19.
Từng có một người bạn cùng lớp mới phất mời tôi đi ăn, trên bàn ăn hắn bỗng dưng gắp đồ ăn cho tôi mấy lần.
Thấy tôi không phản ứng, hắn tức gi/ận.
"Cậu không biết Rolex à?"
Tôi ngơ ngác nhìn hắn: "Rolex là ai? Nam hay nữ?"
Hắn nén gi/ận: "Là đồng hồ tôi đeo này, hơn mười triệu một cái."
Tôi bỗng hiểu ra, tò mò lôi chiếc vòng tay Xiaomi của mình ra.
"Vậy đồng hồ của cậu có đo nhịp tim như vòng tay của tôi không?"
Mặt hắn đen như mực: "Không."
Tôi ồ lên một tiếng:
"Vậy thì hơn mười triệu của cậu không đáng đồng tiền bát gạo."
Cuối cùng hắn không bao giờ mời tôi ăn cơm nữa, thật đáng tiếc.
Giờ nghĩ lại, có vẻ hắn không đơn thuần là khoe khoang, mà còn muốn theo đuổi tôi?
Nhưng khi tôi hỏi Hứa Thừa Phong, hắn chỉ vô tư cắn nhẹ răng:
"Làm gì có chuyện đó, loại người này cậu biết mà, hắn chỉ muốn khoe của thôi."
20.
Vốn nghĩ chiếc Bentley dưới lầu không liên quan gì đến tôi.
Tôi định tập trung hoàn thành công việc trước khi tan làm.
Ai ngờ ngay giây tiếp theo, kẻ th/ù truyền kiếp đã mời tôi hẹn hò sau giờ làm, gửi kèm ảnh chiếc xe của hắn.
Chính x/á/c là chiếc Bentley dưới lầu.
Lần này không thể làm ngơ được nữa.
Tôi thậm chí còn cảm thấy hơi căng thẳng, lâu lắm rồi mới lại như vậy.
Chậm chạp nhận ra chiếc áo kẻ sọc mình mặc quá đỗi bình thường cho một buổi hẹn hò.
Đang vuốt thẳng mép áo lần thứ ba thì đồng nghiệp bàn bên nghi hoặc nhìn sang.
Vì cô ấy đã biết rõ qu/an h/ệ giữa tôi và kẻ th/ù truyền kiếp, tôi mím môi nhờ cô ấy giúp đỡ.
"Hừm, chị Ngô, tối nay em đi hẹn hò, có thể chuẩn bị chút gì không?"
Nghe vậy, mắt chị ấy sáng rực:
"Vậy để chị trang điểm cho em nhé, gương mặt này chị muốn động tay đã lâu rồi."
Không kịp chuẩn bị nhiều, chị Ngô chỉnh sửa lông mày giúp tôi, lấy kem nền thoa lên mặt.
"Da em khá tốt, không cần đ/á/nh nhiều, chỉ cần điều chỉnh tông màu da đồng đều là được."
Xong xuôi, chị trêu đùa véo nhẹ má tôi:
"Ôi, cậu trai trẻ mơn mởn thế này, đối phương nhìn thấy là mê tít thò lò ngay."
Lúc chuẩn bị xuống lầu, chị Ngô còn xịt nước hoa của chị vào người tôi.
"Nào, thử xịt cái này đi, tuy là nước hoa nữ nhưng phong cách trung tính, nhiều nam giới cũng thích lắm."
21.
Hứa Thừa Phong ngửi thấy mùi hương tuyết tùng lạnh lẽo mà ấm áp.
Tỏa ra từ người Thẩm Lãng.
Hắn siết ch/ặt vô lăng, lòng dạ chùng xuống.
Mùi hương này, hắn từng ngửi thấy ở chị gái mình.
Là một loại nước hoa nữ phong cách trung tính đang rất thịnh hành.
Trên người có thể vương mùi đậm đặc như vậy, nhất định phải có tiếp xúc gần gũi lâu với chủ nhân chai nước hoa.
Đầu óc hắn lập tức trống rỗng.
Trên người bạn trai mình, sao lại có mùi nước hoa của phụ nữ?
Suốt bữa ăn, Hứa Thừa Phong đều thờ thẫn.
Ngay cả việc Thẩm Lãng trông bảnh bao rạng rỡ hơn trước cũng không để ý.
Thậm chí ăn cơm mà thẫn thờ.
Đôi đũa trong tay rơi xuống bàn, âm thanh vang lên rõ ràng mà vẫn không phản ứng.
...
