Một vị hoàng tử chẳng được lòng thánh thượng, bản thân còn chưa đủ đầy đủ, lại luôn nhớ tới những kẻ mẹ góa con côi.

“Phùng công công,” ta hỏi, “Điện hạ người... thường hay làm những việc như vậy sao?”

Phùng An thở dài: “Cô nương chẳng biết đâu, điện hạ người... lòng tốt lắm. Chỉ là bề ngoài lạnh lùng, chẳng biết bày tỏ. Làm việc tốt cũng không muốn người khác nhắc đến, có khi còn bị hiểu lầm.”

Ta không hỏi thêm, nhưng trong lòng lại khắc sâu thêm ấn tượng về Tiêu Hoạt.

Tháng Chạp, kinh thành đón trận tuyết đầu mùa.

Ta dẫn Thúy Nhi đi Liễu Ly Xưởng m/ua giấy Trừng Tâm Đường – cuối năm rồi, muốn tự c/ắt ít giấy mới dùng. Đi nửa đường, tuyết càng lúc càng dày, đành phải trú vào một quán trà.

Vừa ngồi xuống, liền thấy một bóng người bước lên lầu.

Khoác đại cừu màu huyền, vai rộng chân dài, mày ngài mắt phượng – Tiêu Hoạt.

Hắn nhìn thấy ta, chân bước khựng lại, rồi mặt không biểu cảm tới ngồi chỗ cạnh cửa sổ. Phùng An theo sau, thấy ta thì mắt sáng lên, nhưng liếc thấy sắc mặt chủ tử lại không dám lên tiếng.

Quán trà vắng khách, cách nhau hai bàn mà chẳng ai mở lời.

Ta cúi đầu nhấp trà, nhưng góc mắt vẫn liếc về phía hắn. Trong tay hắn cầm cuốn sách, đọc rất chăm chú, thỉnh thoảng lật trang, chân mày hơi nhíu.

Chừng một bát trà sau, hắn bỗng buông sách xuống, nhìn thẳng sang ta.

“Thẩm cô nương.”

Ta gi/ật mình, suýt đ/á/nh rơi chén trà.

“Điện hạ có chỉ thị gì?”

Hắn trầm mặc một chút, nói: “Chiếc bào kia, cô không cần trả lại. Chẳng phải vật gì tốt.”

“Tiểu nữ biết.” Ta đáp, “Nhưng vẫn nên trả. Điện hạ đã giúp tiểu nữ, không thể nhận đồ của điện hạ vô cớ.”

Hắn lại im lặng, rồi thốt ra một câu, giọng rất nhỏ ta suýt không nghe rõ.

“Chẳng có gì to tác. Gặp người khác, bản vương cũng sẽ làm vậy.”

Ta sững người, rồi khẽ cười: “Điện hạ nói phải. Nhưng người khác chắc không đứng dưới mưa nửa canh giờ, nhường mái hiên cho kẻ xa lạ.”

Đôi mắt hắn khẽ động, như không ngờ ta lại nói vậy.

Rồi hắn cúi xuống tiếp tục đọc sách, chót tai dường như ửng hồng.

Ta nghi ngờ mình nhìn lầm – Tam hoàng tử Tiêu Hoạt, người lạnh lùng vô tình, lại đỏ tai?

Thúy Nhi bên cạnh véo tay ta một cái, thì thào: “Cô nương! Điện hạ đỏ tai rồi!”

“Im đi.” Ta thì thào đáp lại.

Hôm đó rời quán trà, tuyết đã tạnh. Ta đi phía trước, Tiêu Hoạt theo sau, cách chừng mười bước. Gần tới ngã rẽ, hắn chợt gọi ta lại.

“Thẩm cô nương.”

Ta quay đầu.

Hắn đứng giữa tuyết trắng, đại cừu phủ lớp tuyết mỏng, vẻ mặt vẫn lạnh như thường, nhưng ánh mắt khác mọi ngày – tựa hồ muốn nói điều gì, lại không biết mở lời ra sao.

“Đường trơn, đi chậm thôi.” Cuối cùng hắn chỉ nói vậy.

Rồi quay người rời đi, bước chân nhanh thoăn thoắt, đại cừu phấp phới trong gió.

Ta đứng nguyên chỗ cũ, nhìn theo bóng hắn khuất xa, bỗng thấy trong lòng ng/ực có gì đó đang nảy mầm.

Rất nhẹ, rất nhỏ, nhưng không sao dằn xuống được.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nam phụ làm màu đã tự cứu mình thành công chưa?

Chương 11
Bạn trai tôi thanh tâm quả dục. Nhưng tôi lại là kiểu “làm màu” có nhu cầu cao, lúc nào cũng dính lấy anh nũng nịu đòi hôn, lời nói ái ân bay đầy trời. Tôi luôn nghĩ chúng tôi là một cặp đôi bù trừ cho nhau. Cho đến một ngày, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện những dòng bình luận: [Cái tên nam phụ làm màu này đúng là phiền chết đi được, đầu óc toàn thứ đen tối, người ta là công chính chuẩn bị đi họp rồi mà còn bị kéo ra hôn hít! Không phải phá đám thì là gì!] [Nhờ có cậu ta làm nền, mới càng làm nổi bật tầm quan trọng của cặp công–thụ chính thức, đúng chuẩn tri kỷ linh hồn.] [Nam phụ cũng đáng thương, đắc tội quá nhiều người. Sau khi cha mẹ qua đời thì hoàn toàn không đấu lại đám cáo già trong công ty, lại còn chọc giận công chính, cuối cùng bị ép nhảy lầu, chết thảm…] [Cũng tại hắn ngu xuẩn lại độc ác, đáng đời.] Tôi sợ đến mức lập tức dừng lại. Tống Tri Niên lại hơi nghi hoặc, giọng trầm thấp: “Sao không hôn nữa?”
670
5 Đạn Mạc Chương 15
7 Đừng bỏ em. Chương 6
11 Không Thể Chết Chương 28

Mới cập nhật

Xem thêm