưởng tâm trạng tôi, đành chịu đựng sự quấy rối của dì Lương. Nhưng tôi thì không nuốt trôi.

Tối thứ Sáu học thêm, tôi liếc nhìn chỗ ngồi của Cố Thừa Phong - lại vắng mặt. Nghe nói xin nghỉ ốm, nhưng dì Lương thuộc tuýp "chưa ch*t là phải đến trường", tôi không tin hắn thật sự bệ/nh.

Tôi lấy điện thoại chụp toàn cảnh lớp học. Chỗ Thừa Phong ở góc trái dưới, người thường không để ý nhưng tôi tin dì Lương sẽ phát hiện ngay con trai cưng vắng mặt.

Nhấn gửi kèm caption: "Lại một ngày học tập chăm chỉ, bao giờ thi đại học mới tới đây!"

Chưa đầy mười phút sau, tiếng bước chân gấp gáp vang trên hành lang. Dì Lương xông vào lớp, thở hổ/n h/ển hỏi tôi: "Thừa Phong đâu?"

Tôi không ngẩng đầu, mải miết viết bài: "Cháu không biết ạ. Dì thử tìm chỗ nào vắng người xem."

Dì Lương như chợt nghĩ ra điều gì, mặt biến sắc quay người chạy vụt đi. Tôi tựa cửa sổ nhìn theo bóng bà ta biến mất ở cuối sân trường.

Không lâu sau, hướng khu vườn nhỏ vang lên tiếng hét chói tai.

8

Tưởng họ sẽ yên phận một thời gian, nào ngờ cuối tuần dì Lương bất ngờ xách trái cây sang, ép cả nhà tôi đi ăn cơm.

Mẹ tôi thì thào: "Chắc có chuyện chẳng lành, đừng đi."

Nhưng dì Lương chặn ngay cửa, giọng to cả tầng nghe thấy: "Mẹ Chân Chân này, trước đây chị sai rồi, hiểu lầm cháu. Hôm nay chị hầm món sườn heo cháu thích nhất để tạ lỗi. Người ta bảo họ hàng xa không bằng láng giềng gần, chúng ta thân thiết thì còn gì bằng."

Cả nhà tôi bị dồn vào thế khó, hàng xóm cạnh nhà cũng thò đầu ra phụ họa: "Giải tỏa được là tốt rồi, hàng xóm láng giềng, mâu thuẫn nhỏ cho qua đi."

Bố mẹ tôi nhìn nhau, đành nhận lời.

Trên bàn ăn, dì Lương nhiệt tình gắp thức ăn cho tôi. Tôi vừa ăn được hai miếng, bà ta đã mở lời:

"Ài, thực ra hôm thứ Sáu chị mới biết, Thừa Phong giấu chị yêu đương với một bạn gái."

Tôi hơi choáng váng, dù kiếp trước khi hiểu lầm tôi, dì Lương đâu có thái độ này. Bà ta tiếp tục: "Bạn gái Thừa Phong nhà giàu lắm, bố mẹ làm kinh doanh, nghe nói thu nhập một tháng còn hơn cảnh lao động như chúng ta ki/ếm cả năm."

Dì Lương cười nếp nhăn hằn rõ, mắt láo liên đảo vòng. Bà ta đang tính toán kỹ lưỡng trong đầu.

Nhà Liễu Uyên giàu có, con trai bà yêu cô ta cũng không thiệt. Còn hơn bị con nhà công nhân bình thường như tôi quấn lấy.

Dì Lương nheo mắt cười: "Nhà người ta học cũng giỏi, cuối kỳ trước thi đứng thứ nhì khối. À, chị nhớ hồi đó Chân Chân mới top 10 khối phải không? Thằng Thừa Phong này cũng kỳ, yêu thì yêu đi, cứ giấu giếm khiến chị gây bao trò cười."

Học kỳ trước...

Tôi chợt nhớ ra.

Kiếp trước tôi đâu phải không từng thích Cố Thừa Phong.

Chúng tôi lớn lên cùng nhau. Tôi thấp bé, thường bị bạn nam trong lớp b/ắt n/ạt, Thừa Phong luôn che chở.

Lòng thiếu nữ chớm nở, khó lòng không rung động trước hắn.

Tôi m/ua đồ sáng cho Thừa Phong, tặng quà. Hắn bảo sao giấy ngôi sao dễ thương, tôi thức trắng đêm gấp 10.001 cái.

Tôi đâu phải kẻ vô duyên, bao năm qua, nếu Thừa Phong không nói những câu "nhớ em", "ước gì em ở đây", "vẫn là em tốt nhất", tôi đã chẳng nảy sinh ý nghĩ không nên.

Cũng vào cuối kỳ đó, tôi ngập ngừng muốn tỏ tình với Thừa Phong, hẹn nhau cùng thi vào đại học top đầu.

Nào ngờ chứng kiến Thừa Phong hôn cô gái khác dưới lầu mát.

Tôi suy sụp, mất ngủ, ngày thi hôm sau đương nhiên làm bài không tốt.

9

Còn nữa, dì Lương nói thứ nhì khối?

Nhưng tôi nhớ rõ ràng, cuối kỳ trước thứ nhì khối tên Tạ Thanh Trúc, là nam sinh đeo kính.

"Dì ơi, bạn thứ nhì khối dì nói tên Liễu Uyên hả?" Tôi hỏi.

Dì Lương đắc ý: "Đương nhiên! Thừa Phong cho chị xem bảng xếp hạng trường rồi, làm sao sai được?"

Mẹ tôi không nhịn được: "Chị Lương, chị nhầm rồi chứ? Em nhớ thứ nhì khối là con trai mà."

"Làm gì có chuyện đó!" Dì Lương trợn mắt. "Con mình không bằng người ta thì đừng có gh/en ăn tức ở. Thừa Phong nói rồi, Chân Chân cứ bám theo nó, nó ngại mất lòng nên không dám mách. Nhưng chị thì không chịu được. Con bé nhà chị học lực tầm thường, ngoại hình cũng chẳng nổi bật, có chí tiến thủ là tốt, nhưng muốn vượt cấp thì nên tự biết mình biết ta chứ."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm