Rõ ràng Q/uỷ Ca cũng nhận ra những con quái vật trong sân đều là hình nhân, hắn chuyển ánh mắt về phía cậu bé vẫn bước đi phía trước.
"Này, người lớn trong nhà đâu?"
Cậu bé dừng bước, quay đầu lại. Đột nhiên nhe răng cười: "Ch*t hết rồi."
Đèn trong nhà vụt sáng, tiếp theo là một người phụ nữ thấp bé chạy ra, miệng la lên: "Chưa ch*t, đứa này nói nhảm, đùa thôi mà!"
Người phụ nữ tóc tai bù xù, khuôn mặt tiều tụy, lóc cóc chạy đến đón tôi và Q/uỷ Ca. Khi đi ngang qua đứa trẻ, bà ta né người sang hướng khác, rõ ràng là sợ hãi.
Người phụ nữ nhiệt tình mời chúng tôi vào nhà. Trên giường trong phòng nằm một người đàn ông trung niên, hai mắt nhắm nghiền, bất động dưới chăn, h/ồn phách nhạt nhòa gần như trong suốt.
Bà ta vừa pha trà vừa mời ghế. Mồ hôi nhễ nhại sau một hồi bận rộn, chỉ khi chúng tôi kiên quyết yêu cầu, bà ta mới ngồi đối diện một cách bất an, ánh mắt tha thiết nhìn chúng tôi, khẽ hỏi: "Hai người có thể đưa tôi đi được không?"
5
"Mẹ, mẹ định bỏ con và bố lại, một mình ra ngoài hưởng lạc? Mẹ quên lời hứa với bố rồi sao?"
Cậu bé m/ù Tiểu Quân rõ ràng đã nghe thấy lời người phụ nữ, đứng ngoài cửa, đôi mắt trắng dã trống rỗng nhìn chằm chằm vào người phụ nữ mồ hôi nhễ nhại.
Người phụ nữ kêu "Á" một tiếng, nhảy dựng đến bên tôi, nắm lấy cánh tay tôi, dường như muốn núp sau lưng tôi.
"Tiểu Quân, Tiểu Quân, con tha cho mẹ đi, tha cho mẹ đi."
"Mẹ ơi, trước mặt người ngoài mẹ nói cái gì thế? Mẹ lại lên cơn rồi phải không?"
"Đừng gọi mẹ, ta không phải mẹ mày, ta không phải mẹ mày!"
Người phụ nữ hét lên, muốn chạy xuyên qua cửa để thoát khỏi căn phòng.
Nhưng bị Tiểu Quân - đứng ngay cửa cao bằng bà ta - túm lấy tóc. Người phụ nữ không kịp phản ứng, ngã ngửa ra đất.
Tiểu Quân ngồi xổm xuống quan tâm hỏi: "Mẹ chạy làm gì? Mẹ không nói sàn nhà mới lát, phải tiết kiệm, không được chạy nhảy lo/ạn xạ sao? Hahaha..."
"Á... á..." Người phụ nữ ôm đầu co rúm trên đất gào thét.
Căn phòng vang đầy tiếng hét kỳ quái của đàn bà và trẻ con.
Tôi nhíu mày, bịt tai lại, liếc Q/uỷ Ca: "Xem đủ rồi thì làm việc đi."
Hắn mới thong thả đứng dậy, túm cổ áo cậu bé lôi sang một bên.
Người phụ nữ nhân cơ hội lồm cồm bò dậy, chạy mất dép ra khỏi phòng khách, biến mất như chớp.
Tiểu Quân không đuổi theo, ngược lại thản nhiên nói: "Bà ta chạy không thoát đâu, lát nữa sẽ quay lại."
Lúc này, biểu cảm và giọng điệu của cậu ta chẳng khác nào người lớn.
Tôi vỗ vai cậu ta đang nhún nhảy vì cười: "Tiểu Quân, cậu mời chúng tôi đến nhà chỉ để xem màn kịch này thôi sao?"
Cậu ta dừng tiếng cười rợn người, ngoảnh mặt nhìn tôi: "Tôi muốn mời ngươi tiếp mạng."
6
Tôi và Q/uỷ Ca cùng nhìn về phía người đàn ông nằm trên giường.
"Hắn thoi thóp tàn hơi, tiếp một năm chỉ sống được một tháng, không đáng."
Tiểu Quân nói: "Người này là bố tôi. Hiện tại thành ra thế này, đều là do người đàn bà vừa chạy kia gây ra. Bà ta tên Kim Thiến Thiến, là mẹ kế của tôi. Ỷ vào trẻ đẹp, bà ta quyến rũ bố tôi, khiến mẹ đẻ tôi bỏ đi, rồi lên làm bà chủ nhà này."
