Ta một lúc không nói gì. Nàng lại dựa vào ng/ực ta, giọng điệu trầm muộn.
– Mẫu thân, Liễu Nhi có thể không cần đàn ông được không?
Chuyện Khi Nương bị đ/á/nh ch*t vẫn là bóng m/a trong lòng nàng.
Ta bịt tai Liễu Nhi lại, nhìn ngọn đèn dầu lau chập chờn mà thẫn thờ.
Nửa đêm về sau, hai đứa trẻ đã ngủ.
Ta lặng lẽ trở về ngôi m/ộ phụ nữ, vừa định nghỉ ngơi thì lại có người đến.
Dưới ánh trăng, vợ Triệu Nhị đầu tóc rối bời, chân trần cầm sợi dây thừng bước tới.
Mắt nàng sưng húp vì khóc, thân thể tím bầm dập nát, không còn chỗ lành lặn.
Treo dây thừng lên cành cây, nàng luồn cổ vào.
Ta bẻ g/ãy cành cây.
Nàng ngã nhào xuống đất, hét lớn:
– Ai? Ai vậy?
Chỉ có tiếng quạ kêu đáp lại.
Nàng chuyển chỗ khác, ta lại bẻ g/ãy cành cây.
Nàng đổi chỗ nữa, ta quyết định c/ắt đ/ứt luôn sợi dây.
Nàng gào lên tuyệt vọng:
– Ch*t cũng không cho ta ch*t sao?
Nói rồi, nàng lao đầu vào tảng đ/á.
Ta vội vàng chặn trước mặt nàng.
Người thường không thể chạm vào ta.
Nhưng lần này, xươ/ng cốt ta suýt tan tành vì cú va chạm.
Mắt nàng trợn tròn như mắt trâu, r/un r/ẩy đưa tay sờ về phía trước.
Nàng chạm vào bộ xươ/ng xinh đẹp của ta.
Rồi phóng chạy như bay, vừa chạy vừa hét có m/a.
11.
Trong làng đồn đại, m/ộ phần phụ nữ có m/a.
Vợ Triệu Nhị trốn dưới gầm giường, đám phụ nữ gọi thế nào nàng cũng không chịu ra.
– Có m/a, thật sự có m/a!
– Đêm qua ta định t/ự t*, nghĩ cho xong chuyện, nhưng mấy lần đều không ch*t được.
– Sau đó ta đụng phải một bộ xươ/ng. Sờ vào lạnh buốt, khiếp đảm lắm!
Ban đầu đám phụ nữ đều cho rằng nàng bị đ/á/nh đi/ên rồi nói nhảm, đến khi nàng bò ra khoe vết thương trên trán.
– Các người xem này, ta đụng vào xươ/ng còn để lại vết tích.
Đám phụ nữ vây quanh xem xét vết đỏ trên đầu nàng.
Ta cũng nhìn vết tích, lòng đầy tự hào.
Xươ/ng chậu của ta, vô cùng xinh đẹp.
Trên đường về, Lưu Thẩm hỏi ta:
– M/ộ phụ nữ thật sự có m/a à?
Ta đáp:
– Không có.
Thật vậy, m/ộ phụ nữ chỉ có mỗi ta là yêu quái, chưa từng có m/a.
Lưu Thẩm liếc nhìn ta vài cái, lẩm bẩm điều gì đó đầy nghi hoặc rồi bỏ đi.
Chuyện m/a quái ngày càng lan rộng, đến Liễu Nhi cũng cấm ta ra ngoài ban đêm.
– Mẫu thân, hãy cẩn thận, yêu quái đ/áng s/ợ lắm.
Ta không nói gì.
Nửa đêm, trên đường về m/ộ, ta gặp Triệu Nhị và vợ hắn.
Triệu Nhị rõ ràng đã say mèm, túm tóc vợ hắn ấn đầu xuống sông.
– Mẹ kiếp, mày không phải muốn ch*t sao? Vậy thì ch*t đi!
– Làm tao bị cả làng chê cười, nh/ục nh/ã hết chỗ nói.
– Mày muốn ch*t, tao cho mày toại nguyện. Tối nay mày ch*t, ngày mai tao đi m/ua vợ mới, vẫn cưới được gái trinh!
Cổ hắn đỏ lừ, hơi thở phả ra mùi rư/ợu khó ngửi.
Vợ Triệu Nhị bị ấn dưới nước, vật vã sặc sụa, xem ra không xong.
Ta vỗ vai Triệu Nhị.
Bốn bề vắng lặng không người, Triệu Nhị lập tức cứng đờ.
Hắn buông tay, vợ hắn thoát được, nằm bên ho sặc sụa.
– Ai? Ai vậy? Đừng giả thần giả q/uỷ, cút ra đây!
Hắn tim đ/ập chân run, mặt tái xanh như đất.
Ta hiện nguyên hình như hắn mong muốn.
