“Mụ mụ,” ta khẽ dựa vào khung cửa, thong thả nói, “có muốn đến chỗ Thẩm tiểu thư khám xét lại không? Đồ đạc đều ở chỗ nàng ấy cả.”
Gương mặt Thôi mụ mụ co gi/ật, không đáp lời.
Bà ta dẫn người lủi thủi bỏ đi, chẳng buông lời đe dọa.
Quý phi từ phòng trong bước ra, nhấp ngụm trà, thong thả hỏi: “Mẫu phi quả nhiên đoán trước mọi việc.” Ta chân thành nói.
Quý phi đặt chén trà xuống, liếc nhìn ta: “Chưa xong đâu.”
“Hoàng hậu thu đồ không thành, mất mặt, tất sẽ tìm cách rửa hờn. Nhưng nàng sẽ không ra tay nữa, nàng sẽ chờ. Đợi ngươi sai sót, đợi ngươi sơ hở, rồi một đò/n chí mạng.”
Ta trầm mặc giây lát: “Vậy ta phải làm sao?”
Quý phi đứng dậy, chỉnh lại xiêm y: “Ngươi chẳng cần làm gì. Ta sẽ tìm phụ hoàng của ngươi.”
“Lại khóc ư?”
“Lần này không khóc.” Quý phi khẽ mỉm cười, “Lần này là đi thương xót ngươi.”
Bình luận tràn ngập:
【Quý phi lại ra tay rồi! Mong đợi quá!】
【Hoàng hậu tưởng thu đồ là hạ uy Chiêu Chiêu, nào ngờ tự đào hố ch/ôn mình. Giờ Quý phi lại đi bổ đ/ao nữa hahaha!】
【Điểm mấu chốt là mỗi lần Quý phi ra tay đều danh chính ngôn thuận: lần trước là thương con, lần này là đòi công bằng cho thể diện công chúa. Hoàng hậu muốn bắt lỗi cũng không được.】
【Đây mới là cao thủ đây các chị em! Không ồn ào, từng câu đều hợp lý, nhưng mỗi lời đều như t/át vào mặt Hoàng hậu!】
Quý phi bước ra từ Ngự thư phòng, khóe miệng hơi nhếch lên.
“Đi thôi,” nàng đưa cho ta tờ thánh chỉ màu vàng, giọng vui tươi, “đến Khôn Ninh cung.”
Ta cúi nhìn nội dung thánh chỉ, rồi lại ngẩng lên nhìn nàng.
Quả nhiên, quyết định liều lĩnh trong tuyệt cảnh của ta là đúng.
7
Hoàng hậu nhìn thấy ta, đôi mắt như phun lửa.
Thẩm Nhu ngồi bên cạnh, không còn vẻ ngọt ngào thong dong như trước, ánh mắt đầy h/ận th/ù và đề phòng.
Ta không thèm nhìn nàng.
Ta rút thánh chỉ từ tay áo, mở ra, hướng về Hoàng hậu, đọc từng chữ.
Sắc mặt Hoàng hậu dần thay đổi.
Từ thờ ơ ban đầu, đến gượng bình tĩnh, rồi tức gi/ận, cuối cùng biến thành vẻ âm trầm gần như dữ tợn.
“Ngươi muốn gì?” Giọng bà ta lạnh như băng.
Ta rút từ tay áo ra cuốn sổ, đưa qua.
“Hoàng hậu nương nương,” ta gọi bà, giọng bình thản như nói chuyện người khác, “đây là danh sách những thứ Thẩm Nhu đã lấy của thần trong những năm qua. Phụ hoàng đã nói 'bù đủ', vậy xin nương nương bù lại cho đủ.”
Hoàng hậu tiếp nhận sổ sách, lật giở.
Gấm phù quang ba tấm, trang sức ngọc đông châu bảy bộ, văn phòng tứ bảo ngự tứ bốn bộ, vòng ngọc bích sáu đôi, chuỗi san hô đỏ chín dây, hộ giáp khảm ngọc sáu đôi...
Tám tờ giấy viết chi chít. Mỗi món đều ghi rõ ngày tháng, tên sản phẩm, số lượng, rành mạch rõ ràng.
Tay Hoàng hậu bắt đầu run.
Thẩm Nhu nhìn qua, nụ cười lập tức cứng đờ.
