「Bảo... bảo hiểm hả?」
「Vâng, con gái giờ chưa có bảo hiểm gì, tôi không yên tâm. Tôi định m/ua thêm cho hai đứa chút bảo hiểm t/ai n/ạn và bệ/nh hiểm nghèo, anh thấy được không?」
Châu Trầm ngạc nhiên nhìn tôi.
Trong kế hoạch của hắn và Lâm Vi, lúc này tôi đáng lẽ phải bị cảnh sát mời đi uống trà rồi.
Nhưng không những tôi không nhắc tới Lâm Vi, ngược lại còn dẫn nhân viên bảo hiểm tới nhà, thái độ ôn hòa khiến hắn hoang mang.
Hắn nhìn tập hồ sơ tôi đưa.
Châu Trầm được thêm bảo hiểm t/ai n/ạn nhân thọ 500 triệu, người thụ hưởng là Châu Du Du.
Châu Du Du bảo hiểm t/ai n/ạn 1 tỷ, bảo hiểm bệ/nh hiểm nghèo 1 tỷ, người thụ hưởng Giang D/ao.
「Cái này... m/ua bảo hiểm thì được nhưng tiền trong tay anh đang bị dự án của thằng bạn đóng băng hết rồi.」
「Không sao, em lo. Anh chỉ cần ký tên thôi.」
Dưới sự hướng dẫn của Tiểu Lưu, Châu Trầm nửa tin nửa ngờ ký xong đơn bảo hiểm.
「Vợ à, hôm nay em không gặp ai sao?」
Tôi thu lại đơn bảo hiểm, x/á/c nhận không có vấn đề gì.
「Người? Không thấy. Gà thì có một con. Em đi làm thủ tục sau nhé, anh bận đi.」
Nói xong đứng dậy, bước đi nhanh chóng.
Đúng vậy.
Sau khi phát hiện chồng ngoại tình và có con riêng, việc đầu tiên phải làm là m/ua ngay cho hắn một hợp đồng bảo hiểm t/ai n/ạn nhân thọ.
Lý do cụ thể, từ từ sẽ hé lộ.
3
Điện thoại lại reo, vẫn là người phụ nữ đó.
「Giang D/ao cô tới đâu rồi? Tôi đợi cô suốt ba tiếng đồng hồ rồi đây!」
「Đừng sốt ruột, tắc đường chút, tới ngay thôi.」
Nói rồi tôi lái xe tới nhà Tiểu Vũ - bạn cùng phòng cũ.
Hồi đại học, cô ấy đã nổi tiếng là cái loa phóng thanh, không tin đồn nào mà cô không moi được, không nơi nào mà tin cô không lan tới.
Hai năm sinh con chúng tôi ít qua lại, nhưng vẫn giữ liên lạc.
「Giang D/ao? Sao cậu tới đây?」
「Rảnh không? Đi ăn lẩu nào.」
「Vãi, cậu không phải trông con? Rảnh chứ rảnh, đợi tao lấy gimbal đã.」
Gimbal?
À, cô bạn này giờ là streamer ăn uống khá nổi, hơn hai mươi nghìn fan.
Quan trọng nhất là anh trai Tiểu Vũ làm cảnh sát.
「Hai đứa kia rảnh không? Gọi luôn đi, lâu lắm không gặp.」
「Được! Đợi tao hỏi Đại Xuân với Mao Mao đã.」
Khóe mắt tôi cay cay.
Ngày xưa bốn đứa chúng tôi sống với nhau như người nhà suốt bốn năm.
Đã bao lâu rồi chúng tôi không gặp nhau.
Tôi không nhớ nổi nữa.
Chỉ nghe nói Mao Mao giờ thành tiểu thuyết gia ngôn tình nổi tiếng, Đại Xuân lấy chồng sống êm ấm.
Lâm Vi gọi điện lần thứ ba thì đã thêm hơn một tiếng trôi qua.
Để tôi tận mắt thấy tờ kết quả siêu âm và t/át cô ta hai cái, đúng là kiên trì thật.
Tôi cúp máy, chụp ảnh gửi cô ta:
「Thật đang trên đường rồi, mười lăm phút nữa nhất định tới.」
Tới bãi đỗ xe, tôi bảo Tiểu Vũ ở lại đợi hai bạn kia.
Tôi vào trước gọi đồ.
Mở cửa ra, tay tôi bắt đầu run không kiểm soát.
Những tủi hờn năm xưa ào ạt trở về.
「Giang D/ao, tôi ở đây.」
Lâm Vi vẫy tay chào tôi.
Tôi quay đầu, nhìn thấy khuôn mặt cô ta.
