Thương Biện là người thú rắn trong trạm c/ứu trợ của tôi mà chẳng ai nhận nuôi. Mỗi khi có người mê đắm nhan sắc của hắn, hắn lại phô ra nanh đ/ộc dọa họ chạy mất dép. Một hôm, hắn trườn lên giường tôi thì thầm: "Tôi đã nói chỉ nhận mình cô làm chủ nhân." "Nếu cô còn đăng thông tin của tôi lên nền tảng nhận nuôi..." Hắn dùng đuôi rắn siết ch/ặt eo tôi: "Tôi sẽ trói cô về hang rắn, nh/ốt cả đời không tha."
1
Tôi mở một trạm c/ứu trợ người thú, tiếp nhận và chữa trị miễn phí cho những người thú gặp nạn. Hôm đó, tôi đang c/ứu một chú sóc chưa thành niên bị lũ x/ấu x/é đ/ứt đuôi, m/áu me đầm đìa sợ hãi trốn trong hốc cây ven hồ. Nó co rúm thành cục bông tội nghiệp dưới đáy hốc, toàn thân run lẩy bẩy như cầy sấy. Người thú chưa trưởng thành không thể hóa hình, cũng chẳng nói được tiếng người. Nó chỉ biếp há mồm kêu "chít chít" liên hồi, đôi mắt đen nhánh tràn ngập kinh hãi.
"Đừng sợ, chị đến đây để đưa em đi chữa đuôi đó." Tôi bật video, gắn điện thoại lên gậy tự sướng rồi thò vào hốc cây. "Nhìn này, đây là kênh chính thức của trạm c/ứu trợ chúng ta, hơn 5 triệu follower đấy." Chú sóc nghiêng đầu ngơ ngác, từ từ thò bộ lông xù ra trước màn hình. "Cô gái đội mũ hồng cuối video chính là chị." Tôi cúi xuống vẫy tay: "Chào em!"
Sóc con liếc nhìn video rồi lại ngước lên tôi, lập cập bò ra ngoài. Chiếc đuôi tội nghiệp vẫn rỉ m/áu tí tách. Tôi nhẹ nhàng bế nó lên, vuốt ve phần đầu nhỏ xíu: "Không sao rồi, đến chỗ chị sẽ không ai b/ắt n/ạt em nữa." Nó khụt khịt mũi, nước mắt như mưa rơi lã chã. Vừa khóc vừa líu ríu những âm thanh sóc mà tôi chẳng hiểu gì, đáng thương đến n/ão lòng.
"Ầm ầm!"
Một tiếng sét gi/ật mình n/ổ giữa trời, mưa như trút nước ập xuống. Tôi vội leo xuống cây đặt sóc vào thùng vận chuyển, sợ vết thương dính nước mưa. Vừa thu xếp đồ c/ứu hộ xong thì cơn gió quái á/c bất ngờ thổi g/ãy cành cây mảnh mai trên đầu, quất thẳng vào cổ tôi.
Quất?
Tôi cứng đờ nhìn xuống.
Thứ quấn quanh cổ tôi đâu phải cành cây.
Đó là một con rắn lục mép trắng cực đ/ộc!
Lớp vảy lạnh buốt áp sát da thịt, đầu tam giác từ từ ngẩng lên, lưỡi chẻ chạm nhẹ vào chóp mũi tôi. Đồng tử tôi co rút, tiếng hét k/inh h/oàng át cả sấm rền.
"C/ứu tôi."
Con rắn đ/ộc vừa thốt lời đã ngất lịm, thân hình mềm nhũn đổ gục. Linh h/ồn tôi vừa bay về nhập x/á/c, vội vàng kiểm tra. Trời ơi, một con rắn thảm hại đến thế. Vảy bong tróc khắp nơi, toàn thân chi chít vết thương, vết dài nhất khoảng 15 cm, thịt da lở loét bốc mùi hôi thối. Nhiễm trùng nghiêm trọng đến mức không điều trị ngay thì sẽ tắt thở.
2
Thương Biện trở thành người thú rắn đ/ộc đầu tiên trong suốt hai năm tôi mở trạm c/ứu trợ. Bọn họ thường kh/inh thường đời sống thành thị, chẳng bao giờ rời rừng sâu. Thêm tính phục tùng thấp, hiếm ai dám nuôi. Dù là bác sĩ thú y nhưng tôi cũng sợ lắm chứ. Nhỡ hắn nổi đi/ên cắn một phát, ch*t thì không ch*t nhưng nọc rắn lục gây đ/au đớn tột cùng, tôi không muốn chịu trận đâu. Mỗi ngày vệ sinh vết thương cho hắn, tôi luôn giữ tinh thần cảnh giác cao độ, sợ hắn đột ngột tấn công.
