Bố bảo bát tự của anh ấy hợp với tôi, tính khí lại hiền lành.

Thế là anh ấy đảm nhận toàn bộ học phí và sinh hoạt phí cho Tần Lịch.

Từ đó, anh ấy đương nhiên trở thành chồng nuôi từ nhỏ của tiểu thư ngỗ ngược như tôi.

Đây không phải lần đầu tôi hôn anh ấy.

Vào ngày sinh nhật tuổi 18, lần đầu uống rư/ợu say mèm, tôi chặn anh ấy trong góc tường.

Nheo mắt nhìn, tôi nhón chân xoa xoa khuôn mặt cứng đờ của Tần Lịch.

Dưới ánh trăng, đôi mày anh càng thêm tuấn tú, đường nét sắc sảo như tượng tạc.

Tôi kéo cổ áo anh áp sát người mình.

"Tôi muốn hôn anh." - Tôi tuyên bố.

Mi mắt chàng trai r/un r/ẩy dữ dội.

Anh nhìn tôi không chớp mắt, hơi thở trở nên gấp gáp.

Nhưng chỉ khẽ đáp: "Vâng, tiểu thư."

Tôi ợ rư/ợu, tiếp tục:

"Họ bảo đàn ông dù cứng đến mấy, môi vẫn mềm. Tôi muốn thử của anh."

Lúc đó Tần Lịch đã cao 1m88, cơ bắp tuy không săn chắc như bây giờ nhưng vẫn vượt trội hẳn bạn cùng trang lứa.

Vì là sinh nhật tuổi trưởng thành của tôi, anh cũng mặc áo sơ mi quần âu, đẹp trai khác thường.

Trăng sáng vằng vặc, gió đêm dịu dàng, như cảnh công chúa và hiệp sĩ của nàng.

Nụ hôn từ chạm nhẹ ban đầu dần trở nên cuồ/ng nhiệt, quấn quýt.

Hai kẻ không chút kinh nghiệm hôn nhau đến nghẹt thở, hỗn độn.

Khi chia tay, son môi tôi nhuộm đỏ khóe miệng anh.

Tôi thở hổ/n h/ển hỏi: "Môi anh mềm thật, còn tôi thì sao?"

Tần Lịch mắt long lanh đáp: "Em ngọt lắm."

Tôi cười đ/ấm anh một cái: "Đó là son dưỡng của em đấy!"

Sau đó, cả hai chúng tôi đều không nhắc lại nụ hôn ấy.

Tôi nghĩ anh đã là chồng nuôi của mình, sớm muộn cũng thành người nhà họ Tống, hôn trước một chút có sao đâu.

Tôi tưởng anh cũng nghĩ vậy.

Không ngờ lúc đó anh chỉ là bị u/y hi*p bởi thân phận tiểu thư của tôi.

Giờ nhà tôi sa sút, anh liền không muốn hôn nữa.

7

Sắc mặt tôi dần lạnh băng.

Vô thức giơ tay, cái t/át đã lơ lửng giữa không trung.

Bình luận lại bắt đầu xúi giục:

[Đánh đi đ/á/nh đi, á/c nữ phụ không t/át nam chính thì sao làm nổi bật sự dịu dàng của nữ chính bé bỏng?]

[Yên tâm đi, giờ nữ phụ càng tà/n nh/ẫn với nam chính bao nhiêu, sau khi cô ta sa cơ sẽ bị trả đũa gấp bội]

Nhìn những lời lẽ chói mắt, tôi kịp thu hồi lực đ/á/nh.

Lăn người khỏi Tần Lịch, tôi lạnh lùng: "Chán, ngủ thôi."

"Thực ra ý em là..." - Tần Lịch hình như còn muốn nói gì đó.

Tôi chỉ liếc lạnh một cái, anh ta lập tức nuốt chửng lời nói vào bụng.

Tôi lặng lẽ quay lưng.

Tần Lịch đứng không xong, ngồi không yên.

Như khúc gỗ mắc kẹt trên giường.

Nhóm fan hâm m/ộ 18+ vẫn thở dài n/ão nề:

[Hết cả đêm chờ đợi chỉ để xem cái này thôi sao?]

[Nói thật thì tôi cực thích tương quan hình thể giữa á/c nữ ngỗ ngược và nam chính lực điền này, t/át má còn phải bắt nam chính quỳ xuống, căng đét!]

[Không dám tưởng tượng nếu hai người này "do" thì sẽ nảy lửa thế nào, có t/át nhau như đ/á/nh chó không nhỉ?]

Đọc bình luận mà mặt tôi đỏ bừng.

Càng đọc càng tức.

Tôi bất ngờ quay người, chưa kịp để Tần Lịch phản ứng đã gi/ật phăng áo phông của anh lên.

Cơ ng/ực săn chắc nổi khối, múi bụng rõ ràng, đường múi cá chạy dọc eo thon.

"Xem đi xem đi, quý khách VIP, cho các người xem thỏa thích! Tôi ngủ đây!"

[Hê hê, chị đại nghĩa khí lắm! Yêu chị!]

[Quả nhiên là chị đại đ/ộc nhất của em!]

Nói xong tôi quay lưng đặt mông đối diện Tần Lịch, ngủ ngay lập tức.