Trùng khớp với bóng người lúc hấp hối.
Nói không h/ận là giả dối.
Nếu giờ trong tay có con d/ao, tôi sẽ không do dự đ/âm thẳng vào tim cô ta.
「Từ bữa trưa đợi tới bữa tối, khó mời thật đấy.」
「Cô muốn cho tôi xem cái gì?」
Lâm Vi chỉ chiếc ghế đối diện:
「Ngồi đi.」
Vừa ngồi xuống, cô ta đã vội vàng đẩy tờ siêu âm sang, khóe miệng không giấu nổi đắc ý:
「Giang D/ao, tôi có th/ai rồi, là con trai đấy.」
Tôi liếc qua, vỗ tay hợp tác:
「Chúc mừng nhé, cô phúc phận lắm, mấy tháng rồi?」
「Ba tháng.」
「Vậy bữa nay tôi đãi, cô cứ ăn thoải mái đi.」
Lâm Vi sững lại, dường như không ngờ tôi phản ứng thế này:
「Cô không tò mò đứa bé này là của ai sao?」
Ngay lúc đó, điện thoại reo.
Tiểu Vũ nhắn tin:
「Phòng nào?」
「Bàn số 1, bên trái cửa vào.」
Lâm Vi cố tình chọn vị trí gần quầy bar nhất để có nhiều nhân chứng.
「Chẳng lẽ là của mấy thằng lang thang nước ngoài?」
Lâm Vi kh/inh bỉ cười:
「Cô à, vẫn như hồi đi học, ng/u ngốc, vô tri. Tôi thật không hiểu nổi, ngày xưa Châu Trầm thích cô cái gì?」
Tôi đáp ánh mắt cô ta, khóe môi nhếch lên, chờ cô ta tiếp tục.
「Tôi mang th/ai con của Châu Trầm.」
Vừa dứt lời, tiếng hét phía sau vang lên:
「Cái gì? Lâm Vi có bầu với Châu Trầm?」
「Trời ơi, vụ to đây!」
「Vãi lù, mấy năm đi nước ngoài không học được gì chỉ học làm tiểu tam hả?」
Nhà hàng yên ắng hai giây.
Tiểu Vũ, Đại Xuân, Mao Mao đồng loạt nhìn Lâm Vi.
「Sao các cô tới đây?」
Lâm Vi bật dậy khỏi ghế, giơ tay định gi/ật tờ siêu âm trong tay tôi.
Tôi ngả người ra sau, cô ta với hụt.
Tay lỡ hất đổ nồi lẩu dầu, nước lèo đổ đầy người.
「Á á á - Đánh người rồi! Gọi cảnh sát ngay!」
Tôi đảo mắt nhìn chân giá nồi, thiếu một miếng đệm.
Thì ra là thế.
Tôi đứng dậy, gấp tờ siêu âm bỏ vào túi:
「Chủ quán, gọi cảnh sát đi. Tiện thể kiểm tra camera xem tại sao chân giá này lại thiếu đệm.」
Mặt Lâm Vi biến sắc, gi/ật khăn giấy trên bàn lau vội vết dầu.
「Trả tờ siêu âm cho tôi.」
「Xin lỗi, không được.」
Tôi nhìn thẳng cô ta:
「Vì tình bạn cùng lớp, Châu Trầm dám cưỡ/ng hi*p cô thì tôi phải cho cô một lời giải trình.」
「Cái gì?」
Hai đứa bạn lại ngớ người:
「Cưỡ/ng hi*p?」
Ngay sau đó, tôi bấm số 110:
「Alo, tôi muốn báo cảnh sát. Có người phụ nữ nói mang th/ai con chồng tôi, còn đưa ra tờ siêu âm, tôi nghi ngờ chồng tôi cưỡ/ng hi*p.」
Mặt Lâm Vi tái mét.
Đầu dây bên kia vang lên giọng nhân viên tổng đài:
「Xin hỏi vị trí của bạn ở đâu?」
「Lẩu Trùng Khánh đường Hương Cảng, bàn số 1, mời tới ngay, bà bầu này tâm lý không ổn định, tôi sợ xảy ra xung đột.」
「Giang D/ao! Cô nói bậy!」
Lâm Vi lao tới gi/ật điện thoại, tôi né người tránh được, tắt máy.
Nhìn khuôn mặt trắng bệch của cô ta, tôi cười:
「Lâm Vi, cô có thể gọi cho Châu Trầm rồi đấy. Vở kịch của chúng ta... chính thức khai màn.」
4
Tiếp theo, để tự c/ứu mình, Châu Trầm buộc phải thừa nhận qu/an h/ệ hai bên tự nguyện.