Bình luận cuồ/ng nhiệt:
【Tội nghiệp Chiêu Chiêu, nhẫn nhục suốt ba năm trời...】
【Mặt Hoàng hậu xanh mét hahaha! Toàn đồ từ kho của bà ta, giờ bắt trả lại, chắc tim gan rỉ m/áu!】
【Quan trọng là bà ta không thể không trả. Thánh chỉ đang chờ đấy. Không tuân là phạm thượng!】
【Mà từng món Chiêu Chiêu liệt kê đều có căn cứ, Hoàng hậu muốn chối cũng không được!】
【Chiêu này quá hay! Chiêu Chiêu lấy d/ao của Hoàng hậu ch/ặt thịt Hoàng hậu! Lại còn bắt Hoàng hậu tự tay đưa d/ao!】
Quý phi đứng cạnh ta, khóe miệng hơi cong, giọng dịu dàng vô cùng:
“Hoàng hậu nương nương, bệ hạ đã nói 'bù đủ tất cả, thiếu thứ gì sẽ trị tội Hoàng hậu'. Những thứ này, phiền nương nương lo liệu.”
Hoàng hậu nắm ch/ặt sổ sách, đ/ốt ngón tay trắng bệch, hơi thở gấp gáp.
Bà nhìn danh sách, rồi nhìn ta, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống.
Ta bình thản đáp lại.
Ba năm rồi.
Lần đầu tiên, chính bà r/un r/ẩy.
...
Cung nhân đang chuyển đồ trong sổ sách.
Thẩm Nhu nhìn từng món châu báu bị gạch khỏi sổ Khôn Ninh cung, chiếc khăn tay trong tay vặn như giây thừng.
【Haha, những thứ vốn đã thuộc về Thẩm Nhu, tiếc thay công dốc sức thành không.】
【Nhìn đồ sắp thuộc về mình lại trở về chủ cũ, lòng có dễ chịu không?】
【Nóng ruột rồi, nóng ruột rồi.】
Trong lòng ta vui sướng khôn tả.
Ánh mắt Thẩm Nhu liên tục dõi theo bảo vật trên tay cung nhân, nỗi đ/au lòng không giấu nổi.
“Biểu tỷ,” nàng bước lên, vẻ mặt che giấu không nổi hung ý, giọng lại ngọt như mía lùi, “chỉ vì gi/ận dỗi di mẫu mà không nhận mẹ ruột, đi nhận quý phi, biểu tỷ có nghĩ đến cảm xúc của di mẫu không?”
Hoàng hậu khẽ cười lạnh, vẫn giữ vẻ cao cao tại thượng: “Thôi, nó đã không muốn ta làm mẹ, thì theo Lương quý phi đi. Từ nay, bổn cung coi như không có đứa con gái ruột này.”
Ta rút khăn che mặt, giọng nghẹn ngào: “Thẩm tiểu thư, ta đã nhường mẹ ruột cho nàng rồi, nàng còn muốn thế nào nữa?”
Thẩm Nhu nụ cười cứng đờ.
“Nàng mặc y phục của ta, đeo trang sức của ta, ở điện Vĩnh Xuân của ta, cư/ớp mẫu hậu, huynh đệ, hôn phu của ta,” ta nước mắt ràn rụa, “ta chẳng còn gì, đến tìm một người mẹ cũng không được sao? Nàng định bức ta đến ch*t mới hả dạ ư?”
Hoàng hậu mặt xanh như tàu lá.
Thẩm Nhu lập tức lau nước mắt, khóc lóc thảm thiết trước mặt Hoàng hậu: “Di mẫu, đều là tại nữ nhi hư, nữ nhi không hiểu chuyện, thật không nên vào cung. Hay để nữ nhi về nhà đi. Không thể vì nữ nhi mà phá hoại tình mẫu tử giữa nương nương và biểu tỷ.”
Lại đến rồi.
Mỗi lần nàng lấy lui làm tiến, mọi người đều m/ù quá/ng trách ta.
Quả nhiên, Hoàng hậu lên tiếng: “Lý Chiêu, ngươi xem ngươi...”
Bình luận bùng n/ổ:
【Con tiện nhân trà xanh này lại giở trò!】
【Lặp đi lặp lại chiêu này mà vẫn hiệu quả thật!】
【Xong rồi, Hoàng hậu lại sắp m/ắng Chiêu Chiêu.】
Ta hít sâu.
Luận kỹ năng trà xanh ta không địch lại nàng.
Nhưng giả bộ đáng thương, ai không biết?
Ta quỵch xuống trước mặt Thẩm Nhu, vừa lạy vừa khóc lớn: “Thẩm tiểu thư, c/ầu x/in nàng, đừng nói đến chuyện rời cung nữa. Mỗi lần nàng nói thế, ta lại bị thiên hạ chỉ trích.”