100 cây nến sinh nhật của bà

Chương 1

26/03/2026 10:38

100 Ngọn Nến Sinh Nhật Của Bà

Tác giả: Mantou Tu

Họ nói điều ước của người trăm tuổi linh nghiệm nhất.

Bác cả muốn giàu sang vô kể, bảo bà thổi tắt ngọn nến đầu tiên. Ngay sau đó, điện thoại báo trúng vé số vang lên.

Bác hai ước đổi nhà mới, bảo bà thổi ngọn thứ hai. Ngọn lửa vừa tắt, tin nhà cũ sắp giải tỏa đã đến.

Anh họ theo đuổi hoa khôi nhiều năm không thành, nhờ bà thổi ngọn thứ ba. Vài phút sau, nàng đồng ý hẹn hò.

Bà thổi ngọn thứ tư, chị họ nặng 100kg bỗng gọn còn 40kg.

Bà thổi ngọn thứ năm, em trai học dốt nhận giấy báo đỗ Đại học Thanh Hoa.

......

99 ngọn nến.

Ch/áy suốt ba ngày đêm.

Chỉ còn một ngọn cuối.

Họ hàng đẩy tôi tới trước mặt bà.

“Đến lượt cháu rồi.”

1.

Bà tôi là một trong số ít cụ trăm tuổi trong làng.

Thực ra năm 90 tuổi.

Bà từng nguy kịch, bác sĩ khéo léo nhắc gia đình lo hậu sự.

Mấy bác và bố tôi quỳ suốt ba ngày đêm trước cổng b/ệnh viện.

Lại còn dùng th/uốc nhập ngoại đắt đỏ.

Cuối cùng giữ được mạng bà.

Họ nói, dù thế nào cũng phải để bà sống.

Dân làng khen mấy vị trưởng bối nhà tôi hiếu thảo hiếm có.

Chỉ mình tôi nghe được câu chuyện của họ.

“C/ắt gì thì c/ắt, thay gì thì thay, cứ đặt ống thở thoải mái. Dù thành người thực vật cũng phải giữ bà cụ thoi thóp.”

“Đồ già sống tới chín mươi rồi, lẽ nào không cố thêm chục năm nữa?”

“Giờ mà bà ta ch*t, bao năm khổ sở của chúng ta thành công cốc à?”

“Dù sao cũng phải giữ bà ta sống.”

Qua lớp kính.

Tôi thấy giọt lệ lăn dài trên khóe mắt bà.

Tôi từng hỏi bố:

“Bà đ/au đớn thế, sao không để bà ra đi cho nhẹ?”

Bố cười bí ẩn, bảo trẻ con đừng tò mò.

Về sau tôi mới biết.

Dòng họ bà lưu truyền lời đồn.

Nếu bà sống tới trăm tuổi, điều ước sinh nhật lần thứ trăm sẽ thành hiện thực.

Những năm sau đó.

Bà bị c/ắt nửa dạ dày, đặt stent tim, mất một quả thận, m/áu hầu như thay toàn bộ.

Bà đ/au toàn thân, ngày đêm rên rỉ trên giường.

“Cho tôi ch*t đi, xin hãy cho tôi ch*t đi.”

Bác cả khoanh tay đứng ngoài cửa.

Lạnh lùng dặn bác sĩ tăng liều giảm đ/au.

Nằm lâu ngày, lưng bà đầy vết loét tì đ/è.

Bà nhờ cô lau người.

Cô nhìn thoáng đã nôn thốc.

“Đồ già còn đòi tắm rửa gì nữa, thế này được rồi, vài hôm nữa là khỏi.”

Bà rụng hết răng, không nhai được, nửa năm chỉ ăn đồ lỏng.

Bà muốn đổi khẩu vị.

Bố vẫn ngày ngày ép bà ăn cháo cá tanh nồng.

“Hải sản bổ nhất, giờ bà chỉ cần sống thôi.”

Bà không tự đi vệ sinh được.

Bác ba bắt bà đại tiện ngay trên giường…

Cứ thế hết năm này qua năm khác.

Tới khi bà 99 tuổi.

Bỗng nhiên tỉnh táo lạ thường.

Đôi mắt m/ù lòa bỗng sáng lại.

Đôi chân teo tóp bỗng bước đi được.

Tóc rụng vì hóa trị cũng mọc dày.

Làng bảo đó là hồi quang phản chiếu.

Nhưng gia đình tôi mừng rỡ đi/ên cuồ/ng.

Vì sinh nhật lần thứ trăm của bà.

Đã tới.

2.

Bố bảo.

Là huyết thống của bà.

Mỗi người chúng tôi đều được ước một điều.

“Sinh nhật của bà, sao chúng ta lại ước?”

Bố t/át tôi một cái.

“Bảo ước thì cứ ước, đừng lắm lời. Không nghĩ ra gì thì ước cho bố phát tài cũng được.”

Hôm đó bà vui lắm.

Bà ăn nhiều chưa từng thấy, còn hứng khởi nhấp vài chén rư/ợu.

Tiệc tàn, bác cả vỗ tay ra hiệu mọi người im lặng.

“Hôm nay là thượng thọ trăm tuổi của mẹ tôi.”

“Làng ta có tục lệ, điều ước của bậc cao niên trăm tuổi linh nghiệm nhất. Hôm nay chúng ta sẽ nhờ mẹ ước vài điều cho mọi người thưởng lãm.”

Ánh mắt tham lam trong sân đổ dồn về phía bà.

Cụ già nhỏ bé, khẳng khiu như cây cổ thụ khô héo.

Ngồi ngay ngắn trên ghế thái sư.

Trước mặt bà là chiếc bàn.

Trên bàn bày một đào thọ khổng lồ, cắm trăm ngọn nến đỏ tí hon chi chít như biển lửa.

