“Đến tiệm nail của chúng tôi làm móng là cô đã cao cẳng lắm rồi, còn muốn mượn bộ móng xinh đẹp của cửa tiệm để câu chồng giàu à? Cô xem lại gương mặt già nua của mình đi, có xứng không?”
Tôi thở dài ngao ngán, ngõ số 3 là tổ ấm đầu tiên của tôi và Lục Hoài Châu.
Dù nhỏ bé, nhưng đó là nơi Lục Hoài Châu tự tay xây dựng cho tôi từng chút một.
Ngày ấy, chúng tôi chẳng có gì trong tay, chỉ dựa vào tình yêu không lay chuyển dành cho nhau mà gây dựng nên cơ ngơi như ngày hôm nay.
Giờ đây, chúng tôi sở hữu vô số bất động sản, nhưng trong lòng tôi, ngõ số 3 mãi mãi là mái nhà không thể quên. Vì thế, địa chỉ thường trú của tôi vẫn luôn ghi nơi này.
Chưa kịp lên tiếng, nhân viên tiệm nail đã vội vàng giải thích: “Cơ tiểu thư, đây… đây là quản lý mới của cửa hàng, hôm nay vừa nhận chức ạ.”
Nói rồi, cô ta quay sang giải thích với quản lý Ngô: “Quản lý Ngô, tiểu thư Cơ là VIP của cửa hàng ta, mỗi năm chi tiêu cả trăm triệu…”
Quản lý Ngô hầu hạ Từ Khiết Nhi như một tên nịnh thần: “Trăm triệu đáng là bao, chẳng thấm vào đâu so với tiền tiêu vặt một ngày của Khiết Nhi nhà ta.”
“Còn cô, có n/ão không thế? Chẳng biết ai là chủ ai là tớ sao?”
Nhân viên r/un r/ẩy c/âm nín.
Từ Khiết Nhi nhấp ngụm trà, nói chậm rãi: “Thiến Thiến, may mà cô lanh lợi điều tra thân phận con này, công lao của cô ta sẽ nhớ. Lần sau ta sẽ bảo chồng điều cô lên tổng hành dinh làm trưởng phòng.”
Quản lý Ngô càng ra sức nịnh nọt: “Cảm ơn Khiết Nhi đã giúp tôi thực hiện ước mơ. Có cô bạn thân lấy được ông chồng cao phú soái, đúng là bay cao quá đỗi.”
Từ Khiết Nhi kh/inh khỉnh nhìn tôi: “Cứ tưởng thân phận cô có gì gh/ê g/ớm, té ra chỉ là công chúa xóm nghèo.”
“Lâu lắm rồi tôi mới thấy loại người trơ trẽn như cô. Nhưng yên tâm đi, chồng tôi sở hữu mấy công ty truyền thông, sau hôm nay, cô sẽ nổi tiếng khắp Lâm Thành như cồn - nổi tiếng vì bị thiên hạ nguyền rủa.”
Nhìn chiếc áo len cao cấp bị dội nước trà, tôi nhíu mày gọi cho trợ lý của Lục Hoài Châu: “Mang cho tôi bộ đồ khác đến. Nhân tiện, trích xuất hóa đơn m/ua đồ ở Hermès tháng trước của tôi để tính sổ bồi thường.”
Hai người trước mặt đơ ra, liếc nhau nhưng bỗng nghe đầu dây bên kia đáp: “Tôi đang bận hỗ trợ sếp làm việc, không rảnh.”
Điện thoại tắt ngúm, tôi đứng sững rồi bật cười cay đắng.
Thái độ của trợ lý chính là thái độ của Lục Hoài Châu, lẽ ra tôi phải hiểu từ lâu rồi.
Từ Khiết Nhi và Ngô Thiến Thiến khoanh tay cười đắc ý: “Sao? Tài xế tồi của cô không rảnh tiếp chuyện à?”
“Cô phải thông cảm cho anh ta, thân phận tài xế hèn mọn, ôm cô thì không vác gạch được, vác gạch thì không rảnh ôm cô.”
“Đồ hàng chợ Nghĩa Ô còn đòi giả cao cấp để l/ừa đ/ảo. Đúng là người thế nào đồ thế ấy!”
“Công chúa thật phát bệ/nh mới gọi là bệ/nh công chúa. Còn loại như cô phát bệ/nh, gọi là gà mắc dịch!”
“Hay thế này đi, hôm nay khách đông, bồn cầu bẩn lắm. Cô li /ếm sạch ngay đi, lát nữa tôi sẽ bảo chồng tha cho cô.”
Tôi rút vài tờ khăn giấy lau vết trà trên áo, bấm thẳng số Lục Hoài Châu: “Ba phút nữa, tôi muốn thấy thông báo sa thải trợ lý của anh trên hệ thống OA.”
“Tiền bồi thường lao động tôi đã chuyển rồi.”
Không đợi hắn trả lời, tôi cúp máy.
Một phút sau, thông báo trên OA hiện lên: Trợ lý của Lục Hoài Châu bị chấm dứt hợp đồng vì “lý do cá nhân”.
Đối diện, Từ Khiết Nhi cũng đang lướt điện thoại nói với Ngô Thiến Thiến: “Trời ơi, trợ lý của chồng em bị đuổi rồi này.”
“Lý do không tiện nói? À em nhớ rồi, sáng nay đưa em đến đây, anh ta liếc nhìn chân em mấy lần.”
“Ôi, chồng em gh/en quá thì phải làm sao đây?”
Ngô Thiến Thiến lại bắt đầu xu nịnh: “Tất cả là do em xinh quá mà, nếu chị là đàn ông cũng muốn chiếm hữu em một mình thôi.”
Tôi bật cười trước sự tự tin kỳ lạ của ả.
Cảm nhận được sự chế nhạo, Từ Khiết Nhi gi/ận dữ đứng phắt dậy định xông tới.
Bỗng một giọng nói quát lớn: “Dừng tay lại!”
Tôi quay đầu nhìn lại - cảnh sát đã tới nơi.
“Ai là người báo án?”
Tôi đứng dậy: “Tôi.”
“Có người đ/á/nh cắp viên kim cương của tôi, hiện vật đang nằm trên tay vị tiểu thư này.”
Từ Khiết Nhi vuốt ve tà áo khoác: “Tôi là phu nhân Lục Hoài Châu.”
“Đúng vậy, Lục Hoài Châu - người giàu nhất Lâm Thành.”
Hai cảnh sát nhìn nhau ngơ ngác, vẻ mặt tuy không hiểu nhưng vẫn tỏ ra tôn trọng.
“Thưa bà, điều này liên quan gì đến viên kim cương?”
Từ Khiết Nhi trợn mắt: “Cái n/ão trạng này, trách gì già rồi vẫn làm chân chạy vặt.”
“Chồng tôi giàu như vậy, tôi cần gì phải đi tr/ộm kim cương của người khác?”
“Các anh ghi chép cẩn thận, vấn đề bây giờ không phải là kim cương, mà là tôi muốn cáo buộc con này tội phỉ báng!”
Bị m/ắng mỏ, hai cảnh sát mất hết kiên nhẫn: “Chúng tôi đến để xử lý vụ tr/ộm kim cương. Còn yêu cầu của bà, xin mời bà làm đơn báo án khác.”
“Bà nói không lấy tr/ộm kim cương của vị tiểu thư này, vậy có bằng chứng gì?”
Từ Khiết Nhi trừng mắt: “Tất nhiên là có, chồng tôi đang đến đây.”
“Bằng chứng thanh toán, đủ không?”
Cảnh sát nhìn thái độ tự tin của ả, quay sang hỏi tôi: “Còn cô trình báo người này đ/á/nh cắp kim cương, vậy cô có bằng chứng gì?”
Tôi mỉm cười: “Tôi không có.”
“Nhưng chồng tôi có.”
Cảnh sát ngơ ngác: “Vậy phiền cô mời chồng đến để cung cấp chứng cứ.”
Từ Khiết Nhi huênh hoang chỉ tay: “Vậy thì bảo thằng chồng rá/ch nát của cô mau đến đây. Chồng tôi mỗi phút ki/ếm cả triệu, không có thời gian chờ đợi lũ các ngươi.”
Tôi vẫn nhẹ nhàng: “Cứ yên tâm, chồng cô đến nơi thì chồng tôi cũng sẽ tới.”
“Không sai một giây.”
Từ Khiết Nhi nhìn điện thoại cười khẩy: “Chồng tôi đã tới rồi, còn thằng chồng rá/ch rưới của cô đâu?”
Ngay lập tức, cửa phòng mở tung.
Giọng Lục Hoài Châu vang lên: “Kẻ nào dám b/ắt n/ạt vợ của Lục Hoài Châu?”
“Không biết trời Lâm Thành này họ gì sao?”
Từ Khiết Nhi ngẩng cao đầu, kiêu hãnh như công múa.
Cô ta lao đến ôm ch/ặt tay Lục Hoài Châu, chỉ thẳng về phía tôi: “Chính là ả!”
Lục Hoài Châu theo hướng tay chỉ nhìn lại.