Diễm Liên

Chương 3

02/04/2026 02:11

Đến chỗ vắng người, Hoàn Thung mới buông tay, gi/ận dữ đ/è tôi vào vách đ/á, hỏi gằn:

"Tô Diễm, có phải gần đây ta quá nuông chiều nàng, khiến nàng quên mất thân phận?"

"Chưa đưa nàng vào phủ, đã dám đến trước mặt chủ mẫu tương lai xúi giục thị phi!"

[Bro tự tin lên là thế đấy, đến cả việc nữ phụ có mưu đồ hay thật lòng tranh sủng cũng chẳng phân biệt nổi.]

[Như thế cũng tốt, che mắt thiên hạ, tiện cho nữ phụ hành sự.]

Những dòng bình luận châm biếm lướt qua mắt tôi, từng câu từng chữ đều mỉa mai sự tự cho là đúng của Hoàn Thung.

Từ ngày những dòng chữ kỳ lạ hiện ra trước mắt, và x/á/c định chúng đứng về phía tôi, tôi đã thẳng thắn tuyên bố - tôi muốn mượn sức mạnh tiên tri này để nghịch thiên cải mệnh.

Rõ ràng, chúng đến từ nơi huyền diệu mà tôi không thể chạm tới.

Tưởng rằng chúng sẽ đứng nhìn, nào ngờ khi tôi vừa dứt lời, đang lo lắng chờ đợi thì ánh hào quang vàng rực bỗng bùng lên:

[Úi trời! Đây là kiểu game dẫn truyện mới à?]

[Lựa chọn đâu? Mau đưa bảng chỉ dẫn cho em bé nào!]

Số tôi khổ.

Theo kịch bản, tôi chỉ là nữ phụ công cụ, mở màn đã thành vai phụ, đến một tình tuyến tử tế cũng không có.

Nhưng số tôi cũng may.

Có thể giao tiếp với khán giả ngoại giới, lại gặp toàn những người yêu quý phái nữ có trí tuệ.

Hoàn Thung không hài lòng với sự im lặng của tôi, quát thúc: "Nói!"

Ngón tay hắn siết ch/ặt, lực đạo hung hãn đến mức như muốn bóp nát xươ/ng hàm tôi.

Tôi thoát khỏi hồi ức, nhìn thẳng vào đôi mắt đen như quạ của hắn, chậm rãi:

"Biểu huynh hà tất nổi gi/ận? Những lời tiểu muội vừa nói đều là sự thật."

"Biểu huynh ngày ngày đến trang viên, lẽ nào không phải sự thật?"

"Còn việc chưa vào phủ đã đến trước mặt chủ mẫu tương lai xúi giục -"

Tôi khẽ cong môi, từng chữ rành rọt:

"Tiểu muội tưởng hôm đó đã nói rất rõ, lòng tôi hướng về Bùi đại nhân - đồng liêu của biểu huynh, mong được lấy danh phận tiểu thư hầu phủ mà phong quang xuất giá."

Hoàn Thung nổi trận lôi đình: "Ngươi đừng hòng!"

"Ngươi là đàn bà của ta, làm sao để kẻ khác nhúng tay!"

Quả nhiên, chỉ cần nhắc đến Bùi Tu Hằng, Hoàn Thung liền mất hết lý trí.

Hắn nhớ lại những đêm ở trang viên, đêm nào cũng đến đùa giỡn với tôi, sợ tình cảm giữa tôi và Bùi Tu Hằng cũng từ đó mà nảy sinh.

Không nghe lời can ngăn của di mẫu, hắn tự ý giam tôi trong viện tử cạnh tẩm thất của mình, sai người canh gác cẩn mật.

Nhưng đây cũng đúng ý tôi.

Đêm trước ngày đại hôn, hắn không mời mà đến, đắm đuối cùng tôi cả đêm.

Xong việc, hắn thỏa mãn ôm tôi, thì thầm bên tai:

"Diễm Diễm, ngoan nào, đừng chọc gi/ận ta nữa."

"Đợi thời cơ đến, ta sẽ nâng nàng làm di nương."

Lời này tôi chẳng muốn nghe.

Quay mặt vào tường, không thèm đáp.

Hôm sau.

Trời chưa sáng, Hoàn Thung đã dậy mặc áo.

Tiếng sột soạt vang lên, hắn cúi xuống hôn nhẹ lên má tôi:

"Nàng cứ ngủ tiếp, đợi ta rảnh sẽ đến thăm."

Tôi nhắm mắt giả vờ ngủ, bất động.

Một lát sau, tiếng cửa mở rồi bước chân xa dần, cuối cùng chìm vào tịch mịch.

Nhưng viện tử bên cạnh lại tỉnh giấc cùng ánh bình minh phía xa.

Có bài học từ lần trước ở vườn hoa, di mẫu đâu dám để tôi xuất hiện trước mặt ngoại nhân nữa.

Sai người vây kín viện tử ba lớp trong ba lớp ngoài như thùng sắt.

Chỉ sợ tôi chạy ra phá hỏng hảo sự của con trai bà.

Nhưng, người tuy bị giam tại đây, lại có kẻ trong ngoài tương thông.

Lễ thành hôn đang cao trào, Hoàn Thung ở ngoài tiếp đãi khách khứa.

Thẩm Thanh Y lại mặc hôn phục đỏ như lửa, thẳng đường xông vào viện tử giam tôi.

Vừa thấy tôi, nàng thẳng thừng:

"Tô tiểu thư, ta Thẩm Thanh Y làm việc quang minh, không thích vòng vo."

