Tôi đóng ch/ặt cửa tủ quần áo, cô lập bản thân với thế giới bên ngoài.
“Rột rột… rột rột…”
Tôi cố gắng điều hòa hơi thở, đầu óc hoạt động hết công suất. Mẹ nuôi từng nói phải c/ắt đ/ứt sợi dây đỏ quấn quanh cổ Nhục Phật.
Nhưng tôi không thể nào tiếp cận được thân thể nó, vừa bước ra là tôi ch*t chắc.
Nhưng nếu cứ trốn mãi trong này, sớm muộn cũng bị phát hiện.
“Hê hê hê…”
Tôi đứng hình. Đây là tiếng cười của Nhục Phật sao?
“Hê hê hê hê…”
Tôi co rúm người, không dám nhúc nhích, sợ bị nó phát hiện.
Trong lúc im lặng, tôi chợt nhận ra một vấn đề nghiêm trọng.
Tại sao Nhục Phật lại nhắm vào tôi và Lưu Trân Trân?
Chúng tôi rõ ràng chẳng làm gì sai.
Chẳng lẽ…
“Rầm!”
Có người đang gõ cửa.
Nhưng tôi run lẩy bẩy vì tiếng gõ ấy.
Bởi vì tiếng gõ không phải từ cửa phòng ký túc xá, mà là từ cánh tủ của tôi.
Âm thanh vang lên ngay trước mặt.
Nhục Phật đã biết tôi trốn ở đây từ lâu rồi sao?
Do cái dấu ấn! Tôi đã bị nó đ/á/nh dấu từ trước.
Tôi gượng gạo nở nụ cười đắng chát, không trách mẹ nuôi lại kh/iếp s/ợ Nhục Phật đến thế.
Tôi không thể nào thắng được nó.
“Rột rột… rột rột…”
Thứ âm thanh nhầy nhụa ấy lại vang lên. Trước giờ tôi cứ tưởng đó là tiếng bước chân của Nhục Phật, cho đến khi nó vọng ra ngay sau tai.
Lúc đó tôi mới nhận ra, hình như đó là tiếng nó chóp chép miệng.
“Áááá!”
Tôi đẩy bật cửa tủ, nhưng vì quá vội vã lại ngã phịch xuống sàn.
Tôi lao đến cửa vặn mở khóa, nhưng bàn tay r/un r/ẩy khiến tôi mấy lần trượt tay. “Cách!”
Tôi không nhịn được ngoái lại, phát hiện Nhục Phật đang ngồi trong tủ, thò ra nửa cái đầu âm khí ngập tràn, khuôn mặt dị dạng méo mó.
Sau đó, nó lại vươn tay về phía tôi.
Tôi sợ đến mức không dám ngoái lại lần nữa.
Tim tôi càng lúc càng lạnh giá. Tôi đã bị nó đ/á/nh dấu, trốn đến đâu cũng vô dụng thôi phải không?
Mẹ nuôi có đang lừa tôi không? Cứ như thế này thì làm sao tôi sống sót nổi!
“Tiểu Ý!” Lưu Trân Trân đứng cuối hành lang, mặt mày lo lắng vẫy tay về phía tôi. “Mau qua đây! Bên này an toàn!”
Tôi đành lao đến cùng nấp với cô ấy trong một phòng ký túc xá.
Đóng cửa lại, Lưu Trân Trân thở hổ/n h/ển, lập tức nắm lấy tay tôi. “Tiểu Ý! Giờ chúng ta phải làm sao? Cậu có cách nào giúp chúng ta trốn thoát không?”
“Trốn? Trốn cái gì?” Tôi không biết mình đang tức gi/ận hay sợ hãi, chỉ tay vào mũi cô ta m/ắng. “Nếu không phải do cậu, làm sao tôi bị Nhục Phật đuổi? Cậu xem mình đã làm chuyện ng/u ngốc gì rồi hả?”
Biết mình có lỗi, cô ta rụt cổ như chim cút, im thin thít.
Sau khi tôi trút gi/ận xong, Lưu Trân Trân lại kéo kéo tay áo tôi. “Xin lỗi, tôi chỉ nhớ bạn trai quá thôi… Tiểu Ý, cậu chắc có cách đúng không?”
“Cậu có biết làm thế nào để tiêu diệt Nhục Phật không?”
Tôi cuối cùng cũng bình tĩnh lại: “Sợi dây đỏ, chỉ cần c/ắt đ/ứt sợi dây đỏ trên cổ nó là được.”
