Muốn dẫm lên người tôi để đứng đầu làng giải trí.
Hổ không gầm, cứ tưởng tôi là Hello Kitty sao?
Lạc Lạc mặt đỏ bừng vì tức gi/ận, nắm ch/ặt tay nghiến răng ken két, "Tay em đang ngứa lắm đấy, chưa từng thấy ai vô liêm sỉ đến thế."
Tôi hít một hơi thật sâu, lấy điện thoại gọi cho công ty bảo vệ nổi tiếng nhất nước.
"Alo, ai đấy?"
Người bắt máy là đàn ông, giọng lè nhè.
"Tôi cần thuê mười vệ sĩ, yêu cầu cao trên 190cm, dạng một đ/á/nh mười."
"Được, nhưng đắt lắm đấy."
"Tiền không thành vấn đề, nhưng phải nhanh, nửa tiếng nữa tôi cần người."
Đầu dây bên kia hình như đang đ/á/nh mạt chược, tiếng "xèo" vang lên rồi giọng thong thả đáp: "Cô nương, bọn tôi làm ăn chính quy, việc phạm pháp không nhận. Tiện thể hỏi cô định làm gì thế?"
Tôi cắn răng: "Đi bắt gian."
"Úi giời ạ!"
Giọng nói bỗng bừng tỉnh hẳn.
"Gay cấn thế? Đồng ý luôn! Nhân dịp hợp tác lần đầu, tôi tặng thêm một người nữa, cựu lính đ/á/nh thuê nước ngoài nhé?"
"Lấy!"
Tôi cúp máy, đeo kính râm, quay người bước đi.
Lạc Lạc hét theo sau lưng: "Chị Châu Châu, chị đi đâu thế?"
"Đi x/é người!"
Không bùng n/ổ trong im lặng, thì sẽ ch*t trong c/âm nín.
Đã chạm đáy, đã đến lúc bật lại.
20
Tôi lái xe thẳng đến nơi Tư Điền đang livestream.
Vừa đỗ xe, đã thấy mười một vệ sĩ cao lớn lực lưỡng xếp hàng đón.
Khí thế hùng hổ, bảo họ là đội đặc nhiệm vũ trang tôi cũng tin.
Đúng là công ty niêm yết, làm việc hiệu suất gh/ê.
Một người tiến lên mở cửa xe cho tôi.
Tôi gật đầu, nhanh chóng trình bày yêu cầu rồi hướng về phía trường quay. Gót giày cao gõ lóc cóc trên nền đ/á, chưa bao giờ bước đi ngầu thế này.
Hóa ra người ta thích thể hiện là vậy.
Đúng là... đã quá.
Tư Điền chắc không ngờ tôi xuất hiện, mặt cô ta biến sắc "soạt" một cái, nhanh như kịch Xuyên thay mặt nạ.
Cả trường ồn ào.
Theo hiệu lệnh của tôi, vệ sĩ lập tức giải tán nhân viên.
Hai người khác trực tiếp khiêng cả xe lăn lẫn Tư Điền dạt sang một bên.
Tôi bước tới trước mặt cô ta, tháo mic khỏi cổ áo rồi gắn lên người mình.
"Xin chào, tôi là Lạc Kh/inh Chu, buổi livestream tiếp theo sẽ do tôi dẫn dắt."
Livestream bùng n/ổ ngay lập tức.
Nhìn lượng người xem tăng vùn vụt, tôi nở nụ cười chuẩn chỉnh.
"Tôi không muốn chiếm dụng tài nguyên công cộng, nhưng về chuyện giữa tôi, chồng tôi và tiểu thư Tư Điền, tôi xin phản hồi ngắn gọn tại đây."
"Thứ nhất, cuộc hôn nhân của tôi và chồng hoàn toàn hợp tình, hợp lý, hợp pháp. Chúng tôi kết hôn dưới sự chứng kiến của hai gia đình và bạn bè thân thiết. Chuyện giữa anh ấy và Tư Điền tôi hoàn toàn không hay biết trước đó. Nếu biết, tôi đã không kết hôn."
