Mẹ tóc tai bù xù, mắt sưng húp như quả hồ đào, lảm nhảm giải thích trong vô thức:
"Chúng tôi tưởng con bé đang ngủ... tưởng nó gi/ận dỗi... nó vẫn thường như thế mà..."
"Tưởng?"
Bác sĩ khẽ cười lạnh, chỉ vào khuôn mặt tím tái của tôi:
"Gương mặt thiếu oxy thế này, trước khi ch*t nhất định đã trải qua đ/au đớn tột cùng. Đột tử do tim thường kèm theo cơn đ/au thắt ng/ực dữ dội và khó thở, cô bé đã vật vã ngay trước mắt các vị mà không ai hay biết?"
"Chúng tôi... đang xem Táo Quân... đ/ốt pháo..." Bố cúi gằm mặt, giọng nói nhỏ như muỗi vo ve.
Cảnh sát hiện trường nhanh chóng phát hiện mảnh vỡ khổng lồ của quả pháo "Lôi Vương" trong sân.
"Ai châm pháo?" Viên cảnh sát hỏi.
"Là... là chị ấy tự đòi châm..." Hứa D/ao vội vàng đáp, ánh mắt láo liên, "Chị nói muốn chơi nên bọn em cho chị chơi thôi."
"Xạo sự!"
Giọng nói lạnh lùng vang lên từ cửa.
Là bà Vương hàng xóm.
Bà lão hay mách lẻo này thường được tôi giúp xách đồ lên lầu.
Bà Vương chống gậy, gi/ận dữ chỉ tay vào Hứa D/ao:
"Đồng chí cảnh sát! Tối qua tôi đang phơi quần áo trên ban công, thấy rõ mồn một! Con bé này đứng trong sân kêu không dám đ/ốt, tim đ/ập lo/ạn xạ! Là mẹ nó! Ép con bé châm pháo đấy!"
"Mẹ nó còn quát 'phát n/ổ ch*t mày đi'! Tôi nghe rõ cả!"
"Còn nữa!" Bà Vương chỉ thẳng vào Hứa D/ao, "Con bé này còn đ/ộc á/c hơn! Pháo vừa n/ổ, chị nó ngã quỵ xuống, nó còn vỗ tay cười! Suốt nửa tiếng sau đó, chị nó nằm trên nền tuyết lạnh cóng mà không ai đoái hoài! Tội nghiệp quá!"
Lời khai của bà Vương như bạt tai vào mặt bố mẹ.
Những người hàng xóm vây quanh bắt đầu xì xào.
"Trời ơi, á/c thế sao được."
"Đây chẳng phải mưu sát sao?"
"Mẹ ruột ép con gái bệ/nh tim đ/ốt Lôi Vương? Tim đen quá rồi!"
Sắc mặt cảnh sát tối sầm lại.
"Đưa về đồn! Lấy lời khai!"
Ngay lúc ấy, một cảnh sát trẻ cầm điện thoại của Hứa D/ao bước tới.
"Đội trưởng, khi khám nghiệm, điện thoại của em gái nạn nhân liên tục rung, màn hình hiển thị nhiều tin nhắn chưa đọc."
"Sau khi mở khóa kiểm tra, phát hiện tình huống đặc biệt."
Anh ta đưa điện thoại cho đội trưởng, "Trước khi ch*t, cô bé này đã gửi rất nhiều tin nhắn cho nạn nhân."
Đội trưởng mở WeChat, bật loa ngoài.
Giọng nói đầy á/c ý vang vọng khắp phòng:
"Hứa Niệm, mày ngừng uống mấy thứ th/uốc rác rưởi đó đi được không? Mỗi tháng hơn hai triệu, nhà mình đâu có tiền mà đổ vào cái hố không đáy này?"
"Tao muốn đi trại hè, còn phải m/ua điện thoại mới, bố mẹ bảo không có tiền, đều do mày cả!"
"Sao mày vẫn chưa ch*t đi? Mày mà ch*t thì tiền bố mẹ sẽ là của tao hết."
"Tao đã tra rồi, chỉ cần mày bị dọa cho h/oảng s/ợ, tim mày sẽ không chịu nổi. Đêm Giao thừa tao m/ua cả đống Lôi Vương, hehe, mày chờ đi."
Đoạn ghi âm kết thúc.
Cả phòng im phăng phắc.
Tất cả ánh mắt đổ dồn về Hứa D/ao.
Cô "công chúa nhỏ" ngoan ngoãn, học giỏi trong mắt bố mẹ.
Giờ đây mặt cô ta trắng bệch, người run lẩy bẩy như cần sàng.
