Tôi cũng thuộc về anh ấy.

Chương 5

31/03/2026 19:35

Vì Tôi Cần Anh Thích Tôi.

Tôi cần anh cần tôi.

Nhưng nếu, không ai cần tôi nữa thì sao?

Nếu bố bắt đầu không hài lòng với tôi.

Hà Kỵ Sơ gh/ét sự can thiệp của tôi.

Cuối cùng mẹ có còn muốn tôi không?

Tôi không phải con ruột của họ, không phải anh trai ruột của cậu ấy.

Liệu tôi có bị vứt bỏ?

Nếu không phải là anh trai, tôi còn có thể là gì đây?

Tôi còn được ở lại trong nhà này không?

Tôi đã qua tuổi mười tám rồi, không còn ở độ tuổi cần người giám hộ.

17

Tôi tỉnh dậy trong hoảng lo/ạn.

Đối diện là đôi mắt đỏ hoe của Hà Kỵ Sơ.

"Anh, anh tỉnh rồi."

"Bố, mẹ, anh tỉnh rồi."

Tôi cử động nhẹ, kéo theo ống tiêm trên mu bàn tay, cơn đ/au âm ỉ lan dọc mạch m/áu.

Lời quan tâm của bố mẹ, lời xin lỗi của Hà Kỵ Sơ.

"Em xin lỗi, anh, em không nên chạy lung tung, không nên không nghe điện thoại."

"Em không cố ý đâu, điện thoại em để im lặng."

Mẹ nấu cháo cho tôi, đỡ tôi dậy từng thìa.

Bố lấy th/uốc cho tôi, đưa tôi cốc nước.

Hà Kỵ Sơ cẩn thận nhìn chai th/uốc của tôi, sau khi rút kim liền ấn nhẹ vết tiêm.

Tất cả đẹp đẽ như một giấc mơ.

Tôi bí mật búng vào đùi mình dưới chăn.

Tất cả đều là thật.

Nhà vẫn là ngôi nhà quen thuộc, phòng vẫn là căn phòng quen thuộc, bố mẹ vẫn là bố mẹ năm xưa, cậu em ôm tôi nũng nịu vẫn là đứa em thân quen.

Nhưng vẫn có gì đó khác biệt.

Tôi không cần đến công ty nữa.

Bố bảo tôi ở nhà nghỉ ngơi, dù tôi nói mình đã khỏe.

Hà Kỵ Sơ được bố đích thân dẫn theo bên người, cậu ấy không cần tôi quản nữa.

Họ ở trong thư phòng đến tận khuya.

Tôi sợ Hà Kỵ Sơ không chịu nổi, định qua khuyên giải.

Cánh cửa hé mở lộ ra cảnh hòa thuận của ba người họ.

Mẹ đang đút hoa quả cho Hà Kỵ Sơ, tay bố đặt trên bản kế hoạch trên bàn.

Hà Kỵ Sơ nghe rất chăm chú.

Hà Kỵ Sơ khác tôi.

Từ trước khi dạy cậu ấy toán, tôi đã biết cậu ấy rất giỏi.

Chỉ cần gợi ý chút là hiểu ngay.

Cậu ấy vừa học giỏi vừa có nhiều hoạt động giải trí.

Không như tôi, vì thành tích mà hầu như không có hoạt động gì.

Hồi đó Hà Kỵ Sơ luôn khen tôi giỏi.

Liệu sau này cậu ấy có còn nghĩ tôi giỏi không?

18

Mẹ đang cắm hoa, tôi qua phụ giúp, bà bảo tôi ngồi nghỉ một bên.

Bố không còn nói chuyện công việc với tôi trên bàn ăn sáng nữa.

Hà Kỵ Sơ mấy lần quên đòi nụ hôn chào buổi sáng của tôi.

Cuối cùng tôi cũng trở lại công ty.

Mọi người đang bàn tán về đề xuất sắc bén của Hà Kỵ Sơ cho dự án mới.

Bố dẫn cậu ấy đi tiếp khách, bảo tôi về nhà nghỉ ngơi.

Phần lớn dự án trong tay tôi đều bị chuyển đi.

Đến giờ trợ lý lại thông báo với tôi.

"Tiểu Hà tổng, Hà tổng dặn rồi, đến giờ mời anh về nghỉ."

Hà Kỵ Sơ đang xem phương án, nhíu mày vẻ rất khó xử.

Tôi thấy cơ hội liền lại gần.

"Xem gì thế, để anh giúp em."

Cậu ấy lập tức né tránh.

"Không cần đâu anh, em đi tìm bố."

Hà Kỵ Sơ mười sáu tuổi từng khen tôi giỏi khi tôi dạy cậu ấy ba cách giải toán khác nhau.

Bây giờ Hà Kỵ Sơ không còn nghĩ tôi giỏi nữa.

Hà Kỵ Sơ theo bố đi tiếp khách.

Cậu ấy đêm đó không về.

Có lẽ đã khuya, bố dẫn cậu ấy tạm nghỉ gần đó.

Sáng hôm sau tôi thấy cậu ấy bước ra từ phòng mình.

Thấy tôi liền quay mặt đi vẻ hốt hoảng.

"Anh, chào buổi sáng."

Có lẽ cậu ấy đã lớn, không còn sợ m/a nữa, nên không cần ngủ cùng tôi.

Rốt cuộc bố đã nói với cậu ấy.

"Con không thể mãi dựa dẫm vào anh trai."

19

Mấy người bạn cũ về nước, rủ tôi đến bar.

Bình thường tôi nhất định không đến chỗ này.

Ngay cả khi tiếp khách tôi cũng hiếm khi uống rư/ợu.