Vốn tưởng hắn không thấy, không ngờ hắn thật sự nhìn thấy ta.
Lập tức hóa đần, quần dưới ướt sũng.
Ta còn định bảo hắn đừng đ/á/nh vợ mãi, nào ngờ hắn bất lực ngất xỉu.
Ta lại đưa xươ/ng ra, muốn kéo vợ Triệu Nhị đứng dậy.
Vợ Triệu Nhị nhìn ta hồi lâu, mới khẽ đặt tay lên xươ/ng ta.
12.
Triệu Nhị ch*t.
Không phải ta làm.
Sau đêm đó, hắn lúc mê lúc tỉnh, miệng lảm nhảm có m/a.
Một ngày kia đi qua đường núi, bị con beo rừng xông ra hù dọa, tự mình rơi xuống vực, thân thể nát tan.
Vợ Triệu Nhị đến phần m/ộ thắp hương.
Không biết nàng thắp cho ai, trong m/ộ này không có thân nhân của nàng.
Đúng mùa đào rừng chín, nàng mang theo một giỏ đào.
Quỳ xuống đất, chắp tay như đang cầu nguyện.
Nét mặt không còn vẻ lo sợ ngày trước, đôi mắt luôn sưng húp cũng trở nên xinh đẹp.
Sau khi nàng đi, ta cắn một miếng đào.
Ngọt lịm.
13.
Xuân qua thu tới, ngày lại đêm, đêm lại ngày.
Liễu Nhi và Chuyên Nhi đã lớn hơn, có thể chạy nhảy.
Vừa đi học, vừa giúp ta làm việc.
Ta dần yêu thích việc cày cấy và nuôi gà.
Nhìn sinh mệnh nhỏ bé dưới sự chăm sóc của ta từng chút lớn lên, là điều vô cùng viên mãn.
Mùa xuân gieo hạt, Liễu Nhi dường như quen biết chàng thiếu niên làng bên.
Thiếu niên hái hoa dại kết thành vòng đội lên đầu Liễu Nhi.
Liễu Nhi hỏi:
– Đẹp không?
Thiếu niên đỏ mặt, gật đầu:
– Đẹp, đặc biệt đẹp.
Liễu Nhi cũng thẹn đỏ mặt, mang vòng hoa về nhà, cười khúc khích.
Ta rất lo lắng, sợ nàng đi vào vết xe đổ của Khi Nương.
Mùa gieo trồng, các phụ nữ giúp ta cấy lúa dưới ruộng, ta thuận miệng nói nỗi lo của mình.
Vợ Triệu Nhị khuyên ta đừng lo, ta hỏi vì sao.
Nàng có cái tên rất hay, gọi là Xuân Hoa.
Xuân Hoa nháy mắt với ta, nói:
– Trong làng có nữ tiên nhân bảo hộ, đàn ông nhà nào dám ngốc nghếch đ/á/nh vợ sẽ bị nữ tiên nhân dạy dỗ.
Lưu Thẩm và các thẩm khác đều cười theo.
Ta không cười được.
Nữ tiên nhân? Có sao? Đừng hù xươ/ng ta chứ.
Chỉ là trước đây ta luôn lo Liễu Nhi bị đàn ông b/ắt n/ạt, Chuyên Nhi bị ảnh hưởng x/ấu, nên đêm nào cũng quanh quẩn trong làng.
Nhà nào có đàn ông lười biếng đ/á/nh vợ, ta liền đi dọa cho một trận.
Kẻ c/ờ b/ạc, nghiện rư/ợu, lười biếng không làm việc, ta cũng không tha, dọa đến mức chúng sợ vãi cả đái.
Dần dà, tiếng khóc phụ nữ ít đi, đám đàn ông cũng trở nên ngoan ngoãn.
Không chỉ làng này, mấy ngọn núi quanh đây ta đều đi khắp.
Làng của chàng thiếu niên kia cũng vậy, hắn hẳn sẽ không đ/á/nh Liễu Nhi chứ?
Trên ruộng mạ, các phụ nữ cười nói rôm rả.
Ta thấy Xuân Hoa có sợi tóc bạc, liền nhổ giúp.
Xuân Hoa kêu lên một tiếng, nhìn sợi tóc rồi nhìn ta, cười.
– Khi Nương trông chẳng già đi chút nào.
Những phụ nữ khác cũng cười, Lưu Thẩm cũng vậy.
Ta mới nhận ra, họ đều đã già đi.
Nhưng ta không thể già.
Khi Nương vốn đã ch*t, dung mạo nàng giữ nguyên như lúc ch*t, không thay đổi theo tuổi tác.
14.
Năm mười lăm tuổi, Liễu Nhi thành thân.
Ta vô cùng lưu luyến, nhưng Xuân Hoa và Lưu Thẩm nói, con gái nào chẳng phải lấy chồng.