Căn nhà mới nằm ở khu đô thị mới phía đông thành phố.

Một căn hộ hai phòng ngủ.

Hướng nam.

Phòng khách rất rộng.

Ánh nắng có thể chiếu vào.

11.

Thanh Minh.

Một mình tôi đến nghĩa trang.

Trên tay cầm chiếc áo cardigan đỏ hồng.

Đã được giặt sạch. Gấp gọn gàng.

Tôi ngồi xổm trước m/ộ bà, đặt chiếc áo trước bia m/ộ.

Bên cạnh là một bó cúc trắng và túi bánh đào - món bà thích nhất.

"Bà ơi."

Gió thổi qua.

Trên bia m/ộ khắc dòng chữ: M/ộ phần Tiên tỷ Trần Tú Anh.

"Cháu đã dùng một phần sổ tiết kiệm bà để lại. Mở hai cửa hàng tiện lợi. Giờ mỗi tháng ki/ếm được hơn chục triệu."

"Căn nhà bà m/ua cho cháu, gặp đúng đợt giải tỏa. Đổi được căn mới, hai phòng ngủ."

"Cháu dọn vào rồi. Hướng nam. Bà thích nhất nhà hướng nam mà."

Tôi đặt tay lên bia m/ộ.

đ/á lạnh buốt.

"Bà viết trong thư, sợ sau khi bà đi không ai thương cháu nữa."

"Bà đi đã năm năm rồi."

"Những thứ bà để lại đã an ủi cháu suốt năm năm."

Tôi cúi đầu.

"Bà ơi, cháu không để mình chịu thiệt thòi đâu. Bà dặn đừng chịu thiệt, cháu nhớ rõ."

Gió lại thổi qua. Một góc áo cardigan bay lên, rồi lặng lẽ đáp xuống.

"Họ có tìm đến cháu. Cháu không giúp."

"Bà đừng bảo cháu nhẫn tâm. Cháu biết bà không trách đâu."

"Bà mà còn sống, cũng sẽ không bắt cháu giúp họ."

Tôi đứng dậy.

Phủi bụi trên ống quần.

Nhìn lần cuối.

"Năm sau cháu lại về thăm bà."

12.

Hè năm sau, nhận chìa khóa căn hộ mới.

Tôi tự sửa sang. Đơn giản thôi, quét vôi trắng, lát sàn gỗ. M/ua chiếc giường lớn hơn và kệ sách.

Ngày chuyển nhà đồ đạc không nhiều.

Thứ đầu tiên mang vào là túi ni lông đen.

Bên trong là áo bông cũ, áo len xám, áo gile xanh thẫm của bà.

Ống tay trái áo bông có đường kh//âu - chỗ tôi c/ắt rồi vá lại. Túi phải áo gile cũng vậy.

Tôi treo chúng vào tủ quần áo mới.

Treo sâu bên trong. Cạnh quần áo của mình.

Bệ cửa sổ đặt chậu trầu bà.

Tôi đứng giữa phòng khách.

Ánh nắng từ cửa sổ hướng nam tràn vào.

Rực rỡ.

Điện thoại reo. Tin nhắn. Bác gái gửi.

"Tiểu Mãn, nhà mới đẹp không? Chụp ảnh cho bác xem nào."

Tôi chụp gửi đi.

Bác nhắn lại: "Bà cháu thấy chắc cười tươi lắm."

Tôi mỉm cười.

Bước đến tủ quần áo, mở cửa.

Mấy bộ đồ cũ im lặng nằm đó.

Áo bông, áo len, áo gile, áo cardigan.

Tất cả đều mềm mại sau bao lần giặt.

Mùi long n/ão đã bay đi từ lâu.

Nhưng tôi luôn cảm thấy nó vẫn còn đó.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Con gái tôi biết rõ cốt truyện

Chương 8
Ngày tuyển chọn phu quân, thiếp lánh ánh mắt Lý Thừa Hiên, dâng lên trước mặt Vĩnh An Vương thanh bỉ thủ tượng trưng cho binh quyền: "Tiểu nữ ngưỡng mộ vương gia đã lâu." Lý Nghiên Khâu thất thê nhiều năm, lại có một nữ nhi năm tuổi được nâng niu như ngọc, khắp nơi đều khuyên thiếp hãy suy xét kỹ càng. Duy chỉ có Quận chúa Huệ Nghi trong lòng người, vừa phồng má giận dữ nhìn thiếp, vừa thầm gào thét trong tâm khảm: 【Lục Tri Dao, ngươi là vai nữ phụ độc ác, ngươi điên rồi sao? Không chọn nam chính lại đi chọn kẻ phản diện?】 【Ta khó nhọc lắm mới giúp phụ thân tránh khỏi cốt truyện, tuyệt đối không thể dính dáng đến thứ sẽ mang họa tru di tam tộc như ngươi.】 【A a a, nàng ta chẳng lẽ muốn ôm ta sao? Nữ nhân xấu xa chớ có đến gần bản quận chúa!】 Quận chúa Huệ Nghi càng tức giận, thiếp lại càng vững vàng với lựa chọn của mình. Kiếp trước, thiếp chẳng để tâm đến tiếng lòng của nàng, rốt cuộc bị Lý Thừa Hiên hãm hại đến mức gia tộc bị tịch biên tru di. Kiếp này, quyết không lặp lại vết xe đổ ấy nữa.
Cổ trang
0