Thật sự ngươi từng thích qua ta sao...
Dù giọng khẽ nhỏ, nhưng ta vẫn nghe được tiếng lẩm bẩm của hắn.
"Chuyện giữa ta cùng Quy Vu, ngươi đều đã rõ. Theo lẽ thường tục, ta quả thật không trong sạch."
"Phỉ! Lẽ thường tục gì chứ!"
Lưu Giai Minh vội vàng ngắt lời ta.
"Hôm đó nghe được lời của Chiêu Hoa, tim ta đ/au như c/ắt! Ngay lúc ấy ta nghĩ, ngươi ở trong hang q/uỷ ấy chịu khổ nhiều năm, ta lại hiểu lầm, oán h/ận ngươi, sao có thể như thế? Hàn Quy Hảo, rõ ràng cùng ta là một."
Cùng chung kẻ th/ù, cùng chí hướng, từ đầu đến cuối, chưa từng thay đổi.
"Ngươi có thể chọn lại lần nữa, lần này ta nhất định tôn trọng ý nguyện của ngươi. Ngươi có nguyện cùng ta kiến tạo một thái bình thịnh thế mới không?"
Nghe qua, đây là nhiệm vụ gian nan vô cùng.
Nhưng bàn tay hắn đưa về phía ta lại r/un r/ẩy, toàn thân căng thẳng trông có phần đáng yêu.
Câu hỏi lúc nãy, có thể đáp lại rồi.
"Ta thật sự thích ngươi."
Ta nắm lấy tay hắn.
"Sẽ bù cho ta một đại hôn lễ chứ?"
Hắn lập tức siết ch/ặt tay ta, sợ ta hối h/ận.
"Bù một cái thật lớn! Khai quốc tân hôn! Ta có tiền riêng! Đều cho ngươi hết!"
Tất cả vạn vật, đều quy về ta.
Chân trời là ráng chiều, cùng tương lai rực lửa.
Ngoại truyện
1
Theo quân rồi, Hàn Quy Uyển mới biết, nguyên lai khởi nghĩa cũng có phân biệt.
Quân Lưu gia này chất phác nhiệt tình, nghiêm giữ quân kỷ, đối đãi với nữ tử yếu đuối không nơi nương tựa lại càng ân cần.
Nàng từ nhỏ giỏi tính toán, liền vào phòng kế toán giúp việc sổ sách.
Dù số liệu phức tạp đến đâu, đến tay nàng lách cách một hồi, chốc lát đã có đáp án. Quản sự khen nàng thông tuệ ôn nhu, ngày Thất Tịch còn tặng nàng bông hoa cài đầu.
Ở nơi này, dù chỉ là Hàn Quy Uyển tầm thường, cũng có người yêu thích.
Tiếc thay cảnh đẹp chẳng dài, Lưu Giai Minh chỉ hỏi thăm mấy câu về tỷ muội trong nhà nàng, mọi thứ liền đổi thay.
Nàng bị Chiêu Hoa quận chúa để mắt tới.
Đầu tiên là chuyện nàng từng làm thiếp của địch quân bị truyền khắp nơi.
Kẻ kia ngang ngược vô đạo, gây th/ù chuốc oán, làm tiểu thiếp của hắn, sao có thể là người tốt?
Sau đó, những chi tiết nàng nịnh hót kẻ kia, bị làm nh/ục thế nào cũng bị đồn đại, như thật như mơ.
Quản sự đòi lại bông hoa, ánh mắt phức tạp bảo nàng, phòng kế toán không thể ở nữa, ra nhà bếp đi.
Nhà bếp toàn phụ nữ đáo để, tay đầu bếp chính một nhát d/ao ch/ém xuống, bất kể chim muông thú hoang, gân cốt đều đ/ứt.
Giọng cũng lớn, hét một tiếng khiến Hàn Quy Uyển ù cả tai.
Nàng không biết nhóm lửa, cũng chẳng lật được chảo, chỉ có thể siêng năng phụ việc, tránh gây phiền phức.
Nhưng dù vậy, Chiêu Hoa quận chúa vẫn không buông tha. Chưa đầy mấy ngày, Hàn Quy Uyển đã thấy thị nữ của Chiêu Hoa kéo đầu bếp dặn dò hồi lâu, xong liếc nàng đầy kh/inh bỉ rồi bỏ đi.
Nàng như rơi vào hầm băng.
