**11**

Vừa về đến nhà, tôi vội bật bản ghi âm luyện phát âm để theo kịp chương trình. Hệ thống nghe một lúc rồi c/ắt ngang.

【Phát âm sai rồi.】

"Chỗ nào?"

Nó đọc mẫu một lượt, tôi lặp lại theo.

【Không đúng, chặn gốc lưỡi xuống.】

Tôi loay hoay mãi không được.

"... Chặn kiểu gì cơ?"

Đột nhiên, một lực vô hình đ/è mạnh lên lưỡi tôi.

【Chỗ này, ấn xuống.】

Mặt tôi đỏ bừng như gà chọi.

【Đọc lại đi.】

Mọi quy tắc phát âm văng khỏi đầu, chỉ còn một câu hỏi nhức nhối:

"Sao mày chạm được vào tao?!"

【Bình thường mà. Thế giới của mày về bản chất cũng chỉ là một đống code, tao là code cấp cao hơn, hiện thực hóa đâu có khó.

【Với lại mặt mày đỏ như trái gấc chín rụng làm gì? Bị dị ứng với việc bị đ/è lưỡi à?】

Tôi vội ôm mặt bất chấp hiệu quả:

"Lạy mày, im đi!"

**12**

Nhờ hệ thống kèm cặp, tôi nhanh chóng x/á/c định được vị trí gốc lưỡi và đầu lưỡi. Chưa đầy nửa tháng, tôi đã thuần thục phân biệt âm bẹt - âm cong. Cô giáo tiếng Anh hôm nay còn khen phát âm của tôi tiến bộ vượt bậc.

Hệ thống hỏi vặn:

【Ngày nào cũng dạy kèm, định cảm ơn tao kiểu gì?】

Tôi ngây ngô:

"Mày muốn gì? Tao nạp tiền m/ua trang bị cho mày được không?"

【Nông cạn!】

Giọng nó đầy thất vọng.【Mới nhiễm mùi tư bản được mấy hôm đã đầy mồm tiền bạc!】

Tôi thở dài như ông chồng bất lực:

"Thế mày muốn gì? Nói đi, có gì tao cho hết."

Hệ thống im lặng một lát.

【Chưa nghĩ ra.】

"Thế hỏi cái đ*o gì?!"

Một luồng điện rít lên trong đầu.

【Mày nổi đi/ên à?】

Thực ra vừa ch/ửi xong tôi đã hối h/ận, nhưng không muốn bị coi là hèn trong nhà nên chối bay:

"Không, bình thường tao cũng vô học thế đấy."

【Tốt lắm tốt lắm.】

Tiếng vỗ tay vang lên n/ão.【Cuối cùng cũng không phải 'bình thường mà', biết ch/ửi người rồi đấy, cố lên nhé.】

**13**

Sau bữa tối, bố mẹ gọi tôi và Lục Nhan vào thư phòng. Tôi đứng trước bàn làm việc, còn Lục Nhan chạy đến ngồi lên tay ghế bố. Mẹ vỗ vào chỗ trống bên cạnh trên sofa, ra hiệu cho tôi ngồi xuống.

"Ngày mai là sinh nhật hai đứa, bố mẹ muốn công bố một việc."

Lục Nhan đờ mặt ra. Mẹ gật đầu với cô ấy rồi nắm tay tôi:

"Chiển, Nhan Nhan là do mẹ nuôi nấng từ nhỏ. Dù không phải con ruột nhưng bao năm qua, mẹ không thể không yêu con bé."

Bà ngập ngừng:

"Ngày mai, bố mẹ sẽ công bố thân phận của con. Nhưng đồng thời, chúng ta sẽ nói với mọi người rằng con và Nhan Nhan là chị em sinh đôi khác trứng, được không?"

Ánh mắt bà lo lắm. Tôi bắt chước động tác an ủi của mẹ, vỗ nhẹ tay bà:

"Được ạ, đằng nào chúng con cũng là một nhà."

Vừa ra khỏi phòng, hệ thống đã gằn giọng:

【Thật ra giả, giả ra thật. Giờ thành hòa cả làng à? Happy ending cổ tích à? Tao thấy bọn họ chỉ sợ mày gây rối nên giả vờ dỗ ngọt đấy. Đến phòng ngủ của mày cũng chỉ bằng một phần ba Lục Nhan!】

Tôi về phòng, lục tủ quần áo lấy ra một cuốn album. Toàn ảnh với bố mẹ nuôi. Gia đình họ không khá giả, thời đó máy ảnh là thứ xa xỉ. Thế mà chỉ năm năm, tôi đã có cả một tập ảnh dày cộp.

