Chương trình chính thức của khu âm bệ/nh viện chính là đưa vào danh sách phẫu thuật."
Căn phòng chìm vào im lặng một giây.
Câu nói nghe rất rối rắm, nhưng nghĩ kỹ lại thấy đặc biệt âm u.
Bàn mổ trong mắt người sống là kết cục.
Nhưng trong mắt một số thứ, lại có thể là "vào biên chế".
Nói cách khác, thứ mượn hồ sơ cũ của tôi này, từ đầu đến cuối không phải để dọa người, hại người hay trò ảo thuật.
Nó thực sự muốn tự đưa mình vào trong đó.
Lòng tôi chùng xuống, hỏi:
"Vậy giờ phải làm sao?"
Dì nhìn tôi hai giây.
"Đến phòng bệ/nh án."
"Hồ sơ gốc lưu trữ ở đó."
"Vụ hồ sơ cũ hồi nhỏ của cháu, tại sao lại treo lơ lửng chưa hủy sạch, trong đó sẽ có manh mối."
"Nếu nó thực sự mượn vỏ bọc của cháu, phòng bệ/nh án sẽ lộ ra đầu tiên."
Tôi vừa định đứng dậy, chị họ đã đưa cho một tập nhựa cũ.
"Cầm lấy."
Tôi cúi nhìn, đó là bệ/nh án tạm thời của mình.
Hai chữ "Lâm Vãn" trên bìa đậm hơn lúc trước một chút.
Phía dưới còn thêm một dòng chữ bút chì mờ:
Đợi x/á/c nhận trước mổ
Tim tôi đột nhiên lạnh giá.
Không phải.
Thứ này mọc chữ nhanh quá.
Chị họ nhìn sắc mặt tôi liền biết tôi đang nghĩ gì, nói thẳng:
"Càng đến gần trung tâm khu bệ/nh, chữ càng mọc nhanh."
"Đừng nhìn chằm chằm, càng nhìn càng dễ bị nó dẫn dắt suy nghĩ."
Được.
Lại học thêm được một chiêu.
Chỗ âm u nhất trong bệ/nh viện không chỉ là quy trình, mà còn mượn mắt và n/ão bạn để hành động.
Tôi kẹp bệ/nh án trong tay, vừa đến cửa thì dì đột nhiên gọi gi/ật lại.
"Lâm Vãn."
Tôi quay đầu.
Bà đứng dưới đèn vô ảnh, khẩu trang che nửa khuôn mặt, ánh mắt vẫn lạnh đến rợn người.
"Chớ có nghĩ nơi này là bản phổ thông."
"Khu âm và bên ngoài không phải hai lớp vỏ."
"Bên này treo lên, bên ngoài sẽ để lại dấu vết."
Tôi gật đầu.
"Cháu biết rồi."
"Cháu không biết." Bà nhìn tôi, giọng trầm hơn, "Lần sốt cao hồi nhỏ đó, về nhà liên tục nửa năm gặp á/c mộng, cháu còn nhớ không?"
Tôi sững người.
...Tôi nhớ.
Chỉ là hồi nhỏ ai coi á/c mộng là chuyện lớn.
Người lớn chỉ bảo sốt đến mê sảng, gọi h/ồn một chút là khỏi.
Dì nhìn chằm chằm tôi, bình thản nói:
"Đó không phải mơ."
"Là hồ sơ cũ chưa hủy sạch, đang tìm về với cháu."
Lưng tôi liền tê dại.
Được.
Giờ thì hoàn toàn rõ rồi.
Không phải hai năm nay tôi đột nhiên xui xẻo.
Là sợi dây của tôi vốn đã treo lơ lửng từ lâu.
Triệu Xuyên đứng ngoài cửa rõ ràng cũng nghe được, sắc mặt biến sắc.
"Vậy theo dì nói, cô ấy từ nhỏ đã..."
"Lo cho bản thân đi." Chị họ ngẩng đầu liếc anh ta, "Vòng đeo tay của anh đã đỏ rồi, còn rảnh quan tâm người khác."
Triệu Xuyên lập tức im bặt.
Hứa Chân chống khung cửa, rõ ràng vẫn đ/au dạ dày, trán lấm tấm mồ hôi.
Cô ấy nhìn tôi, khẽ hỏi:
"Vậy cậu vẫn đi sao?"
Tôi liếc nhìn cô ấy, hỏi ngược: "Không đi thì đợi nó tự bổ sung cho tôi à?"
Cô ấy nhìn tôi đầy xót xa, không nói gì nữa.
Từ tầng ba xuống tầng hầm, thang máy hỏng.
Hoàn toàn phù hợp với thông lệ cảnh kinh dị.
