Tôi là một beta “hư hỏng”.
Sau khi bị ép ghép đôi với hai alpha.
Ngày nào tôi cũng cắn tuyến thể của họ, ngủ xong người này lại sang người kia.
Đêm nay, tôi đang vùi mặt trong cơ ng/ực đầy đặn của anh trai, để em trai rửa chân cho mình.
Thì trước mắt bỗng hiện ra một loạt “bình luận bay”.
【Cái beta đ/ộc á/c này còn chưa biết đâu, cặp song sinh của nó là công chính, còn nó chỉ là pháo hôi do Liên Minh ghép nhầm độ tương thích thôi.】
【Ăn “cơm hai anh em” sướng quá rồi, còn không nhận ra chồng mình lần nào cũng làm với vẻ mặt lạnh tanh à.】
【Đợi thụ chính xuất hiện, pheromone 100% phù hợp, pháo hôi bị vứt bỏ, phát đi/ên rồi phá sản ch*t thảm.】
Tôi gi/ật mình dựng tóc gáy.
Lập tức rút mặt khỏi chỗ cơ ng/ực thơm mềm kia.
Anh trai lại không vui.
“Sao không hút nữa?”
1.
Thấy tôi trừng mắt nhìn khoảng không, không nói gì.
Tạ Thanh Thần cuối cùng cũng phản ứng lại.
“Xin lỗi, quên chưa cởi đồ.”
Ngón tay thon dài linh hoạt kéo tung chiếc áo choàng tắm đen cổ chữ V vốn đã rất sâu.
Tốc độ nhanh đến mức như thể chậm một giây sẽ bị đ/á/nh.
Mà thực tế đúng là vậy.
Vòng ng/ực của Tạ Thanh Thần tận 115cm.
Trước khi nhìn thấy mấy dòng bình luận kia, mỗi tối tôi đều bắt anh phải cho mình “vùi”.
Ban đầu anh không chịu.
Tôi liền túm cà vạt, cắn mạnh qua lớp áo sơ mi.
“Một alpha như anh, cố tình lớn thế này chẳng phải để người ta hút sao?”
“Hơn nữa, anh là người Liên Minh phân cho tôi. Không nghe lời, tôi kiện lên trung ương, anh đừng hòng yên ổn!”
Dưới sự u/y hi*p của tôi,
Tạ Thanh Thần đành phải chấp nhận để tôi ôm ấp, hôn hít, cắn mút.
Chỉ cần cởi đồ chậm một giây,
Sẽ bị roj nhỏ quất tới tấp.
Những vết roj đỏ nhạt in trên làn da trắng, như hoa mới nở, cực kỳ quyến rũ.
Là một beta cấp thấp nhất,
Tôi từng rất đắc ý vì dễ dàng thuần phục được alpha cấp cao.
Cho đến lúc này, những dòng bình luận lại nói:
【Cái beta ng/u ngốc, vừa d/âm vừa x/ấu, không thấy mỗi lần bị “vùi” nam chính đều tức đến đỏ cả tai, nắm ch/ặt tay sao? Chắc gh/ê t/ởm lắm.】
【Thằng pháo hôi này đúng là m/ù, nhìn chênh lệch thể hình đi, nếu không vì trái quy định Liên Minh sẽ bị giam, Tạ Thanh Thần đã một đ/ấm đ/ập rụng răng nó rồi.】
Tôi vội che miệng, len lén nhìn Tạ Thanh Thần.
Quả nhiên, trên cánh tay rắn chắc, gân xanh nổi lên dữ dội.
Cả cơ bụng cũng căng lên, hiện rõ đường nét.
Xong đời rồi, anh ta định đ/á/nh tôi!
Tôi sợ đến ch*t.
Luống cuống nhặt áo choàng khoác lại cho anh.
“Quần… quần áo mặc vào đi, đừng để lạnh.”
Tạ Thanh Thần hơi nheo mắt.
“Cố Bạch, cậu không bình thường.”
2.
Anh lại đưa tay lên dây thắt áo choàng lỏng lẻo.
“Không cần thử thăm dò vô nghĩa, lãng phí thời gian.”
“Alpha nói một là một. Đã hứa cho cậu ‘vùi’, thì sẽ không nuốt lời.”
Khóe môi Tạ Thanh Thần căng ch/ặt, như thể sẵn sàng hy sinh.
Anh giữ sau đầu tôi, định kéo xuống.
Tôi hoảng h/ồn muốn bay cả vía.
Bật dậy như lò xo, chạy ra tận đầu kia của ghế sofa.
Bàn tay anh lơ lửng giữa không trung, cứng đờ.