Bà nhìn những ngọn nến ấy rất lâu.

“Ước? Ước gì đây?”

3.

Mặt bác cả biến sắc, nhưng nhanh chóng giấu cảm xúc.

“Mẹ ơi, ai sinh nhật chẳng ước, đó là truyền thống.”

“Ra thế.”

Bà chắp tay trầm ngâm.

“Được, vậy ta cầu…”

Lời bà chưa dứt, bác cả gi/ật phắt cây nến.

“Mẹ, là cầu cho chúng con, không phải cho mẹ. Mẹ hãy cầu cho con trai trưởng Tôn Bảo Quốc con được đại phú đại quý, cả đời sau tiêu xài không hết.”

Bác dâu vừa bóc hạt dưa vừa châm chọc.

“Buồn cười thật, già cả rồi còn ích kỷ. Các con chăm bà tới trăm tuổi rồi, bà còn đòi hỏi gì nữa?”

Anh họ cũng phụ họa.

“Đúng đấy bà ạ, điều ước của bậc bô lão trăm tuổi hiếm lắm. Bà đừng chỉ nghĩ cho mình, hãy để phần con cháu đi.”

Bác cả đưa lại ngọn nến cho bà.

Giọng nói mang theo sự đe dọa.

“Mẹ, ước đi.”

Bà cầm ngọn nến, nhìn bác cả đầy ý vị.

“Ước thay con à?”

Bác cả sửng sốt.

Gật đầu cười gượng: “Phải đấy, mẹ cứ ước như con nói.”

Tôi thấy đôi mắt bà đục mờ đi giây lát.

Rồi bừng sáng trở lại.

Bà nhìn bác cả ánh mắt sâu thẳm.

Nhắm mắt lẩm nhẩm điều gì.

Rồi đưa ngọn nến lên miệng, thổi một hơi.

Lửa tắt.

Đúng lúc ấy, điện thoại bác cả reo lên.

Ông lấy ra xem, mặt biến sắc.

Màn hình hiện tin nhắn, tay ông run bần bật.

“Trúng rồi…” Ông ngẩng đầu, nét mặt nửa cười nửa khóc, “Vé số… ba mươi triệu.”

Cả nhà xôn xao.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

NPC Ngốc Nghếch Dựa Vào Nhan Sắc Làm Giàu Trong Thế Giới Vô Hạn Lưu

Chương 12
Tôi là một NPC thuộc kiểu "mê hoặc" trong thế giới vô hạn lưu. Hệ thống ban cho tôi một gương mặt đẹp đến mức khuynh quốc khuynh thành, còn công việc là làm "mồi nhử". Nói đơn giản thì chính là dựa vào nhan sắc để lừa người chơi đi lạc vào đường chết. Tôi làm rất tốt. Tốt đến mức thức tỉnh ý thức bản thân, bắt đầu lén kiếm điểm tích lũy cho mình, lừa lấy đạo cụ, cuộc sống còn sung sướng hơn cả người chơi. Sau khi thức tỉnh, tôi phát hiện mình sẽ bị một người chơi cấp S mang mật danh "Phán Quan" xóa sổ. Dữ liệu bị nghiền nát hoàn toàn, đến cả tư cách đầu thai cũng không có. Thế là tôi ngoan ngoãn làm một NPC đúng bổn phận. Vậy mà Phán Quan lại kéo tôi vào một con hẻm vắng, hôn tôi hết lần này đến lần khác. "Em thay đổi rồi. Là muốn tôi nương tay tha mạng cho em, hay lại đang dùng mấy chiêu quyến rũ đó với tôi?" "Tôi thừa nhận, em đúng là rất biết mê hoặc lòng người. Vậy nên, đừng đi tìm người khác nữa. Chỉ quyến rũ mình tôi thôi, được không?" Quyến rũ á? Tôi... Có biết đâu!
230
7 Sen Vàng Song Sinh Chương 9
9 Thần Phục Chương 6
10 Tóc Xác Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mưu kế trên đầu lưỡi: Bánh bao xá xíu

Chương 5
Tôi có thể nhìn thấy nhãn dán dục vọng trên người tất cả mọi người. Trên đầu người cha dượng vốn hiền lành chất phác là dòng chữ: "Con bé lớn rồi, có thể ngủ được", còn bà thím nhiệt tình nhà hàng xóm thì lại là: "Lừa thêm một đứa nữa là vinh quang nghỉ hưu". Nhờ vào dị năng này, tôi đã tránh được vô số nguy hiểm, nhưng cũng dần trở nên nghi thần nghi quỷ. Cho đến khi tôi gặp bạn trai Tần Triệt. Anh ấy là người có tâm tư đơn thuần nhất mà tôi từng gặp, mỗi ngày trên đầu anh chỉ có một dòng chữ sạch sẽ: "Lại muốn ăn bánh bao xá xíu mẹ làm". Mẹ chồng tương lai có tay nghề rất tốt, lần đầu gặp mặt, bà đã nhiệt tình bưng ra một xửng bánh bao mời tôi ăn. Bánh bao nhân thịt vỏ mỏng nhân đầy, hương thơm nức mũi. Tôi cười nhận lấy ăn, nhưng quay người lại liền nôn hết ra. Bởi vì tôi đã nhìn rõ nhãn dán màu đỏ máu trên đầu bà: [Đồ tể thịt người · nắm giữ 18 mạng người · hung thủ thực sự của vụ thảm án giết người tại khách sạn Cửu Tiên] [Thích ăn thịt, thích làm thịt] [Con dâu tương lai nặng 49 kg, nạc mỡ cân bằng, đúng là một miếng thịt ngon!]
Hiện đại
Kinh dị
45