Lưu Trân Trân suy nghĩ giây lát, rồi ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt tôi. “Vì cậu đã bị đ/á/nh dấu rồi, không biết cậu có thể làm mồi nhử nó ra không? Sau đó tôi sẽ gi/ật đ/ứt sợi dây đỏ của nó.”
Phương án này quá mạo hiểm, chỉ cần sơ sẩy chút là tôi sẽ ch*t đầu tiên. Nhưng trước mắt tôi cũng không còn cách nào khác tốt hơn.
Tôi vừa kiểm tra xong, sau lưng Lưu Trân Trân không có dấu tay, chỉ có cô ấy chưa bị đ/á/nh dấu.
Tôi đứng cuối hành lang, đợi Nhục Phật xuất hiện.
“Rột rột—”
Nó đã đến.
Tôi quay lưng lại phía nó. Lưu Trân Trân núp ở một góc, tay cầm con d/ao nhỏ sẵn sàng chiến đấu.
Nhục Phật thân hình lùn tịt, từ cuối hành lang từng bước tiến lại gần, trên mặt vẫn nở nụ cười khiến người ta rợn tóc gáy.
Nó vừa đi vừa chóp chép miệng, phát ra thứ âm thanh nhầy nhụa kinh t/ởm.
Tôi nén nỗi sợ ngoái lại, phát hiện Nhục Phật đứng cách một mét, bất động nhìn chằm chằm tôi.
Đôi mắt nó dường như không cử động được, khi ngước nhìn tôi chỉ có thể ngẩng cổ lên.
Chiếc ngọc bội trên cổ tôi đột nhiên trở nên nóng rực.
Nhục Phật và tôi đối mặt, nhưng chưa kịp nói gì thì Lưu Trân Trân đã xông ra, một nhát d/ao c/ắt ngang cổ nó.
Đồng thời, sợi dây đỏ siết ch/ặt cổ nó cũng bị c/ắt đ/ứt.
Nhục Phật bất động, theo sợi dây đỏ rơi xuống, thịt trên người nó đột nhiên co gi/ật dữ dội, sau đó ngũ quan méo mó, hóa thành một đống bùn thịt loãng nhão nhoẹt rơi bẹp xuống đất!
Mùi tanh hôi xộc vào mũi khiến tôi không nhịn được bụm miệng nôn khan. “Thối quá…”
Nhìn đống bùn nhão dưới đất, trong đầu tôi chỉ lướt qua một câu.
Kinh t/ởm thật!
Lưu Trân Trân cũng bụm mũi, nhăn mặt nôn khan. “Thối quá thối quá.”
Khi tôi chớp mắt lần nữa, hành lang tối đen trước đó đã sáng trưng, khôi phục dáng vẻ bình thường.
Tiếng bạn học khác chơi game, xem phim truyền hình vọng vào tai tôi.
Một bạn học ôm chậu rửa mặt đi ngang qua chúng tôi không nhịn được bịt mũi càu nhàu: “Đống bùn này là mấy đứa mang đến à? Mau dọn sạch đi kinh t/ởm quá! Óe—”
Lưu Trân Trân vội vàng xin lỗi rồi đi tìm dụng cụ dọn dẹp, thu dọn đống bùn thối đó.
Dù đống bùn đã được quét sạch, cũng lau chùi nhiều lần, nhưng gạch lát sàn dường như đã nhiễm mùi hôi đó, thế nào cũng không hết mùi.
Về đến nhà, tôi kể lại chuyện xảy ra cho mẹ nuôi nghe, bà nói tôi phúc đức dày mới may mắn thoát khỏi tay Nhục Phật.
Mẹ nuôi nấu cho tôi một nồi nước lá bưởi để tắm rửa sạch sẽ vận rủi, sau khi kiểm tra dấu tay sau lưng tôi, bà còn đặc biệt làm một buổi cúng cho tôi.
Đến khi tôi không nhịn được tò mò hỏi đi hỏi lại, bà mới chịu nói cho tôi biết lai lịch của Nhục Phật.
Mẹ nuôi nhíu mày, sắc mặt khó coi. “Thứ này cực kỳ tà á/c, không phải tự nhiên sinh ra mà do người ta tạo ra.”
“Nhục Phật không phải Phật, mà là một loại tà thuật gần như đã thất truyền, lấy m/áu thịt của người ch*t thảm trộn với bùn đất, tạo lại thành thân Phật, bảy lần hấp bảy lần phơi, cuối cùng sấy khô.”
“Có m/áu có thịt, nên gọi là Nhục Phật.”
Tôi chăm chú lắng nghe, lại hỏi: “Vậy làm thứ này để làm gì?”