Trong đầu bỗng hiện lên hình ảnh Tạ Diễn. Chiếc xe hắn lái chính là mẫu Bugatti. Tiếc thật, vẫn chưa kịp đòi hắn thử một lần trên xe. Thấy tôi đờ đẫn, Chu Trạch Xuyên búng tay. "Hôm nay sao chán đời thế, chồng cô có bồ rồi hả?" Tôi nghẹn lời. Gi/ận dữ quát: "C/âm mồm, hai đứa tôi vẫn ổn! Anh tìm tôi có việc gì?" Tôi quá hiểu tính cách vô sự bất đáo tam bảo điện của hắn. Quả nhiên, Chu Trạch Xuyên cười hề hề giơ tay. "Cho v/ay tiền khởi nghiệp!" Tôi sửng sốt: "Nhà anh cũng phá sản rồi?" Hắn cáu kỉnh: "Đừng giở trò trù ếm! Tôi chỉ muốn chứng minh với ai đó rằng tôi không phải thằng công tử ăn bám vô tích sự!" Tôi: "..." Cãi nhau vài câu nhưng cuối cùng vẫn đưa tiền cho hắn. Chu Trạch Xuyên vốn keo kiệt. Nhưng sau khi nhà tôi xảy ra biến cố, hắn đem hết tiền tiết kiệm giúp tôi trả n/ợ. Món n/ợ tình nghĩa này tôi mãi khắc ghi.

7

Vừa từ chối lời đề nghị đưa về của Chu Trạch Xuyên, điện thoại tôi đổ chuông. Nhìn thấy tên người gọi, tôi hơi ngạc nhiên. Là cô giúp việc đến dọn dẹp hàng tuần. Cô nói Tạ Diễn say khướt, không biết xử lý thế nào. Tôi vội lái xe về nhà. Đồng thời cũng thắc mắc. Hôm nay đâu phải ngày cô ấy đến? Bước qua cửa, tôi khẽ ngửi thấy mùi nước hoa nữ tính. Hương hoa nhài, mùi lạ hoắc. Hóa ra hắn thật sự đã đưa nữ chính về đây. Phòng khách chỉ bật một chiếc đèn ngủ vàng vọt. Ánh sáng mờ ảo phủ lên đôi mày đang nhíu ch/ặt của Tạ Diễn. Hắn dựa vào sofa, mùi rư/ợu nồng nặc át đi hương gỗ thông quen thuộc. Đuôi mắt ửng đỏ vì men say. Hai chiếc cúc áo bật tung, để lộ xươ/ng quai xanh phập phồng. Vị trí tôi thích cắn nhất. Nhìn hắn hồi lâu, lòng tôi chợt se lại. Đồ đàn ông đổ vỡ đỉnh cao thế này sắp không còn thuộc về tôi nữa rồi. [Nữ chính sắp ra nước ngoài công tác nên nam chính mới uống rư/ợu giải sầu chăng?] [Không sao, sắp tới hai người sẽ thổ lộ tình cảm, sau khi nhận ra trái tim mình nữ chính sẽ ở lại.] [Cô vợ cũ cứ nhìn chằm chằm nam chính, không định lao vào ôm ấp đấy chứ?] [Đừng đụng vào nam chính, người ấy là của nữ chính!] Tôi đảo mắt. Giờ tôi vẫn là vợ hắn, sao không đụng được? Cấm tôi động vào, tôi càng muốn động! Thế là tôi vả một cái rõ đ/au vào mặt Tạ Diễn. Tạ Diễn nhíu mày, từ từ mở mắt. Ánh mắt còn mơ màng của hắn khiến tôi bỗng thấy có lỗi. "Ngủ trên sofa dễ cảm lắm, để tôi lấy nước cho anh." Nói rồi tôi chuồn thẳng. Phía sau vang lên giọng khản đặc: "Anh muốn uống trà cúc." Tôi chững lại. Trà cúc là mật hiệu ngầm giữa hai chúng tôi. Chỉ cần tôi đặt ấm trà cúc trước mặt, hắn tự hiểu phải cởi thắt lưng. Tôi giả vờ không nghe thấy, vẫn rót nước lọc. Tạ Diễn cầm ly nước nhưng không uống. Ánh mắt hắn sâu thẳm, thoáng nét tiều tụy. Hắn khẽ hỏi: "Mấy ngày nay em chơi vui không?" Tôi bặm môi, cúi đầu đáp: "Vui." Hắn cười khẽ: "Vậy thì tốt." Tạ Diễn đứng dậy về phòng, nhưng loạng choạng suýt ngã. Chưa kịp suy nghĩ, tôi đã đỡ lấy hắn. Gần như toàn bộ cơ thể hắn đ/è lên ng/ười tôi. Hơi thở phảng phất bên tai - điểm nh.ạy cả.m của tôi. Người tôi bỗng mềm nhũn. Bàn tay nóng bỏng của Tạ Diễn áp vào eo, ngón tay nhẹ nhàng xoay vần. Tôi rên lên thống thiết. Vừa x/ấu hổ vừa tức gi/ận. "Tạ Diễn!" Hắn kéo tay tôi luồn dưới lớp áo. Đầu dựa vào cổ, hơi thở ngày càng gấp. "Vợ à..." Giọng nói như có móc câu, khiến tim tôi ngứa ngáy. Nhưng chúng tôi sắp ly hôn rồi. Thế này là gì đây?

