12
Tôi và Giang Tự cùng đứng sững giữa phòng.
Thật khó diễn tả cảm giác chua xót khó tả đang trào dâng.
Giang Tự ôm ch/ặt tôi, mắt nhắm không nổi cả đêm.
Tôi cũng hiếm khi nào mất ngủ đến thế.
Đến tận sáng sớm, tôi nghe thấy anh vẫn không kìm được.
Lén ra ngoài gọi điện cho Giang Trì.
Tôi nghe thấy, người đàn ông vừa hứa sẽ sống tốt với tôi.
Giờ lại đang khẩn khoản nài nỉ em trai:
- A Trì, anh thật sự không muốn cả đời lỡ làng với cô ấy.
- Em giúp anh lần này đi.
- Yên tâm, Ôn Ninh ngốc lắm, không nhận ra em đang giả anh đâu.
- Còn nhớ không? Trước đây cô ấy từng nhầm chúng ta một lần rồi.
- Bên Ôn Linh cũng chưa gặp em, dù anh thay em vài ngày, cô ấy cũng không phát hiện đâu.
- Anh xin em, chỉ một tuần thôi, một tuần là được, anh chỉ muốn không còn nuối tiếc...
Anh nài nỉ đến khi mặt trời lên cao.
Giang Trì cuối cùng đồng ý giả làm anh trai để ổn định tinh thần cho tôi.
Khoảnh khắc ấy, tôi và Giang Tự thở phào nhẹ nhõm.
Giang Trì chính là 07.
Đêm đầu tiên gặp mặt, tôi đã nhận ra.
Khi cậu ấy đẩy cửa phòng VIP lên, tay áo khoác vén lên.
Tôi nhìn thấy rõ vết s/ẹo trên cổ tay trái.
Vượt qua đám đông ồn ào.
Tôi đờ đẫn nhìn vào đôi mắt đang nheo cười.
Như thể đột nhiên quay về mùa hè oi ả ch/áy bỏng năm ấy.
- Em tên gì?
Tôi cẩn thận hỏi.
Chàng trai chỉ cười nhếch mép đầy kiêu ngạo.
Không bao giờ trả lời.
Giờ đây.
Cậu ấy từng bước tiến về phía tôi.
Vẫn nụ cười ngạo nghễ phóng khoáng.
- Ôn Ninh, chào em.
Cậu ấy nói:
- Anh là Giang Trì.
- Trì là đến muộn.
Tôi đứng im nhìn cậu ấy, khoảnh khắc ấy quên mất cả thở.
- Vô lễ.
Giang Tự bên cạnh nhíu mày, đ/á nhẹ vào chân em trai:
- Gọi chị dâu đi.
- Ừ.
Gã kia lại vén mắt, lười nhạt gọi tôi:
- Chị dâu.
Giang Tự nói không sai.
Nuối tiếc vì yêu mà không được thời trẻ.
Chỉ khi thật sự có được.
Mới buông bỏ được.
13
Sau khi đắp chăn cho tôi, Giang Tự ra ngoài tìm Giang Trì.
Trong phòng ngủ vắng lặng, tôi gọi cho chị gái.
Chị bị tôi đ/á/nh thức, nhưng không hề nổi gi/ận.
Câu nói đầu tiên khiến tôi quên hết dự định:
- Em định nói chuyện Giang Trì đúng không?
Giọng Ôn Linh còn khàn vì ngái ngủ, nhưng nói chuyện rất rõ ràng.
Tôi im lặng giây lát, sau đó khẽ gật đầu.
- Đúng rồi, chị biết ngay mà.
Ôn Linh hừm một tiếng, ngáp dài nói:
- Yên tâm đi.
- Dù sao hắn cũng từng là người em thích, làm gì chị cũng không cư/ớp của em đâu.
- Sau hai tuần quan sát, chị sẽ lập tức gửi đơn phản đối lên trung tâm kết đôi.
- Không phải...
Nhắc đến chuyện Giang Tự và Giang Trì đổi vai, tôi hơi ngượng ngùng.
Nhưng vẫn ấp úng thú nhận sự thật.
Đầu dây bên kia im lặng mấy giây.
Sau đó văng một câu ch/ửi thề:
- Hai thằng khốn này đùa à!
- Chị, chị nói nhỏ thôi...
Chuyện này thật không hay ho gì.
Ôn Linh cười lạnh:
- Em cũng biết x/ấu hổ đấy à.
- Vậy sao còn nuông chiều Giang Tự thế?
Tôi phản bác:
- Không phải nuông chiều...
Là tự bản thân tôi, trong lòng vẫn còn nuối tiếc.
Tôi nghĩ, đời mình phải có lần được sở hữu thứ mình yêu thích chứ.
Nếu toàn là nuối tiếc.
Thì quá bi thảm.
- Chỉ bảy ngày thôi, chị.
Tôi nghẹn giọng.
Bảy ngày là đủ.
Dù là giả dối.
Ít nhất, cũng từng có được.
Ôn Linh trầm mặc rất lâu.
