Bác Hai thứ hai nhảy dựng lên.
“Mẹ, đến lượt con rồi, mẹ hãy cầu chúc cho con trai thứ hai của mẹ là Tôn Văn Cường sớm đổi nhà mới, sống cuộc đời như ông chủ nhà cho thuê trong phim ảnh.”
Hàm răng đen xỉn của bác Hai lấp lánh mấy chiếc răng vàng.
Nhưng chẳng bao giờ chịu m/ua cho bà nội một bộ răng giả.
Bà nội không nhìn bác, đưa tay cầm cây nến thứ hai.
Ngọn nến tắt phụt.
Điện thoại của bác Hai cũng reo lên.
Bác nghe máy, chỉ nghe được hai câu đã chân mềm nhũn, suýt quỵ xuống đất.
“Căn nhà cũ... sắp bị giải tỏa... bồi thường cho nhà mình cả một tòa nhà.”
Lần này gian nhà chính im phăng phắc.
Tất cả đều nhìn về phía bà nội.
4.
Cô Ba nuốt nước bọt: “Mẹ, đến lượt con rồi, đến lượt con.”
Đôi mắt cô Ba liếc quanh một vòng.
“Cho con trai con ước trước đi, cầu cho Đại Hoa đậu phỏng vấn! Rồi đến chồng con, mong chân lão Trần hồi phục như trước khi c/ắt c/ụt, còn con thì...”
Bác Tư ngắt lời.
“Chị Ba à, đừng tham lam quá, một cây nến chỉ được ước một điều thôi.”
Cô Ba liếc nhìn chiếc bánh còn lại 98 cây nến.
“Được rồi được rồi, vậy cho con trai con ước trước vậy.”
Bà nội không nói gì, thổi tắt cây nến thứ ba.
Điện thoại cô Ba không reo.
Cô há hốc miệng, định nói gì đó thì một người lao vào gian nhà.
Đó là anh họ tôi.
Anh giơ điện thoại lên, mặt đỏ bừng:
“Đậu rồi, đậu rồi, em đậu phỏng vấn... em đậu rồi! Hai vạn người dự thi, chỉ mình em đậu!”
Chị họ đứng trong góc, thân hình hơn hai trăm cân khiến chiếc ghế nhựa kêu răng rắc.
Chị đang nhét bánh thọ đào vào miệng, hai má phình ra.
“Bà ơi, đến lượt cháu.”
“Bà hãy ước cho cháu giảm không đ/au xuống còn 40 cân, có được thể chất ăn bao nhiêu cũng không b/éo.”
Chị họ đứng im.
Ba giây sau, chị đột nhiên ôm bụng, cúi gập người.
Chiếc áo len bị căng phồng đang dần dần xẹp xuống.
Những ngấn mỡ quanh eo, từng vòng từng vòng rơi xuống.
Chị họ sờ lên mặt, rồi sờ lên cánh tay, cuối cùng sờ đến xươ/ng sườn.
Chị gào lên sung sướng.
“Điều ước của cháu thành hiện thực rồi!”
5.
Ngôi nhà nhỏ cũ kỹ càng lúc càng náo nhiệt.
Sáu anh họ xếp hàng chờ đợi.
Năm chị họ thì thầm bàn tán.
Bốn em họ gái đang suy nghĩ nên ước điều gì.
Ba em họ trai bị bố mẹ nhắc nhở đừng làm hỏng chuyện.
Bà nội ngồi trên ghế Thái Sư.
Nở nụ cười hiền hậu nhìn đám con cháu đang nghịch ngợm trước mặt.
Chỉ có tôi cảm thấy nụ cười ấy.
Toát ra một nỗi rợn người.
Bác Hai nhận được visa định cư.
Bệ/nh u/ng t/hư của dượng Ba khỏi một cách kỳ lạ.
Chị họ cả ước được lấy ngôi sao đã thầm thương tr/ộm nhớ suốt mười năm.
Công ty của anh họ Ba lên sàn chứng khoán, cổ phiếu tăng trần ba phiên liên tiếp.
Tài khoản mạng của em họ Tư tăng một triệu follower chỉ sau một đêm, nhà quảng cáo xếp hàng chờ ký hợp đồng.
Món n/ợ c/ờ b/ạc của anh họ Năm được xóa sổ, chủ n/ợ nhắn tin bảo không cần trả...
Số nến cũng ngày một ít đi.
Từ một trăm cây xuống tám mươi, từ tám mươi xuống sáu mươi, từ sáu mươi xuống bốn mươi.
