Tôi kết hôn với Cố Trường Sơn khi anh vừa nhập ngũ.

Cha anh mất, mẹ đi bước nữa, bỏ lại anh một mình.

Chúng tôi chẳng gặp nhau mấy lần, nhưng là mối lương duyên từ thuở ấu thơ.

Năm cưới, vừa xong lễ bái đường anh đã lên đường nhập ngũ, tôi còn chưa kịp nhìn rõ mặt chàng.

Sau này bà nội anh ngã g/ãy xươ/ng hông, tôi thay anh chăm sóc.

Hầu hạ cơm nước, tắm rửa vệ sinh, một chăm là hai năm trời.

Năm thứ ba bà mất, tôi thay anh mặc áo tang, quỳ trọn ba ngày ba đêm.

Tin anh được đề bạt về đến làng hôm tôi đang đ/ốt vàng mã cúng đầu tuần cho bà.

Dân làng bảo: "Tú Anh, chồng cô có danh phận rồi, cô sắp được hưởng phúc rồi."

Tôi cũng tưởng mình sắp được an nhàn.

Cho đến khi nhận được thư báo được phân nhà, kèm theo tờ giấy ly hôn.

Trong thư chỉ vỏn vẹn một câu:

"Tú Anh, đơn vị giới thiệu cho tôi một người, là phát thanh viên, có học thức, chúng tôi rất hợp nhau. Chuyện của chúng ta... kết thúc ở đây nhé."

Đêm đó, tôi không khóc.

Tôi gom từng món: những lá thư tích cóp ba năm, ảnh huân chương, tấm chăn quân đội anh gửi về - xếp gọn từng thứ.

Sáng hôm sau, tôi lên huyện.

Không phải để tìm anh.

Là để đăng ký nhập ngũ.

Chương 1

Tôi cầm tờ giấy đứng giữa sân không biết bao lâu.

Gió tháng Mười đã se lạnh, thổi cho mép giấy rung rung. Tôi m/ù chữ, nhưng nhận ra hai chữ "ly hôn". Năm ngoái con gái ông Vương què trong làng ly dị, chính tôi đưa đơn giúp.

Lá thư từ đơn vị gửi về, dán tem mới tinh, dấu bưu điện tỉnh thành. Trong phong bì chỉ hai tờ: giấy ly hôn và thư tay anh viết.

Trong thư chỉ một câu, tôi đọc đi đọc lại năm lần.

"Tú Anh, đơn vị giới thiệu cho tôi một người, là phát thanh viên, có học thức, chúng tôi rất hợp nhau. Chuyện của chúng ta... kết thúc ở đây nhé."

Chuyện của chúng ta.

Chuyện gì của chúng ta?

Tôi nhớ hai năm trước, bà nội từng nuôi anh khôn lớn ngã g/ãy xươ/ng hông, họ hàng chẳng ai dám đụng chạm, cũng chẳng ai chịu chăm sóc. Bà gửi thư cho anh, anh bảo không về được, quay sang nhờ tôi.

Lúc ấy, dù là vợ hợp pháp của anh, tôi chẳng nhớ nổi mặt chàng, nhưng vẫn tới.

Bà nằm liệt giường, đại tiểu tiện tại chỗ. Ngày đầu mở chăn, mùi hôi xộc lên suýt ngất. Bà ngại ngùng lấy tay che mặt: "Con gái đi đi, đừng quản bà già sống thừa này".

Tôi không đi.

Tôi múc nước lau người cho bà, thay ga trải giường, ôm đống chăn đệm dính phân ra sông giặt. Nước sông tháng Chạp buốt thấu xươ/ng, tôi nghiến răng giặt sạch từng mảnh vải dơ.

Thế rồi chăm sóc suốt hai năm.

Hai năm, xươ/ng hông bà không khỏi, người lại b/éo lên. Ngày nào tôi cũng trở mình, tắm rửa, đút cơm, cho uống th/uốc, đêm phải dậy hai ba lần đỡ bà đi vệ sinh.

Bà nắm tay tôi khóc: "Tú Anh à, họ Cố này n/ợ con, kiếp sau hóa trâu ngựa trả ơn".

Tôi bảo không cần kiếp sau, chỉ mong Trường Sơn phục vụ tốt, ngày sau đón tôi ra phố thăm thú là mãn nguyện.

Hồi ấy, tháng nào anh cũng gửi thư. Thư kể tập luyện gian khổ, nhớ nhà, kể dành dụm được bao nhiêu phụ cấp, hứa m/ua cho tôi chiếc đồng hồ đẹp.

Cuối thư luôn dòng: "Tú Anh, đợi anh thành danh, việc đầu tiên là đón em lên phố".

Tôi cất những lá thư vào hộp sắt, để dưới gối, nhớ anh lại lấy ra xem.

Rồi bà cũng ra đi.

Trước lúc mất, bà nắm tay tôi muốn gặp cháu trai. Tôi nhờ người gửi điện báo cho đơn vị, ba ngày sau có hồi âm: có nhiệm vụ, không về được.

Một mình tôi mặc đồ thọ, một mình thủ linh, một mình quỳ tang.

Ngày đưa tang, tôi khoác áo xô, bưng bài vị, quỳ từ đầu làng tới cuối xóm. Đầu gối rớm m/áu, m/áu dính quần vào thịt, tối về gỡ không ra.

Dân làng trông thấy, đều bảo: "Thằng Cố Trường Sơn quả được vợ hiền".

Tôi cũng nghĩ, hẳn anh sẽ nhớ ơn mình.

Nhưng giờ đây, nhìn lá thư trên tay, tôi chợt không nhớ nổi anh trông thế nào...

