“Ta cùng nương nương ngươi đấu đ/á tám năm, hậu cung này quá lạnh lẽo. Khi nàng ấy còn tại thế, ít nhất ta còn cảm thấy mình đang sống.”
Nói đến đây, ta có chút ngại ngùng, giọng càng lúc càng nhỏ dần: “Hôm đó trở về cung, ta một mình uống hết một vò rư/ợu, khóc một trận thảm thiết.”
Hắn trầm mặc hồi lâu, khẽ nói:
“Nhi thần cũng khóc. Nhưng không dám để người khác nhìn thấy.”
Ta băng bó xong, vỗ nhẹ đầu hắn:
“Về sau muốn khóc cứ khóc. Ở chỗ bổn cung này, không ai dám chê cười ngươi.”
Hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe.
Rồi nước mắt từng giọt lăn dài, ban đầu lặng lẽ, sau thành tiếng nấc nghẹn, cuối cùng gào khóc thảm thiết.
Như muốn trút hết những oán h/ận, kh/iếp s/ợ, bi thương tích tụ hơn nửa năm qua.
Ta ôm ch/ặt hắn, tay nhẹ nhàng vỗ về lưng.
Khóc đi, khóc hết ra sẽ đỡ hơn.
9
Năm Tiêu Cảnh Trừng bảy tuổi, trong cung xảy ra đại sự.
Nhị hoàng tử yểu mệnh qu/a đ/ời.
Nói là phát bệ/nh đột ngột, chỉ một đêm đã mất người.
Nhưng ta rõ rành rành, đứa bé ấy thân thể vốn khỏe mạnh, ba ngày trước còn chạy nhảy đuổi bướm trong ngự hoa viên.
Hoàng đế nổi trận lôi đình, hạ lệnh điều tra tận cùng.
Tra xét mãi, manh mối đều chỉ về phía Lý quý phi.
Bởi vì mẫu thân của Nhị hoàng tử là Lưu tần, nửa năm trước từng tranh chấp với Lý quý phi vì một tấm gấm vân.
Lý quý phi kêu oan, quỳ suốt một ngày trước thư phòng.
Cuối cùng vì chứng cứ bất túc, sự việc bất đắc dĩ bỏ qua.
Nhưng những kẻ trong cung đều hiểu như in.
Đêm ấy, Tiêu Cảnh Trừng gặp á/c mộng, ôm gối chạy đến ngoài tẩm điện của ta.
Ta nghe thấy động tĩnh, mở cửa liền thấy hắn đứng giữa làn gió lạnh, chân trần, gương mặt tái nhợt.
“Gặp á/c mộng rồi à?”
Hắn gật đầu: “Mơ thấy... mơ thấy có người muốn bóp cổ nhi thần.”
Ta kéo hắn vào trong phòng, nhét vào chăn ấm:
“Yên tâm, có bổn cung ở đây, không ai động được đến ngươi.”
Hắn co rúm trong lòng ta, thân thể vẫn r/un r/ẩy.
“Nương nương, Lý quý phi thật sự hại ch*t Nhị hoàng huynh sao?”
“Không biết.” Ta nói thật, “Nhưng trong cung, những chuyện như thế, thật giả khó lường, ai nói được rõ.”
“Vậy... bà ấy cũng sẽ hại nhi thần sao?”
Ta cúi nhìn hắn.
Đứa trẻ bảy tuổi đã hiểu thế nào là t/ử vo/ng, thế nào là hiểm nguy.
“Bà ta dám!” Ta cười lạnh, “Lý quý phi nếu dám động đến một sợi tóc của ngươi, bổn cung sẽ bắt con trai bà ta ch/ôn theo!”
Tiêu Cảnh Trừng ngước mặt nhìn ta:
“Vì sao nương nương đối với nhi thần tốt như vậy?”
Ta gi/ật mình.
Đúng vậy, vì sao chứ?
Chẳng phải đã nói sẽ hành hạ con trai Thẩm Thanh Hoan sao?
Sao giờ lại thành bảo bọc chiến lợi phẩm rồi?
Ta vụng về tìm một lý do gượng gạo: “...Bởi vì mẹ ngươi n/ợ ta quá nhiều. Ngươi phải sống, mới từ từ trả được.”
Hắn chớp chớp mắt, bỗng cười:
“Vậy nương nương muốn nhi thần trả bao lâu?”
“Một đời.”
“Tốt.” Hắn nhắm mắt, cọ cọ vào lòng ta, “Đã hứa đấy, một đời.”
10
Năm Tiêu Cảnh Trừng tám tuổi, biên ải báo nguy cấp.
Phụ thân và huynh trưởng của ta dẫn quân xuất chinh, trước lúc lên đường ta về thăm phủ tướng quân một lần.
Phụ thân tóc đã bạc quá nửa, vỗ vai ta nói:
“Vân Thư, nếu phụ thân không trở về, con nhớ chăm sóc tốt cho bản thân.”
Huynh trưởng cũng cười: “Đừng lo, huynnh nhất định đ/á/nh bọn man tộc về quê hương chúng.”
Ta đỏ mắt gật đầu.
Trở về cung, ta đóng cửa phòng uống rư/ợu suốt đêm.
Tiêu Cảnh Trừng đến gõ cửa, ta không mở.