"Nàng với Hoàn Thung trước kia thế nào ta không quan tâm, nhưng hôm nay ta đã gả vào hầu phủ, thì không thể lưu nàng được nữa."

Sau đó, nàng sai người trói tôi, lén đưa ra cửa hậu.

Xe ngựa lao vun vút trên đường núi, thân xe chao đảo dữ dội, mấy lần tôi suýt đ/ập đầu vào thành xe.

Tay nắm ch/ặt túi bạc Thẩm Thanh Y cho để phòng thân, bên tai văng vẳng lời nàng nói đêm hội ngộ:

"Tô tiểu thư, đời nữ nhi thời nay vốn nhiều khổ cực."

"Ta tin nàng một lần, cũng có thể ra tay tương trợ, giúp nàng thoát khỏi xiềng xích của Hoàn Thung."

"Nhưng để dứt điểm hậu hoạn, ta cần nàng giả ch*t."

[Zui gh/ê! Nữ chính và nữ phụ cuối cùng hợp tác rồi! Girls help girls!]

[Cuối cùng cũng không phải cảnh hai nữ tranh một nam sến súa nữa?]

[Nhưng nữ chính đã biết bộ mặt thật của nam chính, sao vẫn cố gả?]

[Tâm tư nữ chính khó đoán, xem tiếp đi.]

Bình luận tràn ngập vui mừng, nhưng suy nghĩ tôi lại vướng vào hai chữ "giả ch*t".

Thẩm Thanh Y đã sắp đặt thế nào để hoàn thành kết cục giả tử của tôi?

Chưa kịp nghĩ thông, xe ngựa đột nhiệt dừng phắt, ngựa hí vang, bên ngoài vọng vào tiếng phu xe hoảng lo/ạn:

"Có thổ phỉ cư/ớp đường!"

Cái gì?!

Tôi gi/ật mình, theo phản xạ định vén rèm nhìn ra.

Thân xe đột nhiên mất kiểm soát, lăn xuống vách núi cheo leo.

Trời đất quay cuồ/ng, tôi chỉ kịp bảo vệ đầu rồi mất đi tri giác.

Tỉnh lại, thấy một màn trướng màu trắng, không khí thoảng mùi th/uốc.

"Tỉnh rồi?" Giọng nói thanh lãnh vang lên ngoài màn, không vội không vàng, "Nàng hôn mê ba ngày rồi."

Tôi nghiêng đầu, thấy một bóng hình thon dài đứng bên cửa sổ, ánh sáng ngược tô nét mặt thanh tú.

Người đến chính là Bùi Tu Hằng.

"Là ngài... c/ứu ta?"

Tôi khàn giọng hỏi.

Người đàn ông quay lại: "Tô tiểu thư ngạc nhiên?"

Khoảnh khắc ấy, ánh sáng như chảy theo dáng người hắn.

Ánh dương sau lưng tỏa sáng, khiến cả người hắn tựa tiên nhân trong tranh, không nhiễm bụi trần.

[Aaaaa Bùi đại nhân đẹp quá!]

[Bố đây ngầu vl! Đây chính là con của ánh sáng huyền thoại?]

Những dòng bình luận nói gì, tôi không hiểu.

Nhưng đại khái đoán được đang trầm trồ nhan sắc tuyệt luân của Bùi Tu Hằng.

Trước đây từng nghe danh hiệu "Đệ nhất mỹ nam kinh thành" của hắn, hôm nay gặp mặt quả nhiên phi phàm.

Khác với vẻ đẹp sắc sảo ngạo nghễ của Hoàn Thung.

Vẻ đẹp của hắn như ngọc ôn nhuân, khiến người ta nhìn thấy quên trần.

Tôi ngây người nhìn hắn, nhất thời mất h/ồn.

Bùi Tu Hằng cũng không trách sự khiếm nhã của tôi, thong thả ngồi xuống bên giường, vén chăn cho tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mượn Âm Hậu

Chương 5
Thi thể con trai ta được vớt lên từ hồ nước, phình trương bạc trắng. Phu quân che chắn biểu muội phía sau, đau lòng chỉ trích ta: "Tất cả là do ngươi quá nuông chiều hắn! Thằng nghịch tử ngỗ nghịch này dám đẩy Vương phủ Thế tử xuống nước, nay vì sợ tội mà trượt chân, đích thị tự chuốc họa!" "Để dập tắt cơn thịnh nộ của Vương phủ, bảo toàn Hầu phủ, thằng nghịch tử này không được nhập tổ táng, ném thẳng ra bãi tha ma cho xong." Biểu muội núp trong lòng hắn, khóe miệng nở nụ cười đắc ý. Ta không khóc lóc, chỉ lạnh lùng nhìn đôi nam nữ bất lương cùng thi thể bé nhỏ dưới đất. Khẽ cười lạnh, Bùi Chính vì muốn đưa ngoại thất và con riêng lên ngôi, đã cố tình hãm hại đứa con đích tôn, bịt miệng con ta đến chết rồi quẳng xuống hồ. Nhưng nàng không biết, đứa trẻ này là âm sinh tử, do liệt tổ liệt tông nhà Bùi cầu khẩn mới có được. Một chiêu của hắn, đã chặt đứt dòng máu duy nhất của Bùi gia.
826
6 HẠT ĐẬU NHỎ Chương 14
7 LỜI NÓI DỐI CUỐI CÙNG Chương 9: HẾT
8 Làm Kịch Chương 10
11 Ác quỷ Chương 18

Mới cập nhật

Xem thêm