Không khí lặng đi hồi lâu, Triệu Minh An lại cất tiếng:

- Vị Lý cô nương này xuất thân từ gia đình lương thiện, vốn là biểu muội của phu nhân, hầu hạ bên cạnh phu nhân đã nhiều năm. Hôm nay mời nàng đến đây, chính là để nàng chỉ rõ xem phu nhân rốt cuộc có hay không một người huynh đệ đồng bào cùng mẹ?

Ta chậm rãi sửa lại:

- Không chỉ đồng bào, mà còn là song sinh long phụng.

- Ngươi...! - Triệu Minh An gi/ận đến nghẹn lời, thở gấp mấy hơi, gắng lắm mới nén được cơn thịnh nộ.

Lý Diệu Diệu nhìn ta, lại nhìn Triệu Minh An, lắc đầu rồi lại gật đầu.

Khách khứa vây quanh xì xào:

- Vừa lắc đầu lại gật đầu, ấy là ý gì?

Ta nhìn thẳng vào mắt Lý Diệu Diệu, khẽ mỉm cười:

- Lý cô nương, hãy suy nghĩ cho kỹ. Vừa rồi trước khi nàng đến, Triệu Thế tử một mực khẳng định ta chính là Văn Cẩm.

Sắc mặt Lý Diệu Diệu thoáng biến đổi. Trong chớp mắt, nàng đã quyết định xong.

- Minh lang, biểu tỷ quả thật có một người huynh trưởng song sinh, cũng chính là biểu ca của thiếp. Chỉ vì người ấy làm ăn nơi Giang Nam, ít khi về kinh thành, hầu như không ai biết đến sự tồn tại của người ấy.

Lời vừa dứt, tim Triệu Minh An đ/ập lo/ạn nhịp, đầu óc ong ong.

Hắn gi/ận đến mức muốn n/ổ tung.

- Đồ ng/u xuẩn! Không xem đây là lúc nào, còn mải tranh sủng với Tô Văn Cẩm!

Định Viễn hầu già đời mưu lược, sai quản gia mời hết khách khứa hiếu kỳ ra về.

Rồi quay sang ta, mặt lạnh như tiền:

- Bổn hầu bất luận ngươi là thân phận gì, đã vào làm của hồi môn của hầu phủ, đừng hòng mang đi nữa.

- Ồ, như thế ư? - Một giọng nói trong trẻo vang lên. Thái tử Điện hạ khoác áo bào huyền sắc, thong thả bước vào chính sảnh. - Cô vương lại không biết, danh môn Định Viễn hầu phủ lại có phong thái cường đạo sơn tặc như vậy.

Định Viễn hầu biến sắc.

Trong cuộc tranh đoạt ngôi vị, hắn đứng về phe Nhị hoàng tử, vốn bất hòa với phe Thái tử. Đến nỗi hôm nay đại sự nghênh thú của đích tử cũng không mời Thái tử.

Giờ khắc này, Thái tử không mời mà đến, tất có mưu đồ.

Hắn vội kéo Triệu Minh An hành lễ:

- Thần tham kiến Thái tử Điện hạ, không biết Điện hạ giá lâm có chỉ giáo gì?

- Chỉ giáo thì không dám. - Thái tử thần sắc bình thản. - Cô vương chỉ đến để nhận lại hồi môn của Tô cô nương.

- Cái... cái gì?! - Định Viễn hầu tưởng mình nghe nhầm.

Thái tử bước lên thượng tọa, vén áo ngồi xuống, nói với ta:

- Tô công tử, phiền ngươi đưa thư tay của muội muội ra cho Định Viễn hầu và Triệu Thế tử xem cho rõ.

Ta rút từ tay áo ra một phong thư, trải tờ giấy ra.

Trong chính sảnh, ánh nến sáng như ban ngày, khiến Định Viễn hầu và Triệu Minh An nhìn rõ từng chữ.

Triệu Minh An trẻ tuổi nóng nảy, đọc xong nội dung thư, đặc biệt thấy ấn chương và dấu tay ở cuối thư, mặt mày tái nhợt.

Hắn nghiến răng, mặt mũi dữ tợn:

- Tô Văn Cẩm! Ngươi thật đ/ộc! Dám đem một nửa hồi môn dâng cho triều đình, nửa còn lại giao cho Thái tử!

Định Viễn hầu không chịu nổi kích động, co gi/ật mấy cái rồi ngã vật xuống đất.

Phủ y đến rất nhanh, Định Viễn hầu bị trúng phong.

Nửa đời sau, hắn chỉ còn biết méo miệng lệch mồm, đại tiểu tiện không tự chủ, nằm liệt giường qua ngày.

Người Thái tử phủ làm việc cực nhanh, trong nháy mắt đã khiêng hết hơn 500 rương hồi môn đi.

Theo Thái tử rời Định Viễn hầu phủ, ta ngoảnh lại nhìn lần cuối.

Chỉ thấy Lý Diệu Diệu đến bên Triệu Minh An nói gì đó, kết quả bị hắn t/át một cái đ/á/nh ngã dúi xuống đất.

