Sau khi nương thân qu/a đ/ời, ta trở thành đứa trẻ hoang không ai nhận.

Nhờ những dòng bình luận mà sống sót tới năm năm tuổi.

【Trương thẩm ở đầu làng là người tốt, hãy đến nhà bà ấy xin hai cái bánh bao.】

【Nhà Vương lão lão ngày mai cưới dâu, hãy đến đó ăn cỗ.】

【Nhà Lý đồ tể hôm nay mổ lợn, hãy đến nhặt lòng lợn.】

Cho đến khi...

【Ông chủ tiệm bánh bao không phải người tốt.】

【Bé con, đi lấy tr/ộm hai cái bánh bao đi!】

Bánh bao chưa lấy được đã bị chủ quán bắt gặp.

Trong lúc nguy cấp, ta ôm lấy người đàn ông lạ bên cạnh gọi phụ thân.

“Phụ thân! Phụ thân! Phụ thân ơi! Con tìm được ngài rồi!”

Chủ quán không tin.

“Đồ hoang tử này làm gì có phụ thân?”

Người đàn ông phất tay quăng hắn bay xa ba trượng.

“Ngươi ng/u đần sao? Không nghe thấy nó gọi ta là phụ thân ư??”

Bình luận.

【Gh/ê thật, ôm nhầm một tay phản diện.】

1

Khi bình luận chỉ huy ta ăn tr/ộm bánh bao của Lưu lão đầu.

Trong mắt ta tràn đầy hoài nghi.

“Ăn tr/ộm???”

【Trẻ con sao gọi là tr/ộm được? Gọi là mượn tạm!】

【Dù sao Lưu lão đầu kia cũng chẳng phải người tốt, mượn tạm hai cái chẳng sao.】

Ta tin rồi.

Chỉ là lần đầu làm tr/ộm nên hơi run.

Chạy không đủ nhanh, bị Lưu lão đầu tóm được.

Hắn cười nhăn cả mặt.

“Đồ hoang tử, dám tr/ộm đồ của Lão Gia Lưu ta ư?”

“Nhỏ tuổi đã học thói ăn cắp vặt.”

“Hôm nay không dạy cho ngươi bài học, Lão Gia Lưu ta viết tên ngược!”

Hắn lực lớn vô cùng, ta không giãy ra được.

Bình luận cuống cuồ/ng.

【Trời đ/á/nh Lưu lão đầu! Mau buông tay ra!!】

【Lão già đ/ộc á/c này tháng trước mới b/án thằng bé c/âm đầu đông cho bọn buôn người!】

【Chạy mau bé ơi!】

Chạy?

Hai chân ngắn ngủn của ta đang đạp lo/ạn giữa không trung, làm sao chạy?

Lưu lão đầu lôi ta vào ngõ sâu.

Khi qua ngõ hẻm, ta thấy một người đàn ông.

Áo bào màu huyền, dáng người thon dài.

Chỉ là ngược sáng nên không rõ mặt.

Ta dùng hết sức vươn tay về phía đó.

“Phụ thân!”

Giọng vỡ đôi.

Ho, giả giọng một chút.

“Phụ thân ơi~”

Lưu lão đầu nghe tiếng gọi gi/ật mình.

Nhân lúc hắn sơ ý, ta giãy ra khỏi tay hắn, lao về phía người đàn ông.

Ôm ch/ặt lấy đùi người ấy.

Đùi cứng như cột sắt.

Ta vừa khóc vừa dụi nước mắt nước mũi lên đó.

“Phụ thân ơi! Phụ thân ơi! Con tìm được ngài rồi!”

Nước mắt thật, nước mũi cũng thật.

Người đàn ông khẽ nhướng mày.

Người dùng hai ngón tay kéo cổ áo sau lưng ta, nhấc ta khỏi chân mình.

Lúc này, ta mới nhìn rõ khuôn mặt ấy.

Bình luận nói thế nào nhỉ?

Người đẹp tựa ngọc bích, công tử tuyệt thế vô song.

Đây là người đẹp nhất ta từng thấy.

Người ấy cúi mắt, giọng điềm đạm.

“Ngươi gọi ta là gì?”

Ta chớp mắt, ngọt ngào lặp lại.

“Phụ thân.”

Lưu lão đầu đuổi tới.

Hắn ch/ửi bới, mở miệng là nhục mạ ta.

“Đồ hoang tử này làm gì có phụ thân? Mau lăn ra đây! Chuyện tr/ộm bánh bao ta chưa tính sổ đâu!”

Tay hắn vừa với tới, một luồng chân khí từ bên ta lao tới.

Lưu lão đầu bay vút đi.

Thật sự là bay.

Hắn ngã xuống đất cách xa ba trượng, lăn mấy vòng, mãi không trồi dậy nổi.

Ta đờ đẫn.

Người đàn ông nhíu mày, vẻ bất mãn.

“Ngươi ng/u đần sao? Không nghe thấy nó gọi ta là phụ thân?”

Lưu lão đầu nằm rạp dưới đất, mặt trắng bệch.

【Gh/ê thật, ôm nhầm một tay phản diện.】

Cái gì???

Phản diện??

Lão tử nhỏ này quả là không tệ.

2

Vừa thoát hùm lại vào hang sói.

Từ khi có trí nhớ.

Nương thân đã đi/ên rồi.

Vương lão lão nói.

Ta sinh ra chưa từng bú sữa mẹ.

Là bà dùng từng thìa nước cơm nuôi lớn.

Ta tin lời này.

Bởi mỗi khi đến bữa.

Nương thân lại bế ta ngồi trước cổng nhà Vương lão lão.