Nhiệt độ quanh người Tạ Thanh Thần lạnh đi thấy rõ.
Tôi cười gượng, vội chữa ch/áy:
“Nói ra anh có thể không tin… tôi giờ muốn yêu kiểu Plato.”
Chân mày đẹp của Tạ Thanh Thần hơi giãn ra.
“Plato là tư thế gì?”
Tôi nghẹn họng.
Đang không biết giải thích thế nào rằng từ giờ tôi sẽ không còn thèm khát sắc đẹp của anh nữa,
Thì em trai — Tạ Thanh Dã — bưng chậu nước rửa chân, lẩm bẩm bước vào.
Anh quen tay xắn tay áo, định nắm chân tôi.
【Rửa đi rửa đi, rửa xong là im luôn.】
【Nhớ kỹ đôi chân này đi, từng giẫm lên lòng bàn tay, đùi của Tạ Thanh Dã, từng đặt lên vai, chạm lên môi, cuối cùng bị đám lang thang khu ổ chuột bẻ g/ãy hết.】
Mấy dòng bình luận khiến da đầu tôi tê dại, lưng toát mồ hôi lạnh.
Tôi lăn lộn bò khỏi sofa, chạy thẳng vào phòng ngủ.
“Cố Bạch, cậu lại làm trò gì nữa?”
3.
Tạ Thanh Dã ôm chậu nước đuổi theo sau lưng, giọng đầy bực dọc:
"Chân trần dẫm sàn, định đem bàn chân băng giá áp lên cơ bụng em hả? Muốn em tiêu chảy ch*t à?"
Tôi lắc đầu như bổ củi.
Nhưng Tạ Thanh Dã nhất quyết không tin:
"Không rửa thôi."
"Nửa đêm có lạnh không ngủ được, đừng hòng dùng cơ bụng em sưởi."
"Lắm thì cho cậu kẹp giữa đùi, nhưng chỉ hai phút, quá giờ miễn!"
Đúng vậy, Tạ Thanh Dã gh/ét bị tôi chạm vào.
Hễ sưởi chân quá năm phút, em liền đẩy phăng tôi, xông vào nhà tắm.
Gọi thế nào cũng không thèm đáp, chỉ nghe ti/ếng r/ên nghẹn đ/au đớn.
Khi trở lại giường, toàn thân em lạnh ngắt.
Chắc chắn cố tình làm mình thành que kem để tôi tránh xa.
Trước đây không nhận ra, giờ bị bình luận mở mắt, tôi sợ đến run người.
Từ phòng ngủ, tôi hét vọng ra:
"Yên tâm đi! Tôi không ép em nữa đâu! Tối nay tôi dùng đệm điện, từ nay không cần em sưởi chân!"
Tay nắm cửa bị vặn mạnh.
Phát hiện đã khóa, tiếng động đột ngột dừng hẳn.
Tôi cúi đầu nhìn đôi chân lành lặn, thở phào nhẹ nhõm.
4.
Đêm đó, tôi trằn trọc trên giường.
Hễ nhắm mắt lại, hình ảnh bản thân ch*t trăm kiếp hiện ra.
Tự vấn lương tâm, tôi chỉ là một beta nhỏ giàu có, có chút nhan sắc, ham ăn lười làm, nhát ch*t và háo sắc.
Dù thấy các ông chồng đỉnh cao mặt lạnh như tiền mà tức gi/ận, bèn b/ắt n/ạt họ thảm thiết...
Nhưng tội đâu đến mức phải ch*t?
Đang sắp khóc vì lo sợ, chợt lóe lên ý tưởng.
Tôi lập tức lôi điện thoại, gõ lách cách.
Một lát sau, màn hình hiện dòng chữ:
【Quý khách đã đặt lịch thành công thủ tục ly hôn vào mồng hai tháng sau.】
Tuyệt quá!
Tôi hưng phấn nhảy khỏi giường, xỏ dép chạy ra báo tin cho hai anh em.
Đêm khuya, đèn biệt thự đã tắt hết.
Nhưng bình luận vẫn sáng rực:
【Bia đỡ đạn thức khuya ngủ dậy mất khôn, dám chủ động ly hôn?】
【Nhìn là biết giả! Chắc trưa ăn nhầm Lưu Văn Tường nên ngộ đ/ộc, giờ thần trí bất thường.】
【Nó tưởng ly hôn xong hai anh em sẽ tha cho nó sao?】
【Ngây thơ! Nửa năm qua, nó cắn x/é anh cả, bắt em trai giặt quần l/ót, thường xuyên gh/en tị vì không phân hóa thành alpha mà cắn nát tuyến của họ...】