8

Tôi đẩy hắn ngã ra, lạnh lùng: "Say rồi thì đi ngủ sớm đi." Vừa định rời đi, cổ tay đã bị nắm ch/ặt. Tôi ngã ập vào lòng hắn. Tạ Diễn ôm tôi thật ch/ặt. Chưa bao giờ thấy hắn dính dáng thế này! Tôi gi/ận dữ bảo hắn buông ra. Chỉ nghe thấy tiếng thở đều đều. Hắn ngủ mất rồi! Tôi giãy giụa, ch/ửi rủa hắn một hồi. Cuối cùng mệt lả, hai mắt díp lại. Từ từ chìm vào giấc ngủ trong vòng tay hắn. Nửa tỉnh nửa mê, cảm thấy có ai đang nói bên tai. Nghe không rõ, như đang mơ. "... Cơ thể anh không còn hấp dẫn em nữa sao?" Tôi thấy phiền, trở mình. Rất lâu sau, tôi nghe thấy tiếng thở dài khẽ. Sáng hôm sau tỉnh dậy, Tạ Diễn đã đi rồi. Tôi đi tắm. Phát hiện những vết muỗi đ/ốt đã biến mất. Chỗ bị cắn còn lưu lại mùi th/uốc mát lạnh. Không nghi ngờ gì, Tạ Diễn đã bôi th/uốc cho tôi. Tôi cúi xuống. Nỗi buồn cố tình lãng quên giờ mới trào dâng. Thật ra mấy ngày nay ở ngoài, tôi chẳng ngủ được. Đêm qua bên hắn, tôi lại an giấc lạ thường. Tôi nhớ lần đầu tiên sau khi ân ái, Tạ Diễn nói với tôi: "Khương Đồng, anh sẽ chịu trách nhiệm với em." Với hắn, tôi chỉ là nghĩa vụ. Hắn không yêu tôi. Điều này tôi quá rõ. Giờ hắn đã tìm được chân ái. Chúng tôi nên đường ai nấy đi. Dù sao những năm qua hắn đối xử với tôi rất tốt. Tôi không cần khiến hắn khó xử.

9

Nhưng Tạ Diễn đột nhiên trở nên bận rộn. Bận như trái đất không quay nếu thiếu hắn. Bận như Tạ thị sắp phá sản. Bận đến nỗi không có thời gian nói chuyện với tôi. Hai chữ "ly hôn" nghẹn trong cổ họng. Không tìm được cơ hội thốt ra. Lại một lần nữa nhìn theo bóng lưng vội vã của hắn. Những dòng bình luận chế giễu hiện lên. [Cô vợ cũ vẫn chưa hiểu ý nam chính sao? Người ta không muốn nói chuyện với cô đấy!] [Sớm tối đi về chỉ để ở bên nữ chính, ôi ngọt quá đi!] [Cô vợ cũ như thằng hề, tôi thấy mà ngại thay.] [Sao không tự giác đề cập chuyện ly hôn đi, nam chính chắc cũng đang đ/au đầu nghĩ cách nói đây.] Tôi phát ngán với mấy cái bình luận vớ vẩn này! Tức gi/ận xông thẳng vào thư phòng Tạ Diễn. "Tạ Diễn, em có chuyện muốn nói!" Mặt hắn thoáng sững sờ. Hắn hắng giọng, vội vã đưa mắt nhìn màn hình máy tính. "Anh biết rồi, tủ quần áo của em trống trơn. Ngày mai sẽ có người mang túi xách và váy mới nhất từ các hãng thời trang đến."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Phản Diện Kết Đôi Với Hai Alpha

Chương 7
Tôi là một beta hư hỏng. Sau khi bị ép buộc ghép đôi với hai alpha, ngày nào tôi cũng cắn tuyến thể của họ, hết ngủ với anh cả lại đến em trai. Tối nay, đang vùi mặt vào bờ ngực căng đầy của anh cả, bảo em trai rửa chân cho mình, bỗng nhiên một dòng bình luận lướt qua trước mắt: [Beta độc ác kia vẫn chưa biết đấy thôi, hai người bạn đời song sinh của hắn chính là công chủ, còn hắn chỉ là cái bia đỡ đạn do liên minh nhầm lẫn chỉ số tương hợp.] [Ăn cả cơm anh lẫn cơm em sướng thật, chẳng thấy hai ông chồng lạnh lùng căm ghét mỗi lần lên giường sao?] [Đợi đến khi chính thụ xuất hiện, chỉ số pheromone đạt 100%, tên vai vế này bị ruồng bỏ, điên loạn, phá sản rồi chết thảm.] Tôi giật bắn người, vội rút mặt khỏi bờ ngực thơm mềm. Anh cả lập tức khó chịu: "Sao không hít nữa?"
27.77 K
4 Mượn Âm Hậu Chương 5
6 Ác quỷ Chương 18
10 LỜI NÓI DỐI CUỐI CÙNG Chương 9: HẾT

Mới cập nhật

Xem thêm