Khiến những bình luận sau đó, tôi chẳng thấy câu nào.

[Ôi trời, người yêu của ông nội cũng hồng hào dễ thương!]

[Thử thách không nhìn chỗ đó thất bại nặng nề. Thằng nào bảo cây treo ớt ra đây, ớt nhà mày to bằng bình giữ nhiệt à?]

[Nữ phụ tuổi thanh xuân phơi phới thế này mà ngủ được sao?]

8

Giấc ngủ của tôi vốn rất tốt, đặt lưng là ngủ.

Nhưng đêm nay lại trằn trọc khác thường.

Có lẽ vì giường quá nhỏ, Tần Lịch lại quá to lớn.

Cứ cảm giác có vật gì đó cứ chọc vào người.

Ngủ mơ màng, tôi trở mình, chân vắt ngang người Tần Lịch.

[Nam chính lần này chắc ch*t thật rồi.]

[Nằm ngửa thì dựng lều, nằm nghiêng thì lều đổ, hahaha thảm quá]

[Đi tắm nước lạnh cũng không xong, nam chính làm lính kéo cờ thức trắng đêm]

9

Hôm sau tôi ngủ đến tự nhiên tỉnh giấc.

Tần Lịch đã đi làm ở võ đường.

Trên bàn đặt sẵn đồ ăn sáng anh làm, bên cạnh kẹp mảnh giấy:

[Sáng giặt đồ ngủ cho em, không cẩn thận làm rá/ch. Xin lỗi.]

Ngày trước, tôi đã nhắn tin trách m/ắng Tần Lịch rồi.

M/ắng anh sao lực lớn thế, m/ắng tay anh thô ráp, m/ắng anh là chồng nuôi vụng về nhất thế gian.

Đợi Tần Lịch tan làm về còn bắt anh nắm tai quỳ lên thớt giặt.

Tôi chống nạnh m/ắng cho một trận.

Nhưng giờ, tôi chỉ lạnh lùng liếc mảnh giấy.

Như không có chuyện gì, ngồi xuống thong thả ăn sáng.

Bình luận đủ loại thắc mắc:

[Có ý gì đây? Nữ phụ tính nết đổi khác rồi?]

[Hê hê chỉ có tôi dậy sớm biết nam chính làm gì với đồ ngủ mới rá/ch đúng không?]

[Cô ta định giả ngoan lấy lòng đây mà?]

[Tính cách nữ phụ thế này, cá 5 hào, chưa đầy một ngày sẽ lộ nguyên hình]

Lần này tôi không cãi lại bình luận.

Ăn sáng xong, lười nhắn cho bố một tin nhắn:

[Tiếp theo.]

10

Ai bảo chồng nuôi chỉ có một?

11

Tần Lịch cả ngày dán mắt vào điện thoại, thẫn thờ.

Không ổn.

Cả ngày rồi, Tống Thê Ngô sao có thể không nói một lời trách m/ắng nào?

Quản lý võ đường cũng nhận ra anh bất thường.

"Tiểu Tần, cậu đợi tin nhắn của ai thế?"

Tần Lịch nạp thêm 200k vào điện thoại.

Không bị khóa máy.

Sao vẫn không có tin nhắn?

Quản lý hỏi lại: "Rốt cuộc đang đợi cái gì thế?"

Tần Lịch ậm ừ: "Đợi cô ấy m/ắng tôi."

Quản lý: "?"

Tần Lịch nhanh chóng thu dọn đồ đạc: "Bác quản lý, hôm nay cho tôi xin nghỉ hai tiếng được không?"

"Đi làm gì thế?"

"Về nhà quỳ thớt giặt."

Quản lý: "...Ừ."

Nhìn bóng lưng cao 1m90 lao vội đi như bay.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nam phụ làm màu đã tự cứu mình thành công chưa?

Chương 11
Bạn trai tôi thanh tâm quả dục. Nhưng tôi lại là kiểu “làm màu” có nhu cầu cao, lúc nào cũng dính lấy anh nũng nịu đòi hôn, lời nói ái ân bay đầy trời. Tôi luôn nghĩ chúng tôi là một cặp đôi bù trừ cho nhau. Cho đến một ngày, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện những dòng bình luận: [Cái tên nam phụ làm màu này đúng là phiền chết đi được, đầu óc toàn thứ đen tối, người ta là công chính chuẩn bị đi họp rồi mà còn bị kéo ra hôn hít! Không phải phá đám thì là gì!] [Nhờ có cậu ta làm nền, mới càng làm nổi bật tầm quan trọng của cặp công–thụ chính thức, đúng chuẩn tri kỷ linh hồn.] [Nam phụ cũng đáng thương, đắc tội quá nhiều người. Sau khi cha mẹ qua đời thì hoàn toàn không đấu lại đám cáo già trong công ty, lại còn chọc giận công chính, cuối cùng bị ép nhảy lầu, chết thảm…] [Cũng tại hắn ngu xuẩn lại độc ác, đáng đời.] Tôi sợ đến mức lập tức dừng lại. Tống Tri Niên lại hơi nghi hoặc, giọng trầm thấp: “Sao không hôn nữa?”
670
4 Đạn Mạc Chương 15
6 Đừng bỏ em. Chương 6
10 Không Thể Chết Chương 28

Mới cập nhật

Xem thêm