『Ta nói này, đại phu nhân thật ra cũng đáng thương, sau khi đại gia ch*t, một mình nàng là nữ tử yếu đuối, kiên trì đưa th* th/ể của đại gia về kinh thành. Nếu là ta, ta nhất định không dám.』
『Đúng vậy, xuất thân nông gia nữ thì sao? Trong kinh thành này biết bao quý phu nhân xuất thân còn không bằng đại phu nhân.』
『Theo ta, đại phu nhân đến trước mặt hầu gia gây ồn ào là vô ích. Nếu nàng có thể mang th/ai cho hầu gia, thì vị trí phu nhân hầu phủ sẽ vững như bàn thạch.』
Ngoài cửa sổ, hai tỳ nữ thì thầm xong rồi bỏ đi.
Trong phòng, Lưu Mộng Tuyết nheo mắt, gương mặt đầy bất mãn và đ/ộc á/c.
Đêm hôm đó, Lưu Mộng Tuyết đích thân nấu một bát th/uốc bổ mang cho Chu Trường Thanh.
Nàng ngồi bên giường, cầm thìa thổi ng/uội từng muỗng đưa vào miệng Chu Trường Thanh.
Chu Trường Thanh nhìn khuôn mặt sưng đỏ của nàng, trong lòng vẫn đ/au xót.
Hắn nhớ lại hai tháng trước, lần đầu gặp Lưu Mộng Tuyết.
Một thân tang phục, thân hình mảnh khảnh nhưng kiên quyết đưa th* th/ể huynh trưởng bị cư/ớp núi s/át h/ại trên đường buôn b/án về hầu phủ.
Hỏi nàng muốn gì?
Vàng bạc châu báu, ruộng tốt cửa hiệu đều được.
Nàng lắc đầu, lấy ra tín vật của huynh trưởng, nói muốn thủ quả thay huynh.
Nàng rất đặc biệt, thuần khiết lại kiên cường.
Không giống bất kỳ quý nữ danh môn nào hắn từng gặp ở kinh thành.
Ý nghĩ muốn bảo vệ nàng chợt trào dâng mãnh liệt trong lòng.
『Tuyết nhi, đợi khi thân thể ta khỏe lại...』
4
Chưa kịp Chu Trường Thanh nói hết câu, đột nhiên toàn thân nóng bừng.
Luồng khí nóng cuồn cuộn đổ dồn xuống một chỗ trên thân thể.
Chu Trường Thanh nhận ra Lưu Mộng Tuyết cho hắn uống th/uốc cường dương.
Trong lòng hoảng lo/ạn, giọng nói r/un r/ẩy:
『Tuyết... ta... không được... đợi...』
『Đợi cái gì mà đợi, ta không đợi nổi một khắc nào!』 Lưu Mộng Tuyết xắn tay áo, thẳng tay lật người Chu Trường Thanh.
Khi tiếng kêu thảm thiết vang lên từ sân viện Chu Trường Thanh, ta đang viết thư cho phụ mẫu nơi biên ải.
Dặn họ nhất định phải điều tra kỹ trong quân có gian tế hay không.
Thu Y nhìn về hướng sân viện Chu Trường Thanh, cười không ngậm miệng: 『Tiểu thư, đây gọi là á/c nhân tự có á/c nhân trị.』
Nhìn chim bồ câu đưa thư bay đi, ta cũng liếc mắt về sân viện hắn: 『Mong họ sớm sinh quý tử.』
Thu Y khịt mũi: 『Nô tài mong họ tuyệt tự tuyệt tôn!』
Sáng hôm sau, khi ta đến thăm Chu Trường Thanh.
Hắn đang nằm ngửa, mắt thâm quầng, hốc mắt trũng sâu.
Rõ ràng cả đêm không ngủ.
Ta giả vờ kinh ngạc: 『Lang quân, đêm qua không ngủ ngon sao?』
Chu Trường Thanh thở dài: 『Phu nhân, ta...』
Hắn định nói tạm thời không muốn kiêm tự lưỡng phòng, không cưới Lưu Mộng Tuyết làm bình thê sao?
Ta đương nhiên không đồng ý.
Kiếp trước h/ận cả đời không cưới được quả phụ, vì thế còn diệt cả nhà ta.
Kiếp này dù Chu Trường Thanh có tàn phế, ta cũng phải giúp hắn cưới nàng về.
Để hai người họ khóa ch/ặt vào nhau.
Ta đặt hộp đồ ăn xuống, lấy từng món ra ngắt lời hắn:
『Lang quân đừng nói nữa, hao tổn nguyên khí, dùng bữa sáng trước đi.』
Chu Trường Thanh thảm thiết hỏi: 『Phu nhân có thể như trước đây đút cho ta không?』
Giờ nhìn mặt hắn ta chỉ thấy gh/ê t/ởm.
Còn muốn ta như xưa đút cho hắn?
Đúng là mơ giữa ban ngày.
『Lang quân xem, thiếp mới nhuộm móng tay, giờ cầm thìa không tiện.』
Lời ta vừa dứt, tiếng gầm thét gi/ận dữ vang lên sau lưng.
『Giang Ninh, cái đồ tiện nhân ngươi, dám lén lút quyến rũ Trường Thanh!』
Khóe miệng ta lướt qua nụ cười lạnh, nhưng mặt giả vờ thống khổ:
『Tẩu tẩu hiểu lầm rồi, ta chỉ mang bữa sáng cho lang quân. Lang quân vẫn thích ăn cháo ta nấu...』
『Cháo với chèo gì! Để mày ra vẻ ta đây!』
Lưu Mộng Tuyết xông lên quét sạch đồ ăn trên đất, miệng không ngừng ch/ửi bới.
Chu Trường Thanh là kẻ sĩ, không chịu nổi sự thô tục này.
『Sao ngươi dám ăn nói thô lỗ như vậy?!』
Hắn trợn mắt nhìn Lưu Mộng Tuyết, mặt đỏ bừng.
『Giờ ngươi chê ta rồi hả?』 Lưu Mộng Tuyết chống nạnh, bỏ luôn vẻ giả tạo.
『Ta vốn là thứ đàn bà quê mùa thôn dã, chính ngươi mấy đêm trước ôm ta gọi