Song tuyệt đối chớ nhận hắn, biết chưa?
Cảnh Hành đỏ hoe mắt gật đầu, khóc nức nở tựa kẻ ngốc.
- Đợi nhi thi đậu cử nhân, tất về thăm nương. Nếu đỗ tiến sĩ làm quan lớn, con xin nhậm chức ngoại phái đến Vị Thành, đoàn tụ cùng mẫu thân.
- Phải đấy, nương đợi con.
Từ khi ta trở thành nghĩa nữ của Thái hậu, phong làm Như Ý công chúa, liền có hộ tịch riêng. Em trai được ghi vào sổ hộ của ta.
Việc hộ tịch tự nhiên thuận lợi.
Mười năm sau, Cảnh Hành quả nhiên như lời hứa, đậu tiến sĩ, được bổ nhiệm làm quan ở Ngụy Thành... vùng lân cận.
Bởi triều đình nói phải tránh hiềm nghi, đó đã là chức vụ ta vận động hậu môn cho hắn.
Còn tên phụ thân bạc bẽo, hắn mất đi bảo bối, về nhà bị phu nhân trừng trị thậm tệ, đuổi khỏi gia môn. Lại vì đắc tội với ta - kẻ đắc sủng trước mặt Thái hậu - nên bị cách chức.
Sau khi Cửu Thiên Tuế đổ đài, tên tay sai này càng bị người đời kh/inh bỉ. Cuối cùng hắn cắn răng vào cung làm thái giám.
Nghe nói, lận đận nửa đời, mãi chỉ leo đến chức hầu bô yết hầu cho hoàng thượng.
13
Nửa đời còn lại, ta không lấy chồng, cũng chẳng chiêu rể.
Gặp chẳng hợp lòng, thà đơn thân còn hơn.
Xét cho cùng, trong vương triều phong kiến này, đàn ông nào chịu nổi chuyện nữ nhi hành y chữa bệ/nh.
Những kẻ vì bạc trắng mà trơ mặt đeo bám, ta cũng chẳng thèm nhìn.
Bởi vậy, ta đem hết tâm lực dốc vào y thuật, khẩn cầu hoàng thượng mở học đường y học cho nữ, dạy các cô gái đọc viết. Sau khi khai tâm, ai hứng thú có thể tiếp tục theo ta học y.
Kẻ không mặn mà, có thể hướng theo lối khác.
Nhà nghèo nuôi con gái khó nhọc, nhiều người cố ý bỏ trẻ trước cổng học đường. Ta đành ngậm ngùi nhận nuôi, hết lòng dạy dỗ.
Về sau, những đứa trẻ ấy dần trưởng thành thành danh y lừng lẫy, biên soạn y thuật của ta thành sách vở, lưu truyền hậu thế.
Những đứa trẻ không mặn mà y thuật nhưng say mê toán-lý-hóa, ta chỉ có thể vạch hướng đi đại khái, để chúng tự mình khám phá.
Xét cho cùng, chuyên môn của ta cũng chỉ là bệ/nh phụ khoa.
Nhưng ta tin rằng hạt giống lửa đã gieo xuống, ắt có ngày bùng lên thành đám ch/áy rừng.
(Toàn văn hết)