Hắn ngoài cửa nói: “Nương nương, nhi thần mang canh giải rư/ợu cho người.”
“Cút!”
“Còn có táo nghiền nhà người thích ăn nhất.”
“...Vào đi.”
Hắn đẩy cửa bước vào, thấy ta ngồi giữa đống vò rư/ợu ngổn ngang, mắt sưng như trái đào.
Hắn đặt khay xuống, đến ngồi cạnh ta.
“Nương nương nhớ nhà sao?”
Ta uống ực ngụm rư/ợu: “Nhớ cái gì. Bổn cung đang nghĩ, nếu phụ huynh không trở về, Vương gia chỉ còn mỗi ta.”
Tiêu Cảnh Trừng trầm mặc một lát, đột nhiên nói:
“Còn có nhi thần.”
Ta quay đầu nhìn hắn.
Thiếu niên tám tuổi, đã cao quá bờ vai ta.
Nét mặt đã mở mang, thoáng thấy bóng dáng Thẩm Thanh Hoan, nhưng ánh mắt kiên định, càng giống hoàng thượng hơn.
“Nhi thần do nương nương nuôi dưỡng,” hắn nghiêm túc nói, “cũng tính là một nửa nhà họ Vương.”
Ta mũi cay, suýt nữa lại khóc.
“Tiểu tử, ai cần ngươi tính nửa họ Vương.”
“Vậy tính cả đi.” Hắn thuận miệng đáp, “Đợi sau này nhi thần ra phủ riêng, sẽ đón nương nương đến ở. Chúng ta không ở trong cung nữa, ra ngoài hoàng cung, muốn ăn gì ăn nấy, muốn chơi gì chơi nấy.”
Ta cười, xoa đầu hắn:
“Đây là ngươi nói đấy.”
“Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy.”
Đêm hôm ấy, chúng ta ngồi bên cửa sổ ngắm trăng.
Tiêu Cảnh Trừng nói: “Nương nương, đợi nhi thần lớn lên, nhất định bảo hộ tốt người, bảo hộ Vương gia.”
Ta chọc trán hắn: “Ngươi trước hết bảo hộ chính mình đi.”
“Bài tập làm xong chưa? Võ công luyện tốt chưa? Hôm qua thái phó còn nói văn chương ngươi viết như giẻ rá/ch.”
Hắn x/ấu hổ cười:
“Vậy nhi thần về làm văn.”
“Đi đi.”
Hắn đi đến cửa, lại ngoảnh đầu:
“Nương nương, đừng uống nhiều rư/ợu, hại thân thể.”
“Biết rồi, lắm lời.”
Cửa đóng lại, ta ngắm ánh trăng ngoài cửa sổ, đột nhiên cảm thấy.
Nuôi một đứa trẻ dường như... cũng không tệ lắm.
11
Hôm phụ thân và huynh trưởng khải hoàn, cả kinh thành tưng bừng.
Ta đứng trên thành lầu, nhìn đoàn quân hùng dũng tiến vào thành.
Phụ thân cưỡi ngựa, giáp sắt nhuộm m/áu, nhưng xươ/ng sống vẫn thẳng tắp.
Huynh trưởng đi phía sau, vẫy tay với ta.
Ta cười, cười đến rơi lệ.
Tiêu Cảnh Trừng đứng bên cạnh, khẽ nói:
“Nương nương, ngoại tổ phụ và đại cữu cữu thật oai phong.”
“Đương nhiên.” Ta lau nước mắt, “Người nhà họ Vương chúng ta, ai nấy đều là anh hùng.”
Trong yến tiệc khải hoàn, hoàng thượng tự tay rót rư/ợu mời phụ thân ta.
Bá quan nịnh hót, lời tâng bốc như sóng cuộn.
Sắc mặt Lý quý phi khó coi như nuốt phải ruồi.
Tiệc qua nửa chừng, Tiêu Cảnh Trừng đột ngột đứng dậy:
“Phụ hoàng, nhi thần muốn vì ngoại tổ phụ và đại cữu cữu múa ki/ếm chúc mừng.”
Cả điện xôn xao.
Hoàng tử tám tuổi công khai múa ki/ếm, đây là việc chưa từng có.
Hoàng thượng hứng thú: “Ồ? Ngươi còn biết múa ki/ếm?”
“Do Vân nương nương dạy.”
Hoàng thượng nhìn ta, ta gật đầu.
Tiêu Cảnh Trừng bước đến giữa điện, tiếp nhận thanh mộc ki/ếm từ thái giám.
Hắn hít sâu, khởi thức, dang tay, xoay người, ch/ém đ/âm.
Động tác còn non nớt, nhưng từng chiêu thức đã có dáng vẻ uy nghiêm.
Là Vương gia ki/ếm pháp ta dạy.
Trong điện im phăng phắc, tất cả đều dõi mắt nhìn hắn.
Ánh đuốc soi rọi khuôn mặt non nớt đầy chuyên tâm, mồ hôi lăn dài từ thái dương.
Chiêu thức cuối cùng thu ki/ếm, hắn quỳ một gối:
“Cung chúc ngoại tổ phụ, đại cữu cữu đại thắng khải hoàn!”
Tiếng vỗ tay như sấm dậy.