Một vị hoàng tử chẳng được lòng thánh thượng, bản thân còn chưa đủ đầy đủ, lại luôn nhớ tới những kẻ mẹ góa con côi.

“Phùng công công,” ta hỏi, “Điện hạ người... thường hay làm những việc như vậy sao?”

Phùng An thở dài: “Cô nương chẳng biết đâu, điện hạ người... lòng tốt lắm. Chỉ là bề ngoài lạnh lùng, chẳng biết bày tỏ. Làm việc tốt cũng không muốn người khác nhắc đến, có khi còn bị hiểu lầm.”

Ta không hỏi thêm, nhưng trong lòng lại khắc sâu thêm ấn tượng về Tiêu Hoạt.

Tháng Chạp, kinh thành đón trận tuyết đầu mùa.

Ta dẫn Thúy Nhi đi Liễu Ly Xưởng m/ua giấy Trừng Tâm Đường – cuối năm rồi, muốn tự c/ắt ít giấy mới dùng. Đi nửa đường, tuyết càng lúc càng dày, đành phải trú vào một quán trà.

Vừa ngồi xuống, liền thấy một bóng người bước lên lầu.

Khoác đại cừu màu huyền, vai rộng chân dài, mày ngài mắt phượng – Tiêu Hoạt.

Hắn nhìn thấy ta, chân bước khựng lại, rồi mặt không biểu cảm tới ngồi chỗ cạnh cửa sổ. Phùng An theo sau, thấy ta thì mắt sáng lên, nhưng liếc thấy sắc mặt chủ tử lại không dám lên tiếng.

Quán trà vắng khách, cách nhau hai bàn mà chẳng ai mở lời.

Ta cúi đầu nhấp trà, nhưng góc mắt vẫn liếc về phía hắn. Trong tay hắn cầm cuốn sách, đọc rất chăm chú, thỉnh thoảng lật trang, chân mày hơi nhíu.

Chừng một bát trà sau, hắn bỗng buông sách xuống, nhìn thẳng sang ta.

“Thẩm cô nương.”

Ta gi/ật mình, suýt đ/á/nh rơi chén trà.

“Điện hạ có chỉ thị gì?”

Hắn trầm mặc một chút, nói: “Chiếc bào kia, cô không cần trả lại. Chẳng phải vật gì tốt.”

“Tiểu nữ biết.” Ta đáp, “Nhưng vẫn nên trả. Điện hạ đã giúp tiểu nữ, không thể nhận đồ của điện hạ vô cớ.”

Hắn lại im lặng, rồi thốt ra một câu, giọng rất nhỏ ta suýt không nghe rõ.

“Chẳng có gì to tác. Gặp người khác, bản vương cũng sẽ làm vậy.”

Ta sững người, rồi khẽ cười: “Điện hạ nói phải. Nhưng người khác chắc không đứng dưới mưa nửa canh giờ, nhường mái hiên cho kẻ xa lạ.”

Đôi mắt hắn khẽ động, như không ngờ ta lại nói vậy.

Rồi hắn cúi xuống tiếp tục đọc sách, chót tai dường như ửng hồng.

Ta nghi ngờ mình nhìn lầm – Tam hoàng tử Tiêu Hoạt, người lạnh lùng vô tình, lại đỏ tai?

Thúy Nhi bên cạnh véo tay ta một cái, thì thào: “Cô nương! Điện hạ đỏ tai rồi!”

“Im đi.” Ta thì thào đáp lại.

Hôm đó rời quán trà, tuyết đã tạnh. Ta đi phía trước, Tiêu Hoạt theo sau, cách chừng mười bước. Gần tới ngã rẽ, hắn chợt gọi ta lại.

“Thẩm cô nương.”

Ta quay đầu.

Hắn đứng giữa tuyết trắng, đại cừu phủ lớp tuyết mỏng, vẻ mặt vẫn lạnh như thường, nhưng ánh mắt khác mọi ngày – tựa hồ muốn nói điều gì, lại không biết mở lời ra sao.

“Đường trơn, đi chậm thôi.” Cuối cùng hắn chỉ nói vậy.

Rồi quay người rời đi, bước chân nhanh thoăn thoắt, đại cừu phấp phới trong gió.

Ta đứng nguyên chỗ cũ, nhìn theo bóng hắn khuất xa, bỗng thấy trong lòng ng/ực có gì đó đang nảy mầm.

Rất nhẹ, rất nhỏ, nhưng không sao dằn xuống được.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ai bảo anh ta là chó điên?

Chương 7
Đêm trước lễ đính hôn, người em song sinh bỏ trốn. Vì tiền, cha tôi ép tôi đóng giả em trai gả cho thiếu gia điên nhà họ Mộ. Lần đầu gặp mặt, hắn vừa rút con dao găm đẫm máu ra khỏi mắt kẻ khác. Khi tôi tưởng mình sẽ gục ngã dưới tay hắn, hắn lại e thẹn giấu dao sau lưng, khẽ cười: "Cô chính là phu nhân của ta?" Sau này, vị thiếu gia vốn ghét người khác đụng chạm ấy lại đòi ôm khi ngủ, đòi hôn lúc thức. Khi thiếu gia điên hóa thành thiếu gia ôn nhuận, em trai lập tức quay về. Nó nói: "Anh đơn giản chỉ là omega kém chất lượng, không xứng với hắn." Tôi nhìn Mộ Yến Cẩn - kẻ đã lâu không phát điên, mỉm cười buông tay. "Em à, chó không cần xích... liệu có còn là chó dại không?"
1.2 K
6 Ngôi Sao May Mắn Chương 11
10 Thai nhi báo thù Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm

Mấy bình luận bay này có thể đứng đắn chút không vậy?

Để ép tôi – một tên pháo hôi độc ác – sớm ngày bị cho “out game”, đám bình luận bay trên đầu nghĩ đủ mọi kế hại người. 【Cướp bánh bao của công đi, để hắn chỉ được ăn cơm canh đạm bạc! Đảm bảo hắn hận chết cậu!】 【Đừng cho công giặt quần lót của cậu nữa, hắn tức đến bỏ nhà đi luôn cho xem!】 【Đúng rồi! Lần sau nhớ mặc đôi tất đen kia vào, bảo đảm công tức đến bốc khói bảy lỗ, chảy máu mũi tại chỗ!】 【Đến lúc đó công sẽ đá cậu không thương tiếc, quay đầu ngọt ngào bên bé thụ của bọn tôi!】 Tôi – kẻ ghét cay ghét đắng nam chính công – lập tức sáng mắt. “Còn có chuyện tốt như vậy sao?” Thế là tôi chăm chỉ làm theo từng chỉ dẫn của đám bình luận. Cướp bánh bao, không cho giặt quần lót, đặt mua tất đen… Khoan đã. Sao ánh mắt nam chính công nhìn tôi lại ngày càng giống sói đói thế này?
12
Đồng Trần Chương 36