Nhưng hắn lại ngoan ngoãn vượt dự đoán. Dù yếu ớt không thốt nên lời, hắn vẫn cố gắng duỗi người để tôi dễ thao tác, đ/au đến r/un r/ẩy cũng không né tránh. Biết tôi sợ mình, hắn chủ động quay đầu sang hướng khác. Khoảnh khắc tôi thực sự buông bỏ cảnh giác với Thương Biện là—
Lần đó vừa vệ sinh xong, tôi bỗng quay lại nhìn vào chuồng nuôi. Thấy hắn đang vật lộn cuộn mình lại. Mỗi lần động đậy đều gi/ật vết thương, gi/ật một cái lại run lên. Nghỉ một lát lại tiếp tục. Cuối cùng, hắn đ/au đến phát khóc. Nằm bẹp trong chuồng khóc lóc một hồi rồi lặng lẽ dùng vảy lau nước mắt, lại tiếp tục cuộn mình.
Thương Biện mất cả chục phút mới cuộn thành vòng tròn như cây nhang muỗi, mệt mỏi gối đầu lên chỗ không bị thương, hai con ngươi dần dần lệch hướng. Một bên hướng lên, một bên chúc xuống. Rắn không có mí mắt nên khi ngủ không nhắm mắt. Dáng vẻ lúc này của hắn rõ ràng đang ngủ say. Ừm... Trông ngốc nghếch lắm. Bỗng nhiên không đ/áng s/ợ nữa.
3
"Đau thì có thể kêu lên đấy."
Con rắn trong chuồng quay đầu lại một cách máy móc, ngơ ngác nhìn tôi: "Xin hỏi... cô đang nói chuyện với tôi?"
Tôi gật đầu.
Nhìn Thương Biện cẩn trọng từng lời, tôi tự trách mình thậm tệ. Hắn chỉ là một con rắn non vừa trưởng thành, lại chịu thương tích nặng nề. May mắn giữ được mạng sống, vậy mà bác sĩ điều trị như tôi bao ngày chẳng hề quan tâm. Rắn tốt, người x/ấu!
Nhận được phản hồi của tôi, đôi mắt Thương Biện bỗng sáng rực như viên hồng ngọc lấp lánh. "Không sao đâu, tôi chịu đ/au giỏi lắm." Hắn lại duỗi thẳng người ra, "Cô cứ tự nhiên!"
Ôi trời. Ngoan hiểu đến mức khiến người ta xót xa. Đến khi tôi nhận ra thì tay mình đã giơ lên phía đầu hắn. Làm sao giờ? Vẫn còn hơi sợ. Vuốt hay không vuốt đây? Đang do dự thì cảm thấy lòng bàn tay bị chạm nhẹ. Ánh mắt đảo qua. Thương Biện bất chấp đ/au đớn, ngẩng mình lên chủ động cọ cọ. Lắng nghe kỹ, có thể nghe thấy hắn khẽ "xì" hai tiếng. Đau đến phát ra tiếng rồi vẫn tiếp tục cọ. Trái tim tôi chợt mềm lại, hạ tay xuống thấp hơn. Cảm giác như nhặt được bảo vật vậy. Một con rắn đ/ộc thân thiện như thế này quá hiếm có. Chắc sẽ không khó tìm người nhận nuôi.
4
Nhưng phải hỏi ý kiến Thương Biện trước đã. Trong trạm c/ứu trợ của tôi, việc muốn được nhận nuôi hay không hoàn toàn tùy ý người thú. Bởi phần lớn bọn họ từng bị bỏ rơi vì hình dạng người không đẹp, không muốn chung sống với con người cũng là chuyện thường. Xin giải thích thêm: Hóa hình của người thú giống như mở hộp bí mật. Ví dụ bạn m/ua một chú mèo con dáng chuẩn giải thưởng, khi trưởng thành nó có thể hóa thành ông trung niên hói đầu bụng phệ, răng thưa chân hôi ngáy khò khò. Người thú xinh đẹp cực kỳ hiếm, càng đẹp giá càng cao, có con đáng giá cả căn hộ ở thành phố hạng nhất.