Cuối cùng, thở dài đồng ý.
- Thôi.
- Nói thật thì mối duyên n/ợ giữa em và Giang Tự, cũng tại chị.
Ôn Linh khó xử thú nhận.
Hồi đó khi c/ứu Giang Tự bị dị tộc vây khốn trong sa mạc, chị cố ý để lại tên tôi.
- Chị tưởng hắn là 07 đó, nhìn giống thế.
- Lúc ấy tình thế nguy cấp, chị nghĩ tạo cơ hội cho hai người nên bảo người ta nói với hắn rằng người c/ứu là em.
- Chị lú lẫn rồi.
- ...Xin lỗi em, Ôn Ninh.
- Lại để em vì chị mà chịu thiệt thòi.
Chị gái tôi cúi đầu đầy áy náy:
- Em muốn giữ hắn bao lâu cũng được.
- Bên Giang Tự, chị sẽ giả vờ không biết.
Như tấm thẻ năm xưa chị đưa cho tôi.
Ôn Linh lại một lần nữa đền bù cho tôi.
Nắm ch/ặt điện thoại, tôi nhắm mắt lại.
Lâu lắm sau mới thở ra.
Lại nói với chị câu ấy:
- ...Cảm ơn chị.
Nuối tiếc vì yêu không được có thể buông bỏ.
Nhưng nỗi tiếc nuối giữa tôi và chị gái.
Đã ngấm sâu vào từng thớ thịt chung dòng m/áu.
14
Trời sáng rõ, tôi nghe thấy tiếng cửa phòng ngủ mở ra.
Mùi hương gỗ lê quen thuộc ùa vào mũi.
Không có mùi khói bạc hà như trên người Giang Tự.
Sạch sẽ và dễ chịu.
Tôi nhắm mắt nắm ch/ặt mép chăn, kìm nén trái tim đ/ập lo/ạn nhịp.
Người đến chỉ lặng lẽ ngồi xuống giường, đuôi ve vẩy trên chăn.
Mãi không động đậy.
Tôi nghĩ, Giang Trì cũng đang cảm thán hành động của mình đi/ên rồ thế nào.
Giả làm anh trai để an ủi chị dâu?
Thật không giống ai.
Nhưng một lúc sau, cậu ấy thở dài.
Rồi nhẹ nhàng đặt tay lên vai tôi.
Dịu dàng gọi:
- Vợ.
- Dậy đi nào.
Tôi từ từ mở mắt.
Bất ngờ đối diện ánh mắt cuồ/ng nhiệt th/iêu đ/ốt khác thường.
Đôi mắt đẹp đa tình ấy đang chăm chú nhìn tôi.
Tình ý trong mắt sôi trào, đầy ắp sắp tràn ra.
Giang Trì đóng vai người tình rất giỏi.
Cậu ấy dịu dàng gọi tôi là vợ.
Rồi quỳ bên giường, cẩn thận mang tất cho tôi.
Làm những việc ấy, khóe miệng cậu vẫn nở nụ cười.
Chiếc đuôi phía sau vô thức ve vẩy vui sướng.
Tôi không khỏi hoảng hốt.
Giang Trì làm quá tự nhiên.
Tự nhiên như thể, cậu ấy đã diễn tập cảnh này hàng ngàn lần trong đầu.
Nên cậu ấy đang đóng vai người yêu, chứ không phải diễn Giang Tự.
Cậu không biết.
Giang Tự sẽ không dỗ tôi dậy, không mang tất cho tôi.
Cũng không để ý món tôi thích trong bữa ăn, lập tức đưa đến trước mặt.
Cậu ấy thật sự là diễn viên tồi.
Nhưng tôi sẵn lòng đắm chìm trong màn trình diễn đầy sơ hở ấy.
Tối đến, Giang Trì lái xe đón tôi tan làm.
Mấy thực tập sinh mới trong phòng thí nghiệm trố mắt nhìn tôi, xuýt xoa:
- Chị Ninh hôm nay đẹp thế!
- Anh trai chị đúng là người tình lý tưởng!
Giang Trì đứng dựa xe, mỉm cười nhìn tôi.
Ánh mắt ấm áp dịu dàng.
Nhưng khi tôi bước đến gần.
Cậu ấy đột nhiên cúi người thì thầm:
- Chị dâu.
- Em thật sự...
- Rất nhớ chị.
Tôi gi/ật mình ngẩng đầu.
Đối diện ánh mắt ch/áy bỏng không che giấu.
Tôi đột nhiên nhớ đến.
Cái đêm đầu tiên gặp mặt năm đó.
Chàng trai kiêu ngạo cũng từng nhìn tôi bằng ánh mắt như vậy.
Nhưng lúc ấy, tôi nhầm lẫn.
Tưởng rằng đó là tình cảm dành cho chị gái mình.
Giờ mới hiểu.
Cậu ấy luôn nhìn tôi bằng ánh mắt ấy.
Chỉ là tôi không bao giờ dám tin.
Mình xứng đáng được yêu như thế.