"Thứ hai, tôi muốn nói với Tư Điền: Tôi hiểu cô từng có mối tình... nồng ch/áy với chồng tôi. Con người là sinh vật có cảm xúc, nhưng chúng ta được gọi là động vật bậc cao bởi có đạo đức và trách nhiệm xã hội. Hành động hiện tại của cô, trong xã hội ngày nay được gọi là tiểu tam. Tôi tôn trọng thành tựu nghệ thuật của cô - nghệ thuật vốn cao quý. Nhưng đó không phải tấm màn che cho sự suy đồi đạo đức. Còn bản tình ca tuyệt mỹ mà cô gọi là tình yêu với chồng tôi, càng không nên lấy nỗi đ/au của người khác làm khúc dạo đầu. Tôi từ chối làm vật hy sinh cho tình yêu của các người."
"Thứ ba, với những netizen á/c ý bôi nhọ, thậm chí bịa đặt về tôi - các bạn yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ không... tha cho các bạn đâu. Luật sư của tôi sẽ sớm liên lạc."
"Thứ tư, tôi muốn nói với chồng mình - ngài Thẩm: Trong thời gian hôn nhân, tôi tự hỏi đã làm tròn bổn phận người vợ. Mọi việc lớn nhỏ trong hai gia đình đều do tôi xử lý. Có thể không hoàn hảo, nhưng tôi đã cố gắng hết sức. Tôi không nghĩ mình sinh ra để thấp kém hơn anh, cam chịu sự thờ ơ, cam chịu việc anh ôm người khác trong lòng mà hoài niệm quá khứ. Giờ đây, chính tôi là người muốn ly hôn. Vậy nên xin anh ký sớm vào đơn ly hôn. Tôi không muốn chúng ta phải đối chất tại tòa."
"Cuối cùng, tôi thừa nhận đã đ/á/nh Tư Điền. Nhưng tôi nghĩ, nếu các bạn ở trong hoàn cảnh của tôi, cũng khó lòng kìm nén."
Tôi rút chiếc máy ghi âm.
Mắt Tư Điền đột nhiên trợn tròn, hét lên thất thanh, điều khiển xe lăn lao tới.
Nhìn cô ta, tôi bật nút phát.
Giọng nói cô ta vang lên rành rọt từ máy ghi âm.
Tôi đúng là "mỹ nhân gỗ" như lời thiên hạ.
Nhưng không có nghĩa gỗ không biết gi/ận, không biết đ/á/nh người.
Trong hỗn lo/ạn, Tư Điền cùng xe lăn lộn nhào khỏi bục.
Hiện trường náo lo/ạn như nồi lẩu sôi sùng sục.
Tôi đứng dậy, nói lời cuối với livestream: "Đây là sự thực giữa chúng tôi. Đây là lần đầu và cũng là lần cuối tôi phản hồi về mối qu/an h/ệ này. Sau đó, tôi sẽ không bình luận thêm."
Thẩm Hoài An nhanh chóng xuất hiện.
Anh ta nhìn tôi, ánh mắt phức tạp.
"Châu Châu, em không nên..."
Lời chưa dứt, tôi đã vả một cái rõ đét.
"Không cái đầu gió! Thẩm Hoài An, đ/á/nh nó mà chưa đ/á/nh mày là gì? Cũng là người, đừng có giả thần giả q/uỷ!"
21
Thẩm Hoài An xoa xoa má, bất ngờ cười khẽ: "Hả gi/ận chưa? Nếu chưa, cho anh thêm một cái nữa?"
Đồ đi/ên!
Tôi chẳng thèm để ý, bước vòng qua người anh ta.
Thẩm Hoài An kéo tay tôi lại.
"Châu Châu, anh không có ý đó. Anh chỉ muốn nói em không nên một mình tới đây. Đáng lẽ phải gọi anh cùng. Anh không ngờ cô ấy lại làm thế, tưởng đã nói rõ ràng với cô ta rồi."
Anh ta thật sự...
Tôi nghi ngờ anh ta đã luyện thái cực công tới cảnh giới tối cao.
Mãi mãi ung dung tự tại, mãi mãi biết cách rũ bỏ trách nhiệm.
Như cái chảo chống dính.
Tôi phẩy tay anh ta ra: "Thẩm Hoài An, tôi cũng tưởng đã nói rõ ràng với anh rồi. Đừng quấy rầy nữa, để chúng ta còn giữ thể diện."