Nơi này cũng không dung thân, nàng nên đi về đâu?
Hàn Quy Uyển vốn chẳng phải người lạc quan. Nàng nhút nhát, yếu đuối, gặp việc chỉ biết nhẫn nhịn.
Bị đích mẫu hành hạ thì nhẫn, bị đàn ông đ/á/nh m/ắng cũng nhẫn.
Giờ đây không chịu nổi, không nhẫn được nữa.
Hình như chỉ còn cách ch*t.
Nàng rửa xong rổ rau cuối cùng trong đêm tối, vừa lau nước mắt vừa đi lên núi sau, nơi ấy có con sông dài đủ nhấn chìm Hàn Quy Uyển không còn trinh bạch.
Nhưng chưa kịp nhảy xuống, đôi bàn tay to lớn đã nắm ch/ặt cổ áo lôi nàng lại.
"Muốn ch*t hả!"
Giọng lớn khiến tai nàng ù đi.
"Mới đến mấy ngày đã muốn đổ tội cho bọn ta sao!"
"Không phải! Xin lỗi!"
Nàng liên tục xin lỗi, đầu bếp lôi nàng về doanh trại, ấn xuống ghế, bày bát đũa, món khoai tây cà tím thịt bằm hầm nhừ đặt trước mặt.
"Ăn đi!"
"Vâng ạ."
Hàn Quy Uyển cầm đũa xới cơm, nước mắt tuôn như mưa.
"Ăn no vào! Còn bao nhiêu bát đĩa phải rửa! Ngươi ch*t rồi ai làm?"
"Vâng!"
Có lẽ vì cơm ngon quá, hoặc không muốn ch*t rồi còn phiền người khác.
Đợi đến khi Hàn Quy Uyển tỉnh ngộ, nàng đã rửa hết rổ rau này đến rổ khác, cọ hết ngày này qua ngày nọ, rất lâu không nghĩ đến chuyện t/ự v*n nữa.
2
Hàn Quy Như hiểu rõ, mình là kẻ á/c.
Son phấn dưỡng nhan nuôi nàng thấm đẫm m/áu lệ dân nghèo.
Mẫu thân yêu nàng như trứng mỏng ngoảnh mặt đi, có thể khiến thiếp thất sau viện ch*t không toàn thây.
Đại ca yêu nàng nhất lại là sát tinh giáng thế, nhuốm đầy m/áu tươi vẫn không quên m/ua hoa cho nàng.
Thật trái ngược.
Thế giới Hàn Quy Như chia đôi, một nửa là sự che chở nâng niu của mẫu thân huynh trưởng, một nửa là tiếng khóc than ai oán của chúng sinh.
Nàng khuyên, cầu huynh trưởng đừng làm việc x/ấu, tích chút đức.
Nàng cũng chất vấn th/ủ đo/ạn của mẫu thân, còn muốn cùng tỷ muội trong nhà tương trợ.
Mẫu thân huynh trưởng đều khen nàng hiểu chuyện, có tấm lòng từ bi.
Nhưng ở nơi nàng không quản tới, họ vẫn làm theo ý mình.
"Vậy ta cùng chung huyết mạch, cũng là kẻ á/c sao?"
Hàn Quy Như không cam lòng thừa nhận.
Nàng càng trầm mặc lãnh đạm, không đeo trang sức quý, không ăn mỡ thịt, phòng ốc trống trơn, cũng chẳng cần hư vinh bề thế.
Nàng cố gắng bảo đảm cuộc sống hậu viện tỷ muội, chuyện của huynh trưởng, không ngại khuyên nhủ hết lần này đến lần khác.
Nếu không có hai người kia kéo chân, nàng hẳn cũng xứng là người tốt?
Nhưng Hàn Thế Nhân sớm cho nàng một đò/n chí mạng.
Năm ấy nàng chín tuổi, Hàn Quy Vu và Hàn Quy Hảo vừa tròn tám.
Vị huynh trưởng tốt đẹp của nàng, đã gi*t ch*t hai muội muội đồng phụ dị mẫu.
Hàn Quy Như không tin nổi vào tai mình.
Sao có thể? Sao nỡ lòng!
Sự việc sau đó dù Hàn Quy Hảo may mắn thoát ch*t, nhưng rốt cuộc là đại s/ỉ nh/ục, gia đình bàn bạc, cho rằng Hàn Quy Hảo ch*t đi thì yên ổn hơn.