Kết hôn sáu năm, đây là lần đầu tiên anh ấy một mình chăm sóc con.
Lúc này mới biết, dù Cố Tử Thần đã năm tuổi, Ninh Vãn Tinh vẫn chăm chút cho cậu bé tỉ mỉ đến thế.
Nhiệt độ nước tắm phải cố định, viên tạo bong bóng yêu thích phải đặt đúng vị trí quy định.
Khăn lau tóc hình khủng long, khăn tắm người in hình Ultraman.
Chỉ cần làm sai một chút, Cố Tử Thần lập tức ăn vạ.
Cố Chu Bạch vốn không kiên nhẫn, chỉ vài câu đã quát lên: "Làm gì thế? Con trai lớn rồi còn đỏng đảnh thế này, tự lau tóc đi! Tự mặc đồ vào!"
Nói xong anh bước ra khỏi phòng tắm, ngồi trong phòng ngủ hút th/uốc.
Cố Tử Thần rốt cuộc vẫn sợ bố, mắt đỏ hoe bước ra từ phòng tắm, nhìn thấy giường ngủ bừa bộn lại muốn khóc.
"Bố ơi, bố không đổi vỏ chăn hoạt hình cho con!"
Cố Chu Bạch hết kiên nhẫn: "Vỏ chăn hoạt hình gì nữa, ngủ đại đi!"
Cố Tử Thần: "Hu hu, mẹ luôn đổi mới cho con mỗi ngày!"
"Mẹ mày đã quá nuông chiều mày rồi, không được khóc, lên giường nằm đi."
Anh nhấc bổng con trai nhét vào chăn, rốt cuộc sau một ngày vật lộn, Cố Tử Thần chẳng mấy chốc đã ngủ say.
Cố Chu Bạch ngồi trong phòng khách hút th/uốc thẫn thờ, anh chợt nhớ lời mình m/ắng con lúc nãy.
Ninh Vãn Tinh nào chỉ nuông chiều con trai, ngay cả với anh, cô cũng chăm sóc như ông hoàng bà chúa.
Việc lớn việc nhỏ trong nhà chẳng bao giờ phải bận tâm, tiền sinh hoạt mỗi tháng đều dồn hết cho con, bản thân chẳng m/ua nổi vài bộ quần áo mới.
Anh chợt gi/ật mình nhận ra, mình đối xử với Ninh Vãn Tinh thật sự quá tệ.
12
Cố Chu Bạch ở nhà chăm con như đuổi gà bắt vịt, còn tôi trong bệ/nh viện nhận được tin đã ghép tủy thành công.
Để tránh sinh sự, tối đó tôi nhắn tin cho Phạm Niệm D/ao.
Nói với cô ấy tôi sẵn sàng trả 5 triệu làm phí cảm ơn, chỉ mong cô đồng ý phẫu thuật cấy ghép tủy càng sớm càng tốt.
Phạm Niệm D/ao vừa mừng vừa sợ, không chút do dự đồng ý ngay.
Nhận tiền đặt cọc xong, cô hỏi: "Chị Ninh ơi, sao chị và tổng giám đốc Cố trông xa cách thế?"
Đã có đường sống, tâm trạng tôi cũng phơi phới.
Thẳng thắn đáp: "Vì anh ấy không thích em."
Phạm Niệm D/ao kêu lên: "Không thể nào, tổng giám đốc Cố trông rất trọng tình cảm mà. Hồi em mới thực tập ở công ty, anh ấy mời cả nhóm thực tập sinh đi ăn, còn đặc biệt dặn riêng không cho em ăn cay, gọi mấy món thanh đạm."
Tôi nghĩ thầm, đó là do cô có hào quang nữ chính.
Nhưng lại nghĩ, người ta c/ứu mạng mình, không nên oán trách.
Thế là mỉm cười: "Vậy chứng tỏ tổng giám đốc Cố có cảm tình với em rồi, ngày tốt đẹp của em còn ở phía sau."
Phạm Niệm D/ao e thẹn cười: "Sao nào, tổng giám đốc Cố là chồng chị mà, chị lại trêu em."
Cô này thật vô tư.
Đến mức này rồi vẫn không thấy có gì sai.
Tôi ậm ừ cúp máy.
Đầu óc chỉ nghĩ đến việc sau khi khỏi bệ/nh sẽ ly hôn với Cố Chu Bạch.
Trước kia nghèo khổ nửa đời, lại bị giam lỏng ở nhà họ Cố mấy năm, may mà bảo toàn được mạng chó, sau này cứ sống sao cho sướng.