"Lục Nhan có tình thương của bố mẹ ruột, còn tôi có tình yêu của bố mẹ cô ấy. Dù chỉ năm năm nhưng là cả cuộc đời. Nghĩ lại, Lục Nhan chưa từng được bố mẹ đẻ yêu thương. Tính ra cô ấy còn thiệt thòi hơn."

Hệ thống bĩu môi:

【Cái logic này... đúng là n/ão phò chính hiệu!】

**14**

Sáng hôm sau, chuyên viên trang điểm đến làm đẹp cho tôi và Lục Nhan. Đang làm thì mẹ bước vào kiểm tra tiến độ. Nhìn ba mẹ con trong gương, chị trang điểm buột miệng:

"Tiểu Chiển giống mẹ như đúc. Còn Tiểu Nhan... chắc giống bố nhỉ?"

Nụ cười trên mặt Lục Nhan đóng băng. Mẹ vội giải vây:

"Ừ, thực ra cả hai đều có nét giống bố mẹ."

"Phải rồi phải rồi."

Chị trang điểm cười xòa:

"Cả hai đều xinh như thiên thần."

Làm xong đầu tóc, thử váy xong, còn cả tiếng nữa mới đến tiệc. Bụng tôi réo ầm ĩ, đành lẻn vào phòng nhấm nháp bánh ngọt.

Hệ thống nghiêm túc nhận xét:

【Tao thấy vòng ngọc bích hợp với bộ này hơn. Bảo chị stylist thay đi. Lần đầu xuất hiện trước đám đông, càng lộng lẫy càng tốt.】

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tiểu Câm Và Đại Ngốc

Chương 14
Tôi là một đứa trẻ câm bị gia tộc giàu có của mình ghét bỏ, ném đến trấn cổ tự sinh tự diệt. Thế rồi một ngày, tôi tình cờ nhặt được một Alpha cao lớn, gương mặt tuấn mỹ vô song. Đáng tiếc, anh ấy lại là một tên ngốc. Người ta bảo, kẻ câm với thằng khờ đúng là một cặp trời sinh. Thế là tôi dắt anh về nhà, thuận nước đẩy thuyền mà rơi vào lưới tình. Nhưng rồi đến một ngày, tên ngốc ấy không còn ngốc nữa. Qua khe cửa hẹp, tôi thấy ánh mắt anh lạnh thấu xương, thần thái hờ hững, giọng nói thanh lãnh vang lên: "Cậu nghĩ tôi sẽ thích một đứa câm sao?" "Dĩ nhiên rồi, quanh thiếu gia vốn chẳng thiếu những Omega ưu tú..." Trong phút chốc, tôi như rơi xuống hầm băng, cả người lạnh toát. Tôi quyết định giấu nhẹm tờ giấy khám thai, dứt khoát bỏ trốn. Chẳng bao lâu sau, tôi bị gia tộc bắt về để ép liên hôn. Trong căn phòng tối, Alpha ấy ép sát tôi vào đầu giường, khuôn mặt quen thuộc tiến lại gần. Ánh mắt anh nguy hiểm và u tối: "Chu Chu, em định mang bảo bối của anh trốn đi đâu hả?"
937
3 Duyên Hết Chương 10
9 Ba Kiếp Nạn Chương 13
11 Dòng Chảy Ngầm Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đạn Mạc Max Level Cõng Nhóc Năm Tuổi

Chương 7
Mẹ tôi qua đời, tôi trở thành đứa trẻ hoang không ai nhận. Nhờ vào đạn mục mà sống sót đến năm 5 tuổi. 【Bác Trương ở đầu làng là người tốt, hãy đến nhà bác ấy xin vài chiếc bánh bao.】 【Nhà bà Vương ngày mai cưới dâu, hãy đến đó ăn cỗ.】 【Nhà lý đồ tể hôm nay mổ lợn, hãy đi nhặt chút lòng lợn.】 Cho đến khi... 【Ông chủ tiệm bánh bao không phải người tốt.】 【Nhóc con, đi trộm hai cái bánh bao đi!】 Bánh bao chưa lấy được, đã bị chủ quán bắt quả tang. Trong lúc nguy cấp, tôi ôm lấy người đàn ông lạ mặt bên cạnh hét lên: "Ba! Ba ơi! Cuối cùng con cũng tìm được ba rồi!" Chủ quán không tin. "Đồ tạp chủng như mày làm gì có ba?" Người đàn ông phất tay, hất văng hắn ta ba mét. "Mày điếc à? Không nghe thấy nó gọi ta là ba sao?" Đạn mục: 【Ghê thật, ôm nhầm phải đại phản diện.】
Cổ trang
0
Thu Nga Chương 12