Lũ zombie vây quanh chúng tôi,

Bùi Văn đứng che chắn trước mặt tôi.

Có lẽ vì hắn đã b/án biến dị, điều này phần nào đá/nh lừa lũ zombie, khiến chúng tưởng Bùi Văn và tôi là đồng loại nên mãi không tấn công.

Cuối cùng, ổ khóa cũng mở ra, tôi đẩy cửa phòng dụng cụ, đẩy Bùi Văn vào trong.

Chính hành động này khiến một con zombie tấn công tôi,

Bùi Văn vớ lấy quả tạ, ném mạnh vào con zombie,

Đầu nó vỡ tan tành, chất xám và m/áu me b/ắn tung tóe,

Tôi thoát nạn, lách mình vào phòng dụng cụ.

Hai chúng tôi hợp sức chặn cửa, khóa ch/ặt.

Sau khi kiểm tra kỹ cửa sổ phòng đều đã đóng, chúng tôi mới kiệt sức dựa vào nhau.

Bùi Văn nhìn tôi, chợt phát hiện cánh tay tôi cũng xuất hiện vệt đen.

Hắn nắm ch/ặt tay tôi, nước mắt lã chã rơi.

Trong lúc hỗn chiến vừa rồi, tôi cũng bị cắn một nhát.

Không biết vì vừa tiêu hao quá nhiều thể lực, hay vì sinh mệnh đã đến hồi kết thúc,

Tôi đột nhiên cảm thấy vô cùng mệt mỏi.

Tôi dựa đầu lên vai Bùi Văn Đức, thì thầm nói,

"Khó khăn lắm tôi mới sắp tốt nghiệp đại học, bố mẹ tôi chỉ cần đi làm thêm hai năm nữa là được nghỉ hưu như mong ước, giờ lại xảy ra chuyện này."

Bùi Văn ôm lấy tôi, hình như hắn nói gì đó, nhưng lúc ấy tôi đã không nghe rõ nữa.

Tôi chỉ thấy môi hắn mấp máy.

Lúc đó tôi tưởng mình chắc ch*t rồi, nào ngờ sau gần bảy tiếng hôn mê, tôi lại tỉnh dậy.

Tôi sờ khắp người, phát hiện vệt đen đã biến mất.

"Kỳ Xuyên?"

Giọng Bùi Văn vang lên.

Tôi ngoảnh lại nhìn, hắn vẫn như xưa.

Chúng tôi sống sót rồi!

Niềm vui thoát ch*t khiến tôi ôm ch/ặt lấy hắn.

Một lúc sau, Bùi Văn kêu lên: "Nóng, hơi nóng quá."

Tôi buông hắn ra, nhìn bàn tay mình, phát hiện mình đã thức tỉnh hỏa hệ năng lực.

Nếu người bị zombie cắn mà sống sót có thể thức tỉnh năng lực, vậy Bùi Văn thức tỉnh cái gì?

Tôi tò mò nhìn hắn hỏi: "Trên người cậu có cảm giác gì lạ không?"

"Cảm giác?"

Bùi Văn sờ soạng khắp người, hình như hắn chạm phải thứ gì đó,

Thò tay vào ngựk rút ra một con búp bê vải.

"Cái này là gì?"

Bùi Văn ngây người nhìn con búp bê, không thèm đáp lời tôi.

Tôi chọc chọc cánh tay hắn: "Sao thế?"

Bùi Văn nhìn tôi, đột nhiên nở nụ cười, hoàn toàn khác với vẻ ngoan ngoãn ngày thường.

Rồi trước ánh mắt tôi, hắn một tay nâng búp bê, tay kia từ từ vuốt ve nó.

Chợt một luồng ngứa ngáy tê dại bao trùm toàn thân tôi,

Động tác của Bùi Văn ngày càng táo bạo, hắn nghịch con búp bê, mắt không chớp nhìn chằm chằm tôi,

Như con rắn đ/ộc đang ngắm nghía con mồi.

Nguy hiểm, thần bí, nhưng quyến rũ đến đi/ên đảo.

Khoảnh khắc sau, tôi bỗng mở to mắt.

Tỉnh giấc mơ rồi.

Tôi nằm trong ký túc xá, mưa tuyết đ/ập lộp bộp vào cửa sổ,

Bùi Văn yên lặng ngủ bên cạnh, hơi thở nhẹ nhàng.

Con búp bê vải được hắn ôm ch/ặt trong lòng.

Tôi vén chăn, cúi xuống nhìn.

Đều tại con búp bê rá/ch nát đó!

Tôi giơ bàn tay tội đồ, từ từ với tới con búp bê.

Đúng lúc sắp chạm được, một bàn tay trắng nõn nắm lấy cổ tay tôi,

Tôi ngẩng đầu lên, Bùi Văn đang cười tủm tỉm nhìn tôi.