Tính toán số dư trong tay, trừ tiền chữa bệ/nh và các khoản linh tinh.
Dù ly hôn Cố Chu Bạch không bồi thường, tôi vẫn còn hơn 20 triệu.
Lúc đó ra biển m/ua nhà, ngày ngày nằm dài phơi nắng.
Nghĩ đến đây, thấy cuộc đời đẹp quá.
Đến mức Cố Chu Bạch bước vào cũng không hay.
13
Anh mặc bộ đồ hơi nhàu, cà vạt phối cũng kỳ quặc.
Tay xách tô cháo, đặt lên bàn.
"Em không ở nhà, Tử Thần cứ quấy. Em phải mau khỏe lại, nhà không có em không được đâu."
Tôi nghiêng đầu nhìn anh, phải công nhận Cố Chu Bạch đẹp trai thật.
Mày rậm mắt to, mặt c/ắt như sao điện ảnh.
Dù tóc bù xù như tổ quạ vẫn có nét quyến rũ riêng.
Tôi chống cằm: "Cố Chu Bạch, thật ra anh có thể thuê bảo mẫu cho con trai, họ cũng chăm được mà."
Cố Chu Bạch thở dài: "Nhà đã có hai cô giúp việc, nhưng không ai bằng em tỉ mỉ."
Anh đến bên giường ngồi xuống, đưa tay định vén tóc mai cho tôi.
Tôi hơi nghiêng đầu né tránh: "Sao thế?"
Cố Chu Bạch ngượng ngùng rút tay về.
"Không có gì, thấy tóc em bay vào mắt thôi."
"Ồ, không sao."
Tôi lơ đễnh nghịch điện thoại, không cố tìm chuyện như trước.
Càng không để ý đến những chiêu ve vuốt của anh.
Không khí đột nhiên im ắng.
Cố Chu Bạch ho khan một tiếng: "Vãn Tinh, những ngày em bệ/nh anh đã nghĩ nhiều lắm."
"Chuyện năm xưa chỉ là ngoài ý muốn. Những năm qua anh đối xử tệ với em, anh biết là lỗi của mình."
"Giờ em đã ghép tủy thành công, sau khi xuất viện chúng ta sống tốt nhé."
"Tử Thần tuy hơi được chiều nhưng không sao, sau này chúng ta cùng dạy dỗ con."
Anh nói rồi nắm lấy tay tôi.
Ánh mắt mang nét dịu dàng hiếm thấy.
Tôi lặng lẽ nhìn, rồi mở lời.
"Cố Chu Bạch, nếu em phẫu thuật thành công, anh có thể đáp ứng một yêu cầu của em không?"
14
Cố Chu Bạch tưởng tôi sẽ đưa ra điều kiện liên quan đến tình cảm.
Nên mấy ngày chờ phẫu thuật, anh ra sức chiều lòng tôi.
Chưa từng làm những chuyện này, anh bảo trợ lý Trần sưu tập mẹo dỗ vợ.
Lần lượt làm theo từng điều.
Nào m/ua hoa, m/ua trang sức, chuyển khoản.
Chỉ mấy ngày ngắn ngủi, phòng bệ/nh của tôi đã chất đầy quà.
Tôi không nói gì, đều nhận hết.
Và đương nhiên, thấy được ánh mắt ngưỡng m/ộ của Phạm Niệm D/ao.
Thích không? Sau này đều là của cô đấy.
Tôi khéo léo tạo cơ hội cho hai người họ gần nhau, rồi ngồi bên vừa xem bình luận vừa hóng chuyện nam nữ chính.
Đúng ngày trước khi phẫu thuật, giáo viên chủ nhiệm của Cố Tử Thần gọi điện báo cậu bé đ/á/nh nhau.
Tôi không thiết tha quản, bảo Phạm Niệm D/ao đi.
Cô ấy hơi mếu: "Hả? Nhưng chị Ninh, em gh/ét trẻ con lắm, nhất là lũ năm sáu tuổi đúng độ tuổi chó cũng chê."
"Thành thật mà nói, làm mẹ mệt lắm, em định theo chủ nghĩa đinh-kắc cơ."
Nghe vậy, tôi sửng sốt.
Bình luận không nói sau này cô ấy với Cố Tử Thần khá thân sao?
Nghĩ lại mới hiểu.
Phạm Niệm D/ao và Cố Chu Bạch yêu nhau là ba năm sau, lúc đó Cố Tử Thần đã tám tuổi, lại trải qua chuyện mất mẹ nên đã hiểu chuyện hơn.
Đâu như bây giờ, hoàn toàn là một đứa nhóc hư.