Vương lão lão vừa m/ắng vừa lấy ra hai cái bánh.

“Tội nghiệp, thật tội nghiệp thay,”

“Gặp phải hai mẹ con nhà ngươi!!”

Vương lão lão rất tốt.

Nhưng nhà bà cũng nghèo.

Giúp đỡ chúng ta hơn một năm, thật sự không còn tiền.

Nương thân dắt ta ra ngoài ki/ếm ăn.

Khi thì ra chợ nhặt lá rau thối, khi thì trái cúng trước cửa chùa.

Có lần còn xin được một quả trứng gà.

Bà ấp ủ quả trứng suốt đường.

Đưa vào tay ta, vẫn còn ấm.

Vương lão lão bảo ta khổ, gặp phải người mẹ đi/ên.

Nhưng nương thân thật ra đối với ta rất tốt.

Bà sẽ bẻ vụn miếng bánh xin được để mớm cho ta.

Sẽ cởi chiếc áo bông rá/ch tả tơi đắp cho ta.

Giữa mùa đông giá rét c/ắt da.

Bà còn dùng thân hình g/ầy guộc của mình che gió cho ta.

Nhưng mệnh bà không tốt.

Một thân bệ/nh tật, không tiền chữa.

Năm ta ba tuổi, bà mất.

Trước khi ngủ bà vẫn ôm ta.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, thân thể bà đã cứng đờ.

Ta đẩy bà, gọi bà, bà không đáp.

Ta ngồi đó canh bà suốt ngày đêm.

Sau đó Vương lão lão tới xem, thở dài kéo bà đi.

Từ đó, ta thành đứa trẻ hoang không ai nhận.

Ba tuổi, con gái.

Không nhà nào muốn nuôi nấng.

Vương lão lão muốn nói gì đó, cuối cùng không thốt ra.

Năm ấy.

Mạng người đôi khi chẳng đáng hai quả trứng gà.

3

Ta ngồi xổm dưới gốc cây hòe lớn đầu làng, đói đến hoa mắt.

Đúng lúc ấy, trước mắt bỗng hiện lên mấy dòng chữ.

【Đứa trẻ này tội nghiệp quá, ai cho nó miếng ăn đi.】

Ta chưa từng học chữ.

Nhưng kỳ lạ, từng chữ ta đều nhận ra.

Ta còn biết, thứ này gọi là bình luận.

【Đằng kia không phải có b/án bánh bao sao?】

【Bà chủ tiệm bánh bao là người tốt, đứa bé này tới xin chắc chắn sẽ cho.】

Vậy, thử xem?

Ta đứng dậy, hướng về tiệm bánh bao.

【Thật đi rồi? Đứa bé này nhìn thấy bình luận sao?】

Ta suy nghĩ một chút, gật đầu với dòng bình luận.

【Trời! Thiên tuyển chi tử đây mà!】

Bà chủ đang mở lồng hấp.

Những chiếc bánh bao nóng hổi trắng nõn, mùi thơm khiến ta nuốt nước miếng ừng ực.

Bà chủ họ Trương, là người mới gả về làng năm ngoái.

Ta đứng đó không dám nhúc nhích.

Bình luận cổ vũ.

【Cố lên bé yêu! Trương thẩm là đại thiện nhân!】

【Nói bà nghe con mấy ngày chưa ăn, bà sẽ cho con!】

Bà chủ quả thật là người rất tốt.

Bởi ta chưa kịp nói, bà đã nhanh tay gói cho hai chiếc bánh bao lớn.

“Ăn đi, tội nghiệp quá.”

Từ đó, ta thường xuyên thấy những dòng chữ này.

Chúng chỉ cho ta nơi có thể ki/ếm ăn.

Nhà ai có cỗ bàn để tới ăn.

Ngõ nào khuất gió có thể ngủ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tiểu Câm Và Đại Ngốc

Chương 14
Tôi là một đứa trẻ câm bị gia tộc giàu có của mình ghét bỏ, ném đến trấn cổ tự sinh tự diệt. Thế rồi một ngày, tôi tình cờ nhặt được một Alpha cao lớn, gương mặt tuấn mỹ vô song. Đáng tiếc, anh ấy lại là một tên ngốc. Người ta bảo, kẻ câm với thằng khờ đúng là một cặp trời sinh. Thế là tôi dắt anh về nhà, thuận nước đẩy thuyền mà rơi vào lưới tình. Nhưng rồi đến một ngày, tên ngốc ấy không còn ngốc nữa. Qua khe cửa hẹp, tôi thấy ánh mắt anh lạnh thấu xương, thần thái hờ hững, giọng nói thanh lãnh vang lên: "Cậu nghĩ tôi sẽ thích một đứa câm sao?" "Dĩ nhiên rồi, quanh thiếu gia vốn chẳng thiếu những Omega ưu tú..." Trong phút chốc, tôi như rơi xuống hầm băng, cả người lạnh toát. Tôi quyết định giấu nhẹm tờ giấy khám thai, dứt khoát bỏ trốn. Chẳng bao lâu sau, tôi bị gia tộc bắt về để ép liên hôn. Trong căn phòng tối, Alpha ấy ép sát tôi vào đầu giường, khuôn mặt quen thuộc tiến lại gần. Ánh mắt anh nguy hiểm và u tối: "Chu Chu, em định mang bảo bối của anh trốn đi đâu hả?"
937
3 Duyên Hết Chương 10
7 Dòng Chảy Ngầm Chương 6
10 Ba Kiếp Nạn Chương 13
11 Yêu Kẻ Thù Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm