"Chúng tôi sẽ đưa cô tiền, nhiều tiền không đếm xuể."
Kẻ hành khất vuốt chòm râu mép.
"Các ngươi còn lại cây nến cuối cùng chứ?"
Bác Hai thận trọng hỏi: "Còn bốn cây."
Nhưng khi ông giơ những cây nến trong tay lên.
Bốn cây nến, ba cây đã g/ãy lìa.
Mấy người bác mặt mày nhợt nhạt vì kinh hãi.
Kẻ hành khất tiếp tục:
"Vào lúc giữa đêm, hãy cầu nguyện mọi thứ trở lại như cũ, tiền tan biến, vàng tiêu tán, những thứ khác, tất cả đều sẽ quay về."
Hắn nói xong rồi bỏ đi.
Bác Hai ngã phịch xuống đất.
Bác Tư ôm lấy nửa khuôn mặt rữa nát, thở dài tuyệt vọng.
Những điều ước trước đây của họ đều thành sự thật.
Tài khoản Bác Cả có tiền xài không hết.
Cổ phiếu quỹ của Bác Hai vẫn tăng vùn vụt.
Ba tôi cũng vô cớ có thêm hai tòa nhà.
"Phải trả lại những điều ước..."
Bác Cả lẩm bẩm.
"Nhưng đó là... đó là số tiền ta cả đời không ki/ếm nổi."
Bác Hai cũng khóc.
"Không, nhất định còn cách khác."
"Còn cách gì nữa, bà lão đã biến mất rồi."
"Không tìm được người, không thổi nến, ước gì cũng vô dụng."
"Vì còn ước được, sao ta không ước mấy đứa khỏe mạnh trở lại, lũ trẻ bình thường như xưa, những điều ước trước không biến mất, sống bình an đến trăm tuổi."
Mắt bác gái Cả sáng rực.
"Đúng là cách hay."
"Vậy giờ phải nhanh tìm bà lão."
17.
Đêm càng lúc càng sâu.
Gió lạnh cuốn lá khô trên mặt đất.
Chiếc ghế thái sư trống không.
Chiếc bánh sinh nhật vỡ tan tành.
Bóng dáng bà nội đâu còn thấy đâu.
Mấy người lê những thân thể tàn tạ đi quanh sân tìm mãi.
"Vẫn không thấy."
Lúc này.
Ba tôi chợt nhớ ra.
"Hay dùng thứ bà thích nhất dụ bà ra?"
"Thứ gì?"
18.
Năm bà nội ba tuổi.
Ông nội mất, bà cố một tay nuôi bà khôn lớn.
Vậy thứ bà nội trăn trở nhất...
Chính là m/ộ bà cố.
Bác Hai xẻng xúc đất.
"M/ộ bà cụ ở sau vườn, nếu lão bà không ra, ta đào m/ộ bà cụ lên."
"Đúng, bà già nửa chân vào đất rồi, có gì phải sợ."
Bác Tư cũng vác xẻng.
Mấy bác gái cầm cuốc.
Ba tôi lê thân tìm dụng cụ.
Còn mấy đứa cháu họ còn cử động được.
"Đông người, không sợ bà không ra, không ra thì đào m/ộ mẹ bà lên."
Chẳng mấy chốc.
Mọi người đứng trước m/ộ bà cố.
Dù đã ch/ôn mấy chục năm.
Nhưng xung quanh vẫn được chăm sóc cẩn thận.
Trên bia m/ộ.
Không một hạt bụi.
Những năm bà nội còn khỏe.
Thỉnh thoảng lại ra m/ộ bà cố tâm sự.
Trên bia m/ộ.
Vẫn còn bánh đào thọ đặt hai ngày trước.
Thấy cảnh này.
Bác Ba nao núng.
"Mọi người nói xem, chúng ta có quá đáng không? Bà không ra, lại đào m/ộ tổ tiên."
Ba tôi nhổ bãi nước bọt.
"Toẹt, tự bà làm khổ mình thôi."
Mẹ tôi cũng phụ họa.
"Bà không ra, ch*t là chúng ta, phải buộc bà ước điều cuối."
Bác Hai thở dài.
"Cũng phải."
Họ đứng trước gò đất cao.
"Mẹ ơi ra đi, chúng con không có á/c ý gì, chỉ muốn sống cho qua ngày."
"Cả đời khổ cực, chỉ mong mấy điều nho nhỏ."
"Mẹ là mẹ ruột, chắc không nỡ nhìn con vừa toại nguyện đã ch*t."
"Chẳng ai muốn thế này, mẹ đừng trốn nữa, có gì cứ nói."
...
Họ nói mãi.
Vẫn không thấy bóng người.
Đêm càng khuya.
"Kẻ hành khất nói phải trước mười hai giờ, không thần tiên cũng không c/ứu nổi."
Ba tôi lại ch/ửi rủa.
Rồi giơ xẻng lên.
"Không ra ta đào thật đây."
"Nghe nói đào h/ài c/ốt lên, tưới m/áu chó đen, người ch*t vĩnh viễn không siêu thoát."
"Đừng trách chúng tôi vô tình."
Đúng lúc ông vung xẻng.
Bóng người g/ầy gò thấp bé hiện ra góc tường.
Tôi nhìn kỹ.
Là bà nội.
19.
Ba tôi lao tới trước.
"Mẹ, mẹ, mẹ ra rồi."
"Con biết mẹ không nỡ bỏ con."
Bác Tư cũng chạy theo.
"Mẹ ơi, chúng con đều là con ruột của mẹ, chỉ còn điều ước cuối, mẹ giúp con đi."
Mặt Bác Tư rữa thêm một mảng.
Thịt lẫn m/áu.
Như nến chảy.
Nhỏ từng giọt xuống đất.
Bác Cả cầm cây nến cuối đi tới.
Ông châm lửa.
"Nào, mẹ ước đi."
Bà nội mở mắt, lạnh lùng nhìn tất cả.
Lâu sau mới thều thào.
"Điều ước cuối rồi?"
Mấy người đồng thanh.
"Vâng, điều cuối, chúng con thề."
Bà nội nhắm nghiền mắt.
Không đồng ý, cũng chẳng phản đối.
Bác Hai mừng rỡ.
Vội châm nến.
Cẩn thận đưa tới trước mặt bà.
"Mẹ hãy ước, mong con cháu khỏe mạnh, những điều ước trước đều linh nghiệm, mọi người bình an sống tới trăm tuổi."
Trong bóng tối.
Tôi thấy mắt bà nội vụt tối.
Bà lẩm bẩm.
"Tất cả đều bình an tới trăm tuổi, nhưng trong đó, không có ta."
18.
Bà nội nhắm mắt, im lặng hồi lâu.
Thời gian càng lúc càng gấp.
Bác Hai sốt ruột.
"Mẹ còn chần chừ gì nữa? Các con hứa sẽ phụng dưỡng mẹ chu đáo."
"Mẹ ơi tin chúng con đi."
Bà nội chậm rãi mở mắt.
Bà giơ tay, chỉ về phía tôi.
"Tiểu Nam tối nay chưa ước phải không?"
Mấy người bác và ba tôi đồng loạt nhìn sang.
"Đúng, Tiểu Nam chưa ước."
Bà nội vẫy tôi.
"Vậy Tiểu Nam tới đây."
Tôi chậm rãi bước tới.
Bà nội vỗ vai tôi.
Giọng dịu dàng, như năm xưa.
Khi tôi bốn tuổi lần đầu về quê.
Có bà lão tóc bạc ngồi phơi nắng trước cửa.