"Kỳ Xuyên, cậu đang làm gì thế?"

5

"Con búp bê của cậu không tồi, cho tớ mượn vài ngày."

Tôi nắm ch/ặt con búp bê không buông, cười nhạt nhìn hắn.

Bùi Văn lắc đầu: "Cái này không được, tớ giữ nó có đại dụng."

Đại dụng cái nỗi gì!

Đại dụng của hắn là hànhz hạz tôi!

【Trời, nam phụ phát hiện vấn đề rồi!】

【Nguyên tác không có đoạn này, sao khác kịch bản thế?】

Tôi dùng sức kéo con búp bê ra, "Nó bẩn rồi, tớ giặt cho cậu."

Bùi Văn lực đạo chẳng kém tôi, hắn kéo cổ tay tôi không buông: "Thôi đi, quần áo đầy người cậu toàn tớ giặt, cậu động tay động chân bao giờ?"

Tôi kéo thêm cái nữa, "Nó x/ấu quá, mặt mũi gì cũng không có, tớ tô điểm lại cho."

Hắn gi/ật lại, "Tớ thích đúng kiểu không có ngũ quan này."

【Cái này gọi là gì? Trận chiến bảo vệ tri/nh ti/ết của nam phụ?】

【Hai người họ mà thành đôi, chẳng phải nam phụ và phản diện đều không ch*t sao.】

【Nam phụ cố lên, búp bê phù thủy chỉ cần cách chủ nhân năm mươi mét là mất tác dụng!】

【Không được không được, mất búp bê phù thủy thì fan service của tôi cũng hết, phản diện lên đừng buông tay!】

【Cá một gói bim bim, nam phụ thắng, hắn thuộc dạng chiến lực công kích, trong thế giới tận thế cũng đứng top.】

【Chưa chắc đâu, phản diện đã liên kết sâu với búp bê phù thủy, giờ không cần động tay, chỉ cần nghĩ một cái là kích hoạt được.】

【Vậy thì, hehe.】

Tôi không hiểu bình luận đó nghĩa gì, nhưng biết rõ để con búp bê rá/ch nát này ở tay Bùi Văn thì hậu họa khôn lường.

Tôi đã lên kế hoạch, chỉ cần cư/ớp được là chạy thẳng ra ban công, ném phăng con búp bê qua cửa sổ.

Với sức mạnh được tăng cường sau khi thức tỉnh năng lực, ném xa vài trăm mét chẳng thành vấn đề.

Tôi vén chăn, ngồi vắt qua eo Bùi Văn để dễ phát lực.

Bùi Văn tự nhiên buông tay ra, tôi dễ dàng cư/ớp được búp bê.

Tôi lộn người xuống giường, chạy về phía ban công,

Nhưng vừa chạy được một bước, toàn thân tôi đột nhiên đờ ra, mềm nhũn xuống sàn.

Kí/ch th/ích quá, còn dữ dội hơn hôm qua nhiều.

Mọi giác quan từ trên xuống dưới đều bị kích hoạt cưỡ/ng ch/ế.

Mắt tôi hoa lên từng đợt, r/un r/ẩy không kiểm soát được.

Bùi Văn thong thả bước tới, hắn nhẹ nhàng vuốt má tôi, vén tóc mai lên.

Hắn cố ý hỏi: "Kỳ Xuyên, cậu không sao chứ?"

Cổ họng tôi nghẹn lại: "Bùi Văn, cậu cố tình mà!"

Bùi Văn nhún vai: "Không biết cậu đang nói gì."

Tôi trợn mắt nhìn hắn thu hồi con búp bê vào lòng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 LẨU ĐÊM Chương 8
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
10 Người Dọa Ma Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bị mẹ đẻ tát một cái, tôi không còn ngăn cản em gái phát ngôn gây sốc nữa

Chương 8
Em gái tôi thường xuyên đùa cợt không đúng lúc đúng chỗ. Có người qua đời, nó lại đi chúc mừng người ta: "Đây là chuyện đại hỷ mà, nhà anh dưới suối vàng có người có thế lực rồi đấy!" Có người gặp tai nạn phải cắt bỏ chi, nó lại vỗ tay chúc mừng: "Thế này thì tốt quá rồi, rửa chân cũng được giảm nửa giá!" Tôi khuyên em gái nên tiết chế lại, kết quả nhận lại là một cái tát từ mẹ ruột: "Bảo mày làm chị cả như mẹ, là bảo mày chăm sóc em gái, mẹ mày còn chưa chết mà đã đến lượt mày chỉ trỏ rồi sao?" Nhưng đến khi tôi thực sự mặc kệ nó, thì bà lại hối hận.
Sảng Văn
Vườn Trường
0