Bởi những nơi như thế này, thang máy chỉ có nhiệm vụ tăng thêm không khí, chứ không chịu trách nhiệm đưa người sống đi an toàn.
Tôi đành đi cầu thang bộ.
Hứa Chân do dự một chút, đi theo.
Triệu Xuyên đứng nguyên chỗ cũ không nhúc nhích, nhíu mày hỏi:
"Tôi cũng đi à?"
Tôi liếc nhìn vòng đeo tay đã đỏ viền của anh ta.
"Tốt nhất đừng chạy lung tung."
"Anh nên ở nơi có ánh sáng, đừng suy nghĩ linh tinh."
Sắc mặt Triệu Xuyên không được tốt, có lẽ cảm thấy câu nói của tôi như đang ra lệnh.
Nhưng anh ta cũng không cãi lại.
Bởi trong lòng cũng hiểu, kinh nghiệm "theo quy trình là an toàn nhất" lúc nãy đã không còn hiệu quả ở nơi này.
Hứa Chân đi bên cạnh tôi, bước rất chậm.
Đến góc cầu thang tầng hai, cô ấy đột nhiên hỏi khẽ:
"Cậu không sợ sao?"
Bước chân tôi khựng lại.
"Sợ chứ."
"Vậy tại sao cậu..."
Cô ấy cắn môi, như đang tìm từ ngữ, "trông không hoảng lo/ạn lắm?"
Tôi suy nghĩ một chút, trả lời thật lòng:
"Vì giờ vào những nơi thế này, tôi không vội sợ m/a nữa."
Cô ấy sững người.
"Vậy sợ gì trước?"
Tôi nhìn cầu thang tối om phía trước, thở dài:
"Sợ gặp người quen."
Hứa Chân: "..."
Cô ấy bị câu nói của tôi làm cho sửng sốt hai giây, suýt không theo kịp bước.
Được.
Ít nhất sắc mặt cô ấy trông không còn trắng bệch như x/á/c ch*t nữa.
Đôi khi nói chuyện đời thường còn hiệu quả hơn an ủi.
Nhưng cười xong, lòng tôi lại chùng xuống.
Bởi câu nói nửa thật nửa đùa.
Giờ tôi không còn là cái thứ hoảng lo/ạn thuần túy lần đầu vào bản nữa.
Nhưng cũng chính vì đã trải qua, tôi càng hiểu -
Những người thân này không đơn thuần là trông đ/áng s/ợ.
Họ thực sự ở vị trí của mình, đã quyết định số phận của rất nhiều thứ.
Nghĩ đến đây, đầu tôi chợt lóe lên hình ảnh dì tháo găng tay lúc nãy, tim đột nhiên thắt lại.
Không phải vì bà giống m/a.
Mà vì tôi chậm hiểu ra, đôi tay này không chỉ biết c/ắt trái cây ở nhà, vỗ trán tôi, m/ắng tôi chạy lung tung lúc bụng đói.
Với người khác, đôi tay này thực sự đã ký đơn, thực hiện quy trình, đưa rất nhiều thứ qua cánh cửa kia.
Không phải tôi không sợ.
Chỉ là đến lúc này, tôi mới dần học cách tách "người thân" và "chức vụ" ra xem.
Nhưng hai thứ này vừa tách ra, lại càng khiến người ta rợn tóc gáy.
Bởi cuối cùng tôi đã hiểu -
Khi nhìn tôi, chút tình thân kia không phải vốn có trong khu âm.
Mà là dành riêng cho tôi.
Tầng hầm lạnh hơn tầng trên.
Lạnh không giống bệ/nh viện.
Như kho lạnh.
Chưa đến cuối hành lang, tôi đã ngửi thấy mùi giấy cũ nồng nặc.
Thứ mùi này như giấy ố vàng, ẩm mốc, dính đầy thời gian và bụi.
Cửa phòng bệ/nh án hé mở, biển hiệu nghiêng ngả:
Phòng Lưu Trữ Bệ/nh Án
Khe cửa không có đèn, chỉ có luồng khí lạnh từ trong âm thầm tỏa ra.
Tôi cúi nhìn bệ/nh án trong tay.
Hai chữ "Lâm Vãn" trên bìa lại càng đậm hơn.
Phía dưới cùng hiện lên một dòng chữ mờ:
Cấp c/ứu trước đây: Chưa kết thúc
Tôi nhìn chằm chằm dòng chữ đó, da đầu dần dần tê rần.
Thứ này thực sự càng đến gần trung tâm, càng tự bổ sung hồ sơ.
Tôi giơ tay chà mạnh, làm nhoè dòng chữ rồi đẩy cửa bước vào.