Sợ say quá làm phiền giấc ngủ của Hà Kỵ Sơ.

Ba ly rư/ợu liên tiếp tuột xuống cổ họng.

Bụng dạ cồn cào như lửa đ/ốt.

Đến mắt cũng bắt đầu lóa lên sao trời.

Bạn bè giữ ly rư/ợu của tôi.

"Hà Kỵ Hồi đi/ên rồi, rư/ợu này rất mạnh."

Tầm Tối giành lại ly của tôi, rót thêm rư/ợu mới.

"Đừng cản hắn, nhìn là biết tâm trạng không tốt."

"Bình thường cứng nhắc, cả người căng như dây đàn, hôm nay hiếm hoi mới thả lỏng, để hắn vậy đi."

"Say rồi tôi lo cho hắn."

Tầm Tối nâng ly, chạm vào ly tôi.

Gương mặt điển trai phản chiếu dưới ánh đèn, đôi mắt mang chút hờ hững.

Tầm Tối là người đặc biệt nhất trong nhóm bạn tôi.

Tôi quen cậu ấy khi cậu ấy còn là thiếu gia nhà họ Tầm.

Mười mấy năm sau phát hiện bế nhầm con, cậu ấy không phải.

Hà Kỵ Sơ chưa về nhà lúc đó, cậu ấy từng nói với tôi.

Không sao đâu, nhỡ đâu cậu ấy về không thích cậu, cậu đến làm em trai tôi.

Tôi vốn cũng không có anh em.

Thiếu gia thật của nhà họ Tầm về sau, từng bước ép sát cậu ấy, cậu ấy không tranh giành gì, cầm theo tấm lòng của dưỡng mẫu rời khỏi nhà ấy.

Ngoài cái họ, không còn liên quan gì đến nhà họ Tầm.

Cậu ấy du ngoạn khắp nơi, sống rất phóng khoáng, nhìn như chẳng vướng bận gì.

Trong giới có người khen cậu ấy tỉnh táo, có kẻ chê cậu ấy bạc tình.

Thực ra cậu ấy không có lựa chọn, chỉ có thể cố gắng rút lui một cách thể diện, không để người từng quan tâm mình phải khó xử mà thôi.

Mỗi năm sinh nhật Tầm mẫu cậu ấy đều về, nhưng không bao giờ xuất hiện.

Tôi uống thêm một ly rư/ợu, nheo mắt hỏi cậu ấy.

"Bây giờ cậu có vui không?"

Cậu ấy uống cạn ly rư/ợu.

"Vui chứ, dạo trước ở Seattle còn vừa gặp đã yêu một mối tình tuyệt diệu."

Tôi thấy cậu ấy không vui, cậu ấy cô đơn lắm.

Nhưng không có lựa chọn.

Có lẽ tôi cũng sắp vậy rồi.

Đợi đến khi Hà Kỵ Sơ không cần tôi nữa, bố mẹ không cần tôi, Hà thị không cần tôi.

Tôi cũng phải rút lui thôi.

"Đợi tôi rời khỏi nhà họ Hà, tôi cũng đi du sơn ngoạn thủy với cậu."

Bố mẹ hẳn cũng sẽ cho tôi một khoản tiền, không cho cũng không sao, tôi có nhiều tiền tiết kiệm lắm.

Nuốt trôi nỗi đắng không thể nói thành lời.

Tôi cười.

"Biết đâu cũng gặp được người vừa thấy đã yêu..."

"Có một câu chuyện tình đẹp."

"Anh, anh định đi đâu? Yêu người nào? Chuyện tình với ai?"

Cổ tay bị nắm ch/ặt, rư/ợu trong ly văng ra ngoài.

Tôi thấy Hà Kỵ Sơ.

Cậu ấy nhíu mày kéo tôi.

"Về nhà với em."

Hà Kỵ Sơ tức gi/ận rồi.

Tôi loạng choạng một cái, đứng dậy theo cậu ấy.

Mấy người bạn đã say quá chặn cậu ấy lại.

"Này, đừng đi chứ."

"Khó khăn lắm Hà Kỵ Hồi mới đi chơi với bọn tôi một lần, cậu là ai mà gọi cậu ấy về?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
2 Đồng Trần Chương 36
3 Xoá bỏ Omega Chương 15
11 Lỡ làng Chương 14

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hồ Điệp Mất Kiểm Soát

Chương 24
Tôi và thái tử gia nhà họ Tạ từng có một đoạn tình cảm nồng nhiệt thời đại học. Anh vốn là kẻ kiêu ngạo khó thuần, tính tình lại tồi tệ, thế nhưng lại chỉ chấp nhận nhún nhường và ngoan ngoãn nghe lời duy nhất một mình tôi. Cho đến khi tôi tuyệt tình rũ bỏ anh để ôm tiền biến mất, anh hận tôi thấu xương tủy, sự sụp đổ đó từng khiến anh suýt chút nữa là mất đi nửa cái mạng. Sáu năm sau gặp lại, anh đã trở thành một tay đua nổi tiếng lẫy lừng. Còn tôi, trong một tình thế trớ trêu, lại bị kéo đến để thực hiện buổi phỏng vấn độc quyền với anh. Tôi cố giữ vẻ bình thản, cứng đờ đọc theo kịch bản: "Nguyên nhân khiến anh và mối tình đầu chia tay là gì?" Hốc mắt anh bỗng chốc ửng đỏ và ươn ướt, anh lạnh lùng liếc nhìn tôi: "Không biết. Tôi cũng muốn hỏi thử xem, tại sao ngày đó cô ấy lại không còn cần tôi nữa."
Chữa Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Ngôn Tình
0