"Nhưng bà ta không làm tròn bổn phận của một người vợ, một người mẹ, ngày ngày đ/á/nh bài lăng nhăng với lũ đàn ông già trong làng. Bố tôi đi bắt gian, về nhà liền thành ra thế này. Bị bọn già đ/á/nh tàn phế, ăn uống tiêu tiểu đều trên giường."
"Ngươi nói xem, Kim Thiến Thiến sao có thể đi được? Bà ta muốn làm mẹ tôi đến thế, cư/ớp chồng người khác, giờ đã thành công, người đàn ông cư/ớp được cũng bị bà ta hại thảm. Giờ bà ta lại muốn buông tay? Trên đời làm gì có chuyện tốt đẹp như vậy."
"Bà ta đừng hòng đi, cả đời này đừng mơ rời khỏi bố tôi, rời khỏi làng Phong Linh."
Cậu bé Tiểu Quân càng nói càng kích động, h/ồn phách dần chuyển đen, nửa bên trắng bắt đầu bị màu đen nuốt chửng.
Cứ tiếp tục thế này, đứa trẻ tất sẽ thành kẻ gi*t người phóng hỏa.
Tôi lập tức phóng ra "Công Đức Phù Lục", ấn vào huyệt đại chùy của cậu ta.
Màu đen dần ngừng nuốt chửng, Tiểu Quân ngồi phịch xuống ghế sofa, thở hổ/n h/ển.
Q/uỷ Ca thay tôi hỏi điều nghi hoặc: "Ai nói với mày bà ta biết tiếp mạng?"
Cậu bé Tiểu Quân chỉ tay ra phía trước: "Phong Linh Thần nói thế."
"Phong Linh Thần? Thần làng các ngươi? Linh phong thành tinh?" Tôi nhìn theo hướng tay cậu ta chỉ, chỉ thấy hư không.
Tiểu Quân lắc đầu: "Không phải thần làng chúng tôi, là thần của con, thần hộ mệnh của con."
Trong không khí xuất hiện năng lượng dị thường.
Đột nhiên cậu ta đứng thẳng lưng, đôi mắt trắng dã nhìn chằm chằm về phía trước, nói bằng giọng máy móc: "Phong trong Phong Linh là Phong trong Phong Thần Bảng, Linh là h/ồn linh. Làng chúng tôi trước đây không gọi là Phong Linh thôn, mà là Phong Linh thôn. Thần hộ mệnh của con là Phong Linh Thần."
Phong Linh? Lòng tôi chùng xuống.
Xưa kia, thuật pháp lợi hại nhất của Thiên Cơ Môn không phải tiếp mạng, mà là Phong Linh. Nhưng sư phụ nói, môn thuật này đã thất truyền từ thời sư tổ.
Hôm nay nghe được hai chữ "Phong Linh" nơi đây, không hiểu sao lòng dạ cứ bồn chồn.
Ánh đèn trong phòng còn khá sáng, đứng gần như vậy, tôi quan sát Tiểu Quân, càng nhìn càng thấy có điểm không ổn. Cảm giác quanh người cậu ta phảng phất khí tức quen thuộc.
Cậu ta dường như cảm nhận được ánh mắt tôi, không tự nhiên quay đầu sang hướng khác.
Cổng viện đột nhiên bị đạp mở, sân vườn ồn ào náo động.
Kim Thiến Thiến - mẹ kế Tiểu Quân - dẫn theo mấy gã đàn ông cao lớn lực lưỡng quay trở lại.
"Quy Tiên Nhân, chính là thằng nhóc này, nó bị q/uỷ ám. Mong ngài trừ tà." Kim Thiến Thiến đi cầu viện trở về, có vẻ đã lấy lại bình tĩnh, không nhút nhát như trước.
Mọi người dạt sang hai bên, một người đàn ông thấp bé từ từ bước vào, trên lưng dường như cõng vật gì đó.
7
Người đàn ông lông mày hình chữ bát, mũi khoằm, đôi mắt nhỏ đảo lia lịa. Một tay giữ la bàn, tay kia lần tràng hạt, bước đi hình chữ bát qua ngưỡng cửa rồi dừng chân.
Ánh mắt gian xảo của hắn dò xét tôi và Q/uỷ Ca hai lượt, rồi nghiêm nghị nhìn Kim Thiến Thiến.
Kim Thiến Thiến khẽ nói: "Tôi tưởng là đệ tử của đại tiên nên mời vào trước..."