Tôi gấp thư lại, cho vào phong bì.

Trong nhà vẫn còn bài vị bà nội, tôi quỳ trên chiếu cói, lạy ba lạy.

"Bà ơi, Trường Sơn không cần cháu nữa rồi."

Bài vị lặng thinh.

Tôi lạy thêm ba lạy: "Mấy năm cơm nước, cháu không phụ công bà. Từ nay, cháu không hầu hạ nữa."

Tối đó, tôi lôi chiếc hộp sắt ra.

Mười bảy lá thư, trải đầy giường. Giấy đã ngả vàng, góc cạnh sờn rá/ch vì bàn tay lật qua lật lại.

Tôi lấy hộp diêm, quẹt một que, đưa thư vào lửa.

Ngọn lửa bùng lên, tôi thấy dòng đầu tiên: "Tú Anh, thấy thư như thấy mặt..."

Lưỡi lửa li /ếm qua, chữ biến mất.

Từng lá thư ch/áy dần, đến lá cuối cùng có ảnh huân chương. Trong ảnh anh mặc quân phục bốn túi, ng/ực đính huy chương, bảnh bao lắm.

Tôi ném luôn tấm ảnh vào lửa.

Anh nhìn tôi, cười trong biển lửa.

Lửa tàn, bóng tôi in lên tường. Đen đủi, g/ầy gò, lưng hơi khom, tóc buộc vội.

Tôi mới hai mươi.

Nhưng người trong gương, trông như bà Triệu sáu mươi đầu làng.

Sáng hôm sau, tôi quét sân, cho gà ăn, gánh đầy nước.

Thay bộ quần áo sạch, nhét tờ ly hôn vào túi, khóa cửa, đi lên huyện.

Đầu làng gặp bác Lưu đi chợ, thấy tôi liền hỏi: "Tú Anh đi đâu? Chồng cô gửi thư về rồi à? Bao giờ đón lên phố?"

Tôi đáp: "Anh ấy không đón nữa."

"Cái gì?"

Tôi mỉm cười: "Cháu lên huyện làm việc, từ nay không về nữa."

Bác Lưu đứng hình, rổ rau suýt rơi.

"Không về nữa? Thế đi đâu? Cô chưa một mình ra khỏi làng, sao đột nhiên lên huyện?"

"Không sao, một mình cháu cũng được!"

Chương 2

Khuôn viên cục quân sự huyện không lớn, hai dãy nhà ngói, giữa là sân tập.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tiểu Câm Và Đại Ngốc

Chương 14
Tôi là một đứa trẻ câm bị gia tộc giàu có của mình ghét bỏ, ném đến trấn cổ tự sinh tự diệt. Thế rồi một ngày, tôi tình cờ nhặt được một Alpha cao lớn, gương mặt tuấn mỹ vô song. Đáng tiếc, anh ấy lại là một tên ngốc. Người ta bảo, kẻ câm với thằng khờ đúng là một cặp trời sinh. Thế là tôi dắt anh về nhà, thuận nước đẩy thuyền mà rơi vào lưới tình. Nhưng rồi đến một ngày, tên ngốc ấy không còn ngốc nữa. Qua khe cửa hẹp, tôi thấy ánh mắt anh lạnh thấu xương, thần thái hờ hững, giọng nói thanh lãnh vang lên: "Cậu nghĩ tôi sẽ thích một đứa câm sao?" "Dĩ nhiên rồi, quanh thiếu gia vốn chẳng thiếu những Omega ưu tú..." Trong phút chốc, tôi như rơi xuống hầm băng, cả người lạnh toát. Tôi quyết định giấu nhẹm tờ giấy khám thai, dứt khoát bỏ trốn. Chẳng bao lâu sau, tôi bị gia tộc bắt về để ép liên hôn. Trong căn phòng tối, Alpha ấy ép sát tôi vào đầu giường, khuôn mặt quen thuộc tiến lại gần. Ánh mắt anh nguy hiểm và u tối: "Chu Chu, em định mang bảo bối của anh trốn đi đâu hả?"
937
3 Duyên Hết Chương 10
9 Ba Kiếp Nạn Chương 13
11 Dòng Chảy Ngầm Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đạn Mạc Max Level Cõng Nhóc Năm Tuổi

Chương 7
Mẹ tôi qua đời, tôi trở thành đứa trẻ hoang không ai nhận. Nhờ vào đạn mục mà sống sót đến năm 5 tuổi. 【Bác Trương ở đầu làng là người tốt, hãy đến nhà bác ấy xin vài chiếc bánh bao.】 【Nhà bà Vương ngày mai cưới dâu, hãy đến đó ăn cỗ.】 【Nhà lý đồ tể hôm nay mổ lợn, hãy đi nhặt chút lòng lợn.】 Cho đến khi... 【Ông chủ tiệm bánh bao không phải người tốt.】 【Nhóc con, đi trộm hai cái bánh bao đi!】 Bánh bao chưa lấy được, đã bị chủ quán bắt quả tang. Trong lúc nguy cấp, tôi ôm lấy người đàn ông lạ mặt bên cạnh hét lên: "Ba! Ba ơi! Cuối cùng con cũng tìm được ba rồi!" Chủ quán không tin. "Đồ tạp chủng như mày làm gì có ba?" Người đàn ông phất tay, hất văng hắn ta ba mét. "Mày điếc à? Không nghe thấy nó gọi ta là ba sao?" Đạn mục: 【Ghê thật, ôm nhầm phải đại phản diện.】
Cổ trang
0
Thu Nga Chương 12