“Từ Khiết Nhi, mày hại ch*t tao rồi!”
“Mày đền tiền cho tao!”
Cô ta và Từ Khiết Nhi quần nhau ngay tại chỗ, cảnh sát lại một lần nữa bận rộn can ngăn, không rảnh để ý đến tôi.
Lục Hoài Châu có lẽ cảm thấy cơ hội đã đến, hớt hải chạy lại tỏ vẻ ân cần.
“Vợ ơi, anh sai rồi.”
“Anh xin thề sau này tuyệt đối không làm chuyện tổn thương em nữa, anh có thể viết giấy cam kết, nếu tái phạm anh ch*t không toàn thây.”
Tôi bực bội liếc hắn một cái.
“Đừng có nói xa nói gần nữa, rốt cuộc kim cương là ai trong hai người lấy?”
Ánh mắt Lục Hoài Châu lảng tránh, ấp a ấp úng:
“Viên kim cương này, là lần trước Từ Khiết Nhi đến nhà ta, nhìn thấy liền thích ngay. Anh nghĩ nó chỉ là viên kim cương bình thường nên để cô ta lấy đại.”
Tôi trợn mắt nhìn hắn đầy bất lực: “Lục Hoài Châu, đây đâu phải kim cương tầm thường, đây là viên kim cương mẹ tôi làm của hồi môn!”
Lục Hoài Châu cười gượng gạo: “Vợ à, anh thật sự không biết viên kim cương này có giá trị đến thế. Nếu biết, anh đâu dám để Từ Khiết Nhi lấy đi.”
Trong lòng tôi cười lạnh, rõ ràng tôi đã nhiều lần nhắc với hắn về ng/uồn gốc viên kim cương này. Đúng là không thể đ/á/nh thức kẻ giả vờ ngủ say.
Từ Khiết Nhi vừa vật lộn với Ngô Thiến Thiến vừa hét vào hắn: “Chính anh nói tặng em nên em mới lấy, kẻ chủ mưu là anh mới đúng!”
Tôi chẳng thèm nhìn hắn lấy một giây.
“Chuyện tr/ộm cắp hai người tự mà giải quyết, phân chia trách nhiệm thế nào là việc của cảnh sát. Dù sao quan điểm của tôi vẫn thế, tuyệt đối không giải quyết ngoài luật pháp.”
“Ngoài ra, nhanh chóng ký giấy ly hôn đi, tôi còn về nhà ăn Tết.”
Ánh mắt Lục Hoài Châu tối sầm lại, giọng nói trầm xuống:
“A Hòa, anh đã hạ mình c/ầu x/in đến thế này rồi, tại sao em nhất định phải ly hôn?”
“Tài sản của họ Lục đều do anh ki/ếm được, em lấy hết không thấy áy náy sao?”
Tôi choáng váng trước lời lẽ đảo đi/ên của hắn.
“Tiền do anh ki/ếm?” Tôi cười gằn, “Vốn khởi nghiệp của Lục thị là từ trang sức của ai? Những hợp đồng lớn hai năm trước là do ai mang về? Anh gọi đấy là ‘của anh’?”
Mặt Lục Hoài Châu tái mét: “Đó đều là chuyện quá khứ -”
“Chuyện quá khứ?” Tôi ngắt lời hắn, “Hợp đồng ký từng năm một, nên thành của anh sao? Lục Hoài Châu, có đầu óc này sao không đi cư/ớp ngân hàng?”
Hắn há hốc miệng, bị luật sư đưa tờ giấy chặn họng.
“Lục tổng, tôi là đại diện pháp lý của tập đoàn Quý, dưới tay tôi có hàng trăm luật sư.”
“Tôi thay mặt tiểu thư nhà họ Quý chuyển lời: Cứ việc ra chiêu, chúng tôi tiếp hết.”
Lục Hoài Châu nhìn luật sư không tin nổi, sau đó tự cười phá lên.
“Tập đoàn Quý?”
“Đừng đùa nữa, Quý Thanh Hà năm năm trước đã bị đuổi khỏi nhà họ Quý, làm gì còn ai quan tâm sống ch*t cô ta.”
Tôi cười lạnh:
“Quên nói với anh, mấy hôm trước anh trai tôi gọi điện, bố nhớ tôi, bảo tôi về nhà ăn Tết.”
“Viên kim cương này chính là món quà tôi định mang về cho mẹ.”
Lục Hoài Châu trợn mắt: “Làm sao có thể?”
Tôi vẫn mỉm cười: “Sao lại không thể? Anh xem kỹ thông tin chuyến bay này xem, có phải máy bay riêng của nhà họ Quý không?”
“Còn nữa, bố tôi bảo luật sư La đi một chuyến công tác, vốn định giao dự án Nam Thành cho Lục thị.”
“Anh nhớ mình đã bận rộn suốt một năm vì dự án này chứ?”
“Luật sư La đã mang hợp đồng đến rồi, tiếc là... không có phần của anh đâu...”
“Hợp đồng thì anh không ký được nữa rồi, ký giấy ly hôn đi, may ra còn kịp về nhà bố mẹ vợ mới ăn Tết - nếu cảnh sát đồng ý.”
“Ký đi, anh biết đấy, th/ủ đo/ạn của nhà họ Quý, anh không có lựa chọn nào khác đâu.”
Lục Hoài Châu ngã vật xuống đất, nước mắt giàn giụa.
“Tiểu thư nhà họ Quý, dự án Nam Thành, phú quý ngập trời... tất cả đều tiêu tan vì tôi rồi...”
“Đều tại con khốn Từ Khiết Nhi!”
Đột nhiên, trước khi mọi người kịp phản ứng, hắn như đi/ên cuồ/ng xông lên, liên tục đ/á vào bụng Từ Khiết Nhi.
Từ Khiết Nhi đ/au đớn co quắp dưới đất, phía dưới thân thể loang lổ m/áu.
Cảnh sát kh/ống ch/ế Lục Hoài Châu, giải về đồn.
Sau Tết Nguyên Đán, tôi về Lâm Thành xử lý số cổ phần tại Lục thị, dễ dàng nghe được tin tức về Lục Hoài Châu và Từ Khiết Nhi.
Đứa con của Từ Khiết Nhi mất rồi, do bị thương quá nặng, tử cung phải c/ắt bỏ hoàn toàn.
Cô ta chịu đò/n quá lớn, tinh thần hoảng lo/ạn phải vào viện t/âm th/ần, gặp ai cũng nói mình là phu nhân tỷ phú, muốn gắn đầy kim cương lên móng tay để mọi người phải hâm m/ộ.
Còn Lục Hoài Châu vì tội cố ý gây thương tích và tr/ộm cắp đã vào tù.
Mẹ Lục Hoài Châu ngày ngày cầm biểu ngữ trước cổng chính phủ kêu oan, yêu cầu chính phủ trừng trị tôi, trả lại công bằng cho con trai bà.
Tôi không nói hai lời, đăng ngay video giám sát tiệm nail hôm đó lên mạng.
Kèm dòng chữ: “Theo yêu cầu của bà Lục, công bố sự thật.”
Ba tiếng sau, video đạt hơn trăm triệu lượt xem.
Bình luận đồng loạt: “Đòi chứng cứ thì có chứng cứ”, “Tiểu thuyết ngôn tình thành hiện thực”.
Là công dân tốt, đây là nghĩa vụ của tôi: Một là không làm phiền chính phủ, hai là mang chút niềm vui Tết Nguyên Tiêu cho dân tình.
Tôi tắt điện thoại, pháo hoa ngoài cửa sổ vừa n/ổ tung.
Anh trai nhắn tin:
“Bố hỏi em mai về muốn ăn bánh chẻo nhân gì.”
Tôi cười gõ phím:
“Nhân tôm.”
“Gói nhiều vào, em đã đói mấy năm nay rồi.”
Hết