Tôi nghi hoặc liếc nhìn kẻ th/ù truyền kiếp.
Hôm nay từ lúc lên xe hắn đã cư xử kỳ quặc rồi?
Nói là đi hẹn hò, nhưng đến giờ vẫn chưa nói được mấy câu.
Ăn cơm cũng chẳng tập trung.
Đũa rơi cũng không thèm nhặt.
Thậm chí chẳng nhận ra sự thay đổi trên mặt tôi.
Tôi bĩu môi.
Lẽ nào hắn đã chán sau khi chiếm được rồi?
Tôi thất vọng cúi mắt.
Dù đã dự liệu tình cảm của Hứa Thừa Phong sẽ ngắn ngủi.
Nhưng không ngờ lại chán tôi nhanh đến thế.
Theo dự tính của tôi, lý do chia tay chỉ có thể là do gia thế và giới tính không hợp.
Nhìn hắn thẫn thờ như người mất h/ồn, tôi thấy hơi ngán.
Đặt đũa xuống, tôi viện cớ đi vệ sinh.
Bước ra từ phòng vệ sinh, tôi thấy một bóng người bất ngờ.
22.
Hứa Thừa Phong im lặng đứng bên bồn rửa, ánh mắt âm trầm.
Tôi không muốn đếm xỉa, bước qua người hắn đi rửa tay.
Ai ngờ hắn đ/ấm mạnh vào tấm gương trước mặt tôi, vẻ mặt đ/au khổ và nén gi/ận.
"Cô ta là ai? Sao trên người em có mùi nước hoa của cô ấy?"
23.
Tôi ngẩn người hồi lâu, không hiểu hắn đang nói gì.
Nước hoa chị Ngô đặc biệt cho mình xịt, đương nhiên trên người tôi có mùi của chị ấy.
Dù không rõ tại sao hắn lại hỏi vậy, tôi vẫn trả lời:
"Là đồng nghiệp của em..."
Hắn nghiến răng cười lạnh:
"Được lắm, đề phòng ngàn lần vẫn không tránh khỏi, em đã chơi trò văn phòng với người ta rồi hả?"
Nghe vậy, tôi chợt hiểu ra, tâm trạng lập tức thông suốt.
Hóa ra hắn không chán, mà là đang gh/en.
Tôi thậm chí còn muốn cười.
Hắn lại tưởng tôi tiếp xúc thân mật với đồng nghiệp nên mới dính mùi nước hoa.
Có lẽ bản thân hắn leo cao nhờ tiếp xúc gần gũi, nên đặc biệt để ý chuyện này.
Tôi cười tủm tỉm giải thích:
"Đây là nước hoa em mượn để xịt..."
Nhưng hắn đang nóng gi/ận, chẳng thèm nghe, túm cổ áo tôi hôn lên.
Lời tôi nói vừa cho hắn cơ hội ngàn vàng.
Hắn cuốn lấy lưỡi tôi, bất kể thời điểm địa điểm mà hôn say đắm.
Hôn đến mức ngón tay trượt xuống, ấn mạnh vào hõm eo tôi.
M/a sát nhẹ.
24.
Tôi nhận ra nếu tiếp tục thế này sẽ mất kiểm soát.
Vội vàng đẩy hắn ra.
Nhưng hắn không vui, mặt mày ủ rũ:
"Em đạt được rồi là không trân trọng nữa hả? Hôn cũng không cho anh hôn."
Nụ cười vừa nãy của tôi tan biến, gân xanh trên trán gi/ật giật:
"Anh xem lại hoàn cảnh rồi hãy nói chứ, đây là nhà vệ sinh chứ không phải nhà anh, lúc nào cũng có người vào ra!"
Mắt hắn bỗng sáng rực:
"Vậy đến nhà anh thì được sao? Ngày mai đến nhà anh đi."
Tôi không nhịn được đ/ấm hắn một cái, quay người bước đi.
Không ngờ lời hắn ứng nghiệm, hôm sau tôi thật sự đến nhà hắn.
Do mẹ hắn mời.
Nói là mời, nhưng thực tế là trực tiếp sai người đến đón tôi.
Hứa Thừa Phông vừa vắng nhà có việc.
Th/ần ki/nh tôi căng thẳng.
Cảnh "trả một trăm triệu rời khỏi con trai tôi" trong tiểu thuyết cuối cùng cũng diễn ra sao?
Bồn chồn đến nhà hắn, tôi hít sâu chuẩn bị tinh thần bị làm khó.
Thậm chí đã nghĩ sẵn nên từ chối hay nhận tấm séc trăm triệu.