"Không phải, em đùa thôi mà, em không cố ý hại chị đâu." Hứa D/ao khóc lóc biện minh.
Mẹ nhìn đứa con gái út được cưng chiều nhất với ánh mắt không thể tin nổi.
"D/ao Dao, những lời này con nói thật sao?"
"Th/uốc là con bảo chị ấy ngừng uống?"
Mẹ như chợt nhớ ra điều gì, đi/ên cuồ/ng xông vào phòng Hứa D/ao, lục tung mọi ngăn kéo.
Chẳng mấy chốc, bà lôi ra từ ngăn kéo bàn học mấy lọ th/uốc còn nguyên tem.
Đó chính là số th/uốc tôi bị mất.
"Mẹ ơi, con không tìm thấy th/uốc, mẹ m/ua cho con lọ mới được không?"
"M/ua cái gì! Tự làm mất thì tự tìm! Mẹ thấy con không muốn uống thì có!"
Hóa ra, tất cả đều ở đây.
"Đét!"
Mẹ t/át Hứa D/ao một cái trời giáng.
Hứa D/ao bị đ/á/nh đến chảy m/áu mép, ngã vật xuống đất.
"Đồ s/úc si/nh! Đó là chị ruột của mày đấy!"
Mẹ gào thét, quỳ xuống đất đ/ấm ng/ực liên hồi,
"Mẹ đã tạo tội gì mà ra nông nỗi này!"
Bố ôm đầu ngồi thụp xuống góc phòng, nhìn đám cảnh sát ngập phòng, nhìn sự thật gh/ê t/ởm bị phơi bày, hoàn toàn sụp đổ.
Tôi lơ lửng giữa không trung, đ/au lòng chứng kiến tất cả.
Đến bước đường này, hối h/ận còn được gì nữa.
6
Th* th/ể được chuyển đi.
Liên quan đến ng/ược đ/ãi và vô ý làm ch*t người, không thể hỏa táng ngay như dự định mà phải khám nghiệm tử thi.
Điều này đồng nghĩa tờ biên lai dịch vụ tang lễ không còn hiệu lực.
Bố mẹ buộc phải tổ chức tang lễ cho tôi.
Để gỡ gạc chút thể diện, cũng để chứng minh với họ hàng hàng xóm rằng họ không phải "kẻ sát nhân", tang lễ được tổ chức vô cùng long trọng.
Linh đường bày ở gian lớn nhất nhà tang lễ.
Đầy rẫy vòng hoa phúng điếu cùng tấm ảnh đen trắng phóng to của tôi.
Đại khái đây gọi là "mèo khóc chuột" chăng.
Người đến viếng rất đông, nhưng phần lớn là đến xem cho biết.
Đến xem mặt đôi vợ chồng bức tử con gái, cùng đứa em gái rắn đ/ộc kia trông ra sao.
Bố mẹ mặc tang phục đen, đứng trước linh đường đáp lễ khách viếng.
Chỉ ba ngày, họ như già đi chục tuổi.
Lưng bố c/òng xuống, tóc điểm hoa râm. Mẹ thần sắc ngơ ngẩn, mắt đỏ ngầu, hễ nhắm mắt lại là thấy khuôn mặt tôi, cảm nhận được cái lạnh lẽo cứng đờ ấy.
Còn Hứa D/ao.
Nó núp trong góc phòng, đeo khẩu trang đội mũ, không dám ngẩng đầu.
Bởi hễ nó xuất hiện, xung quanh lập tức vang lên tiếng thì thào:
"Nhìn kìa, chính là con bé đó, giấu th/uốc của chị ruột còn dọa cho chị sợ khiếp."
"Nhỏ tuổi thế mà đ/ộc á/c thế?"
"Nghe nói cảnh sát còn điều tra, không biết có tính là cố ý gi*t người không?"
"Sau này ai dám lấy nó chứ, cả nhà đ/áng s/ợ quá."
Những lời đó như kim châm vào người Hứa D/ao.
Hào quang "học sinh ưu tú" mà nó tự hào đã vỡ tan.
Trường học thông báo cho nó tạm nghỉ học, bởi phụ huynh liên danh phản đối, không ai muốn con mình làm bạn cùng "kẻ gi*t người".
Ngay lúc ấy, cửa đột nhiên xôn xao.
Một đoàn người mặc áo blouse trắng bước vào.
Đi đầu là bác sĩ Lý - bác sĩ điều trị của tôi.
Ông cầm trên tay một bản báo cáo, đi thẳng đến chỗ bố mẹ.