Ta thu hồi ánh mắt, khóe miệng nhếch lên.

Triệu Minh An cưới ta vốn là để lấy hồi môn dâng cho Nhị hoàng tử. Mong sau khi Nhị hoàng tử đăng cơ, Định Viễn hầu phủ lập được công phò long, trở lại vòng xoáy quyền lực.

Giờ đây, hồi môn không còn, vàng vạn lượng hứa dâng cho Nhị hoàng tử cũng không thực hiện được, Định Viễn hầu lại trúng phong, Triệu Minh An sao không hoảng, sao không h/ận?

Lúc này, người hầu được phái đi mời Lý Diệu Diệu đem tấm đệm giường trải ra.

Triệu Minh An nhìn thấy trên đó không có vết m/áu nào, mặt mày đen kịt.

Khi hắn lại nhìn Lý Diệu Diệu đang ôm mặt khóc lóc, trong mắt lóe lên tia đ/ộc á/c.

- Ta sống hai kiếp, luôn tưởng ngươi là cô gái hiền lương trong trắng. Hóa ra ngươi mới là đồ d/âm đãng! Mà ta, vì thứ tiện nhân như ngươi, toan tính hại Tô Văn Cẩm.

- Kết cục ta không chỉ hại chính mình, hại phụ thân, mà còn hại cả Định Viễn hầu phủ! Đồ tiện nhân, ngươi ch*t đi!

Mắt Triệu Minh An đỏ ngầu, hắn chộp lấy bình hoang trang trí, đ/ập liên hồi vào người Lý Diệu Diệu.

Người hầu sợ hãi, không ai dám ngăn cản.

Khi Triệu Minh An mệt lả ngồi phịch xuống, kẻ hầu gan lớn mới dám đến xem.

Lý Diệu Diệu toàn thân nhuộm m/áu, đầu bị đ/ập nát.

Kinh Triệu doãn nhanh chóng đến hiện trường. Nhân chứng vật chứng đầy đủ, Triệu Minh An công nhiên sát nhân, bằng chứng rành rành, tống giam thiên lao, đợi mùa thu xử trảm.

Đại lý tự lại tra ra, Nhị hoàng tử cùng Định Viễn hầu tham ô tiền c/ứu tế, số lượng lớn khiến bách tính oán gi/ận triều đình, gây lo/ạn dân lưu vo/ng phương Bắc.

Thánh thượng nổi gi/ận, giáng Nhị hoàng tử làm thứ dân, giam lỏng suốt đời trong phủ. Định Viễn hầu toàn phủ phát phối Ninh Cổ Tháp, nam tử vĩnh viễn không được nhập triều, nữ tử không được gả vào quan gia.

Định Viễn hầu được khiêng ra tiếp chỉ, vừa nghe xong thánh chỉ liền phun m/áu tắt thở.

Còn ta, vì công quyên tặng, được thánh thượng phong làm Văn Cẩm quận chúa, được tự lập nữ hộ.

Trước ngày về Giang Nam, Thái tử hỏi ta có muốn lưu lại làm Thái tử phi không.

Ta cười lắc đầu từ chối.

Triệu Minh An trong ngục dùng tuyệt thực u/y hi*p, nhất định phải gặp ta một lần.

Ta nghĩ, có chuyện nên kết thúc, bèn đến thiên lao một lượt.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đạn mộc nói với ta rằng, em họ gái này đến để cướp đoạt khí vận của ta.

Chương 14
Ta là đích công chúa duy nhất của Đại Thịnh triều, muôn vàn sủng ái đổ dồn vào một thân. Cho đến khi biểu muội Thẩm Nhu vào cung. Mẫu hậu ngày càng thiên vị. Bảo ta tâm địa hẹp hòi, không xứng làm đích công chúa. Phụ hoàng nói ta chỉ biết mách lẻo. Huynh đệ tỷ muội cũng ngày càng xa lánh. Ngay cả vị hôn phu từ thuở ấu thơ cũng giữa triều đình mắng ta độc ác, nhất quyết muốn cưới nàng. Ba năm trời, ta từ mỹ nhân trời ban rơi xuống thành trò cười của cả hoàng cung. Ngay cả cung điện ta ở hơn mười năm, cũng phải nhường ra vô điều kiện. Đang định tự vẫn, trước mắt bỗng hiện lên hàng hàng lớp lớp chữ: 【Thẩm Nhu đã kích hoạt hệ thống nữ chủ, vào cung là để cướp đoạt vận may của nguyên chủ.】 【Vĩnh Xuân cung về tay nàng ngày nào, chính là ngày tận số của nguyên chủ】 Đọc xong những dòng chữ này, ta đóng kín cửa Đông Thiên điện cả đêm. Sáng hôm sau, ta quỳ trước mặt Quý phi: 「Nương nương chẳng phải luôn mong có một đứa con sao? Ta làm con gái của nương nương, được chăng?」
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
1
Trường Ca Chương 7