6.
Chẳng bao lâu sau.
Những người trong sân có qu/an h/ệ huyết thống với bà nội đều đã ước qua một lượt.
Dựa vào tuổi tác lớn nhất.
Bác Cả và ba người con trai.
Mỗi người ước tới ba lần.
Khi số nến chỉ còn hai mươi cây, không khí bắt đầu đổi khác.
Ngay khi bác Cả đưa tay định lấy cây nến thứ tư.
Bác Hai chặn lại: “Anh có quyền gì mà ước tới bốn lần? Tôi mới có hai!”
Bác Cả trợn mắt:
“Quyền gì? Quyền là anh cả, tôi ước thêm hai lần thì sao?”
“Hơn nữa bao năm nay, chăm sóc mẹ già, tiền viện phí, tiền điều dưỡng, nhà tôi gánh phần lớn.”
Bác Hai vợ phụt một tiếng.
“Phụt, anh chăm sóc mẹ già, anh còn mặt mũi nào mà nói.”
Bà ta ngồi bệt xuống bàn.
“Vậy chúng ta hãy tính sổ cho rõ ràng.”
“Năm bà sáu mươi tuổi bị g/ãy xươ/ng, nhà tôi Văn Cường cõng bà đến bệ/nh viện, bà nằm nhà các anh năm ngày mà chẳng ai đưa bà đi viện.”
“Phụt.” Bác Cả vợ cũng nhảy dựng lên.
“Đừng tưởng tôi không biết, Đông Đông nhà các anh đ/á/nh bạc, là nhắm vào bảo hiểm của bà, các anh được bồi thường một vạn nhưng chỉ chi cho bà hai trăm, còn gì bệ/nh viện nữa, rõ ràng là phòng khám chui, nếu không phải do các anh thì chân mẹ đâu có què sớm thế.”
“Phụt, nói bậy.”
“Đừng tưởng tôi không biết bà bị bệ/nh dạ dày thế nào, chẳng qua là ngày ngày các anh cho bà ăn đồ thừa.”
“Mấy năm trước các anh còn nói gì nhỉ, nếu không phải vì điều ước trăm tuổi thì đã vứt bà lên núi cho sống ch*t rồi.”
......
Bác Cả vợ và bác Hai vợ tranh nhau từng lời.
Mấy người trong nhà cãi nhau ỏm tỏi.
Bác Hai còn vớ lấy chai rư/ợu: “Anh là cái thá gì, đừng tưởng hơn tôi hai tuổi được gọi một tiếng anh là lên mặt dạy đời.”
7.
Cô Ba và thím Tư cũng cãi nhau.
Cô Ba muốn bà nội ước thêm cho chồng mình.
Thím Tư bảo không được, đến lượt con gái bà ta rồi.
“Con gái chị vừa ước rồi mà?”
“Không tính! Nó chỉ ước đậu đại học, ước thế thì được cái gì? Phải ước được gả vào nhà giàu, gả vào nhà giàu hiểu không?”
Cô Ba xông tới, túm lấy tóc thím Tư.
Hai người vật lộn, tóc tai rối bù, quần áo rá/ch toạc, móng tay dính m/áu.
Các anh họ và em họ cũng đ/á/nh nhau.
“Mày nhường tao ước một cái thì ch*t à?”
Anh họ gào lên, mắt đỏ ngầu.
“Tao lớn hơn, tao trước.”
Em họ xô đẩy anh ta.
Em họ đ/ấm một cước vào mặt anh họ.
M/áu mũi b/ắn tung tóe.
Văng lên tường, văng lên bánh, văng lên mặt bà nội.
Bà không nhúc nhích, vẫn ngồi đó, m/áu chảy dài trên mặt.
Nhưng bà vẫn cười, nụ cười khiến người ta lạnh sống lưng.
7.
Khi số nến chỉ còn mười cây.
Đã chẳng còn ai xếp hàng.
Tất cả chen chúc trước chiếc bánh, giơ tay, há mồm, mắt ánh lên ánh sáng xanh lè.
Nhưng ngay lúc đó.
Tiếng gõ cửa vang lên.
Bác Cả mở cửa.
Là một kẻ ăn mày.
Ông ta m/ù lòa, bưng chiếc bát không.
Nghe thấy tiếng ồn trong nhà.
Người m/ù nói: “Một gia đình thật là náo nhiệt.